Trần Thu Trang Rotating Header Image

ghi chép vụn vặt

Phượng (Delonix Regia)

Định trích câu thơ gì đó làm tên cho chùm ảnh, nhưng rồi lại thấy sến thế cũng chẳng để làm gì, nên mình để tên tiếng Việt và tên khoa học của cây thôi vậy. Những ngày này, có những góc phố trông cứ như mâm xôi gấc, còn xe đỗ dưới gốc cây thì cứ như xe đón dâu. Những chiếc nóc xe ô tô chở đầy hoa phượng đỏ, chúng chở mùa hè của ta đi đâu? (Cuối cùng cũng không thoát được việc trích thơ, mặc dù chỉ là xuyên tạc!)

Nói xấu, chơi đểu, dìm người nâng ta…

Biển hiệu của một hàng ăn trên phố Nguyễn Khuyến, Đống Đa, Hà Nội. Ảnh chụp theo gợi ý từ lời bình của bạn Rain man.

Biển hiệu của một hàng ăn trên phố Nguyễn Khuyến, Đống Đa, Hà Nội. Ảnh chụp theo gợi ý từ lời bình của bạn Rain man.

1. Bạn mình đi du lịch Trung Quốc, có đặt phòng ở một khách sạn, tạm gọi là A. Trên đường đi, chị gặp chủ khách sạn B. Chị nói giá phòng ở khách sạn A và hỏi anh chủ khách sạn B là giá đó với tiêu chuẩn phòng đó có ok không. Anh này gật đầu nói luôn là giá đó tốt đấy. Nếu anh ta là người Việt, nhất là người làm du lịch ở miền Bắc, chắc hẳn anh sẽ nhìn bạn mình, một cách đầy thương hại, rồi nói, một cách hết sức bất bình và chân thành, rằng bạn mình bị chém rồi, rằng khách sạn anh có phòng như thế mà giá rẻ hơn, thậm chí hơn nhiều.

2. Cũng liên quan đến Trung Quốc, tuần trước, mình tự nhiên bị vướng vào một cuộc chiến qua bàn phím. (more…)

Hồ

Trường cấp 3 của mình ở gần một cái hồ. Tên cũ của hồ là Xã Đàn vì khu vực này ngày xưa nằm bên rìa đàn Xã Tắc (lưu ý: đàn Xã Tắc không phải tên một loại nhạc cụ). Con phố chạy qua một mé hồ được đặt tên là Hồ Đắc Di, theo tên một Giáo sư – Bác sĩ, hôm nay là sinh nhật lần thứ 111 của cụ. Cụ có lẽ rất vui vì được ở gần những đồng nghiệp như Đặng Văn Ngữ, Phạm Ngọc Thạch, Tôn Thất Tùng, Trần Hữu Tước, và ở gần ngôi trường Đại học Y mà cụ từng làm hiệu trưởng. Nhưng niềm vui ấy chắc sẽ trọn vẹn hơn nếu như cụ không mang họ Hồ, hoặc không phải chạy qua cái hồ kia. Bởi sau những cuộc dịch chuyển dân số và cải cách giáo dục thần kỳ, rất nhiều trai thanh gái lịch ngày ngày, hoặc đêm đêm, đến uống cà phê hóng/chém gió bên hồ đã không áy náy ngượng ngùng gọi nó là hồ (không viết hoa) Đắc Di. Có hôm, một ai đó ngồi bên bàn cà phê nào đó buột mồm nhắc đến cái tên Xã Đàn vốn bị vùi dưới tám tầng bụi đất, mọi người đi cùng vội vàng xúm vào sửa “đúng”. Mấy ánh mắt theo đèn xe ven đường chiếu vào kẻ vừa yếu lịch duyệt vừa kém tân thời, cái nhìn cảm thông hệt như của những lương y thời nào xa lắm.

Thảm hoạ của chúng ta và phản ứng của chúng nó

Xin mời bấm vào ảnh để xem chú thích.

Xin mời bấm vào ảnh để xem chú thích.

Vì truyền thống gia đình, mình khá chăm xem tin tức quốc tế, cũng hay để ý các tin về thiên tai, thảm hoạ. Hôm nay, nhân đọc bài “Thế giới khâm phục Nhật Bản” trên VnExpress (http://bit.ly/gvxuu2), mình nghĩ nghĩ rồi thử tạm phân loại cách phản ứng của truyền thông và khán/độc giả quốc tế với các nước gặp thảm hoạ như sau:

– Khi thảm hoạ xảy ra ở các nước nhỏ, nghèo, kém cỏi (VD: Động đất ở Haiti, giẫm đạp ở Cambodia), thái độ của truyền thông quốc tế sẽ là thương hại nhưng ẩn chứa sự coi thường, kiểu như: “Thảm hoạ hả? Khiếp, sao chúng mày chết gì lắm thế, mà toàn chết không đáng, chính phủ chúng mày bại não à!”. (more…)

Minh niên y thực tương hà như?

dscn0211copy

1. Tên bài là một câu trong bài Đỗ Lăng tẩu của Bạch Cư Dị, nghĩa là “Sang năm cơm áo sẽ ra sao?”. Thơ làm cách đây khoảng 1100 năm, đọc vẫn thấy như mới, nhất là đoạn hoàng thượng xuống chiếu tha hết thuế khi 10 nhà thì 9 nhà đã nộp. Chắc báo cáo thành tích của cán bộ đời Đường sẽ phải có câu “Chủ trương đúng đắn nhưng triển khai còn chậm”.

2. Khỏi cần chờ đến sang năm, ngay đầu năm nay mình đã phải tự hỏi cơm áo sẽ ra sao. Vấn đề nổi cộm của người Việt là (more…)