Trần Thu Trang Rotating Header Image

cocktail cho tình yêu

Pink Lady & Black Russian

Loạt ảnh chụp cùng ảnh bìa của cuốn Cocktail cho tình yêu tái bản.

Bìa Cocktail cho tình yêu (tái bản)

Các bạn, nhất là những bạn chưa đọc tác phẩm, thích bìa nào hơn?

1.
biacocktail_tb2a-copy

2.
biacocktail_tb2b-copy

Cocktail cho tình yêu – Lời nói đầu thứ hai

Lời nói đầu thứ hai

Sau khi viết Cocktail cho tình yêu, đưa lên một số forum nhỏ trên mạng và được các bạn đọc “nương tay” đón nhận, tôi nhặt ra một vài nhân vật mà tôi cho là đặc sắc trong truyện để bắt tay vào viết tiếp tiểu thuyết thứ hai, Phải lấy người như anh. Đầu tháng 3 năm 2006, vì một vài lý do cả chủ quan lẫn khách quan, tác phẩm hoàn thành sau ấy lại được xuất bản chính thức trước. Thật may, cuốn sách đã được khá nhiều bạn trẻ tìm đọc và không ít bạn đồng cảm. Nhờ vậy, tôi thu được những thành công ban đầu trong sự nghiệp viết lách, cảm thấy tự tin vào khả năng của mình hơn, đồng thời cũng trở nên bận rộn và nhiều dự định hơn. Tôi không có đủ thời gian để đọc lại Cocktail cho tình yêu với con mắt nghiêm khắc. Mãi tới cuối năm 2006, khi Nhà xuất bản Lao động và Công ty Truyền thông Dân Trí cho tôi cơ hội để đưa cuốn tiểu thuyết viết vội này đến với các bạn một cách chính thức, tôi mới thực sự bắt tay vào biên tập nó. Thật khó tin rằng chỉ mười mấy tháng trôi qua kể từ khi hoàn thành mà nhiều thứ tôi nhắc tới trong truyện đã có phần lạc hậu rồi. Dù sao, cái quan trọng nhất là tình yêu thì không bao giờ lỗi thời cả!

Hà Nội, Giáng sinh 2006

Cocktail cho tình yêu – Lời nói đầu thứ nhất

Lời nói đầu thứ nhất

Cho đến thời điểm trước khi có lý do để viết lời nói đầu này, khả năng viết lách của tôi hầu như mới chỉ dừng lại ở mức rất khiêm tốn với một số bài viết nhỏ đăng rải rác trên các báo, tạp chí, tuyển tập thơ văn, nội san… Tôi đã từng viết một truyện vừa dưới dạng nhật ký (hay nói đúng hơn là một nhật ký gần giống truyện vừa), một vài bản nháp cho truyện dài. Tất cả những thứ đó chẳng nhiều nhặn gì, và nỗi ấm ức vì sự kém cỏi của mình thì vẫn còn nguyên đó.

Cuối tháng 5 năm 2005, tôi tham gia một chuyến du lịch ngắn với mấy người bạn gái sinh hoạt chung ở một diễn đàn (forum) trên mạng. Trong buổi tối mùa hè hát hò ăn uống ngẫu hứng dưới chân núi Ba Vì ấy, tôi mạnh dạn bày tỏ với họ ý nghĩ khá ngông cuồng viển vông của mình về việc viết một cuốn tiểu thuyết tình cảm “đâu ra đó”. Thật may, không chỉ là những người dễ dàng chấp nhận sự không bình thường ở người khác, những người bạn ấy còn rất biết cách gợi ý và… khích bác. Chỉ với chưa đầy 48 tiếng đồng hồ của chuyến đi, một phần cốt truyện cho cái mà tôi sẽ gọi là cuốn tiểu thuyết này đã hình thành.

Trong vòng 3 tuần lễ, tôi đã viết hầu như liên tục và cũng hầu như ngay lập tức đem chia sẻ để những người bạn gái trên mạng có thể đọc. Họ đã chăm chú (hoặc không chăm chú lắm) theo dõi, phê bình, góp ý, chỉnh sửa và động viên cho tác phẩm dài hơi này của tôi. Tôi xin được gửi lời cảm ơn tới từng người một trong số họ: Chị Diệu Loan và Tuyết Chinh đã giúp tôi có hình dung sơ qua về các nhân vật và bối cảnh. Em Việt Hà đã giúp tôi tạo thêm kịch tính cho câu chuyện. Chị Việt Nga và chị Thuý Hằng đã phát hiện những chi tiết nhỏ chưa hợp lý để tôi điều chỉnh kịp thời. Chị Thuỳ Trang và Minh Lý đã góp ý cho tôi về diễn biến tâm lý nhân vật. Chị Thuỳ Trang cùng với chị Minh Đức và Cẩm Hà cũng đã là nguồn cung cấp thông tin cho tôi về một số lĩnh vực mà tôi chưa hề có kinh nghiệm.

Và cuối cùng, tôi muốn cảm ơn tất cả những người bạn, đã nhắc đến ở trên hay chưa có dịp nêu tên, đã cung cấp những chi tiết, nhỏ nhưng lấp lánh, trong cuộc sống của chính mình để tôi xây dựng cuộc sống trong truyện và đã khuyến khích (theo những cách khác nhau) để tôi vững tin hơn với công việc lạ lùng này.

Tất nhiên, với ngần ấy sự động viên sát cánh, tôi có thể khá tự tin mà cho rằng tác phẩm, không phải đầu tiên nhưng xứng đáng là đầu tay, của tôi cũng ẩn chứa một số điểm thú vị hoặc hấp dẫn nào đó đối với độc giả, nhất là các độc giả nữ. Có thể các bạn sẽ tìm được một chút gì đó của mình trong câu chuyện muôn thuở về tình yêu mà tôi đem đến chăng…

Cuốn sách của tôi hay dở ra sao có lẽ còn tuỳ thuộc vào cách cảm nhận của mỗi người. Trước khi dừng những lời nói dông dài của mình để nó được thực sự mở ra trước mắt bạn, tôi xin để lại một lời nhắn nhỏ, những gì xảy ra trong truyện đều được tôi hư cấu hoàn toàn. Nếu ai đó phát hiện ra một sự trùng lặp nào đó thì xin hãy vui lòng nghĩ rằng đơn giản đó là chỉ là những tồn tại ngẫu nhiên vốn đầy rẫy trên thế giới quả thật không quá rộng lớn này.

Hà Nội, những ngày thường xuyên mất điện
6.2005