Trần Thu Trang Rotating Header Image

Cái nắm tay ở đền Sri Maha-Mariamman (6 – hết)

Những giọt nước mắt của cô làm cảm xúc khó gọi tên lại ran lên trong lòng Dũng. Anh lắc đầu để xua đuổi nó nhưng không thành công. Anh hít sâu một hơi, quyết định đã đến lúc rời đi. Anh lặng lẽ lại gần, vỗ nhẹ vào vai cô:

- Thế là sắp xong rồi, mình đi ăn kẻo muộn.

Cô gật gật đầu, quệt nước mắt trên mặt, cất máy ảnh vào túi, đi dần về phía cổng đền nhưng vẫn lưu luyến ngoái nhìn vào chính điện. Cô dâu đang đặt chân lên một phiến đá do một người đàn bà đứng tuổi đem tới… Mải xem, cô quên để ý nền sân lát đá ướt bóng nước mưa dưới chân nên bước luôn vào một chỗ trơn.

- Cẩn thận đấy! – Anh kêu lên vội vàng đưa tay đỡ cô nhưng không kịp. Cô ngã ngồi xuống. Tim anh đập hẫng đi một chút làm cảm xúc ran ran trong ngực lại dội lên. Không nghĩ ngợi, anh cúi người, nắm lấy tay cô, kéo cô đứng dậy.

Trong một thoáng, cô quên hết mọi chuyện, chỉ tập trung cảm nhận hơi ấm từ bàn tay khô ráo của anh bao bọc lấy bàn tay dính cả nước mắt và nước mưa của mình. Ở bên trong đền, lễ cưới đã tiến hành tới những nghi thức cuối. Người ta vừa buộc một đầu khăn của chú rể vào vạt saree của cô dâu. Đôi uyên ương đi quanh khu vực hành lễ vài bước tượng trưng cho những điều tốt đẹp. Họ cũng đang nắm tay nhau.

*

Đêm hôm ấy, Thuỷ không ngủ ở sofa. Sáng hôm sau, Dũng đưa cô ra sân bay. Suốt khoảng thời gian chục tiếng đồng hồ và suốt cả chặng đường mấy chục cây số, cả hai đều ngập ngừng muốn nói, muốn hỏi, nhưng cuối cùng không ai mở lời.

*

Hà Nội, cuối tháng 9 năm 2012

Chiếc xe đón dâu kết hoa sơ sài đi chầm chậm qua ngôi nhà có cánh cổng sắt uốn sơn xanh và vòm hoa giấy bung nở những chùm hoa hồng tím. Bà chủ nhà đứng ở vỉa hè nhìn theo, chép miệng nói với mấy người hàng xóm bên cạnh:

- Khổ thân con bé, bị mẹ kế ép lấy thằng chồng Đài Loan, cưới xin gì cứ như buôn người!

*

Hà Nội, cuối tháng 12 năm 2012

Dũng về chơi nhân dịp Giáng sinh và năm mới, thấy trên bàn có một phong bì lớn bằng giấy xi măng. Anh hỏi mẹ và được trả lời:

- Là của con Thuỷ. Trước khi lấy chồng, nó sang, đưa cái này. Mẹ hỏi có cần gửi cho con luôn không, nó bảo không cần, khi nào con về thì xem cũng được.

Bên trong phong bì có một chiếc hộp và một bức thư.

Chiếc hộp đựng một cây bút máy đắt tiền và tấm thiệp đã ngả màu với dòng chữ viết bằng mực tím: “Mừng anh vào đại học. Chúc anh thành công.”

Bức thư viết khá dài, kể về một cô gái mồ côi mẹ đã tìm thấy tình thương trong gia đình hàng xóm. Cô thích người con trai của gia đình đó trong nhiều năm. Người con trai sống và làm việc ở nước ngoài. Cô đã làm thêm vất vả và chi tiêu dè sẻn rất lâu để có thể sang nước đó. Cô không hy vọng sẽ được gặp anh, chỉ mong được đi qua những con đường mà anh có lẽ cũng đi qua, được nhìn ngó những khung cảnh mà anh cũng nhìn ngó, được hít thở bầu không khí mà anh cũng hít thở… Rồi không biết là may hay rủi, cô có cơ hội được ở chung với anh dưới một mái nhà trong vài ngày. Bức thư kết thúc bằng câu thơ của Nguyễn Thế Hoàng Linh:

“Một vạn lần ân và ái,
Không bằng một cái nắm tay.”

(Hết)

8 Comments

  1. Mai Hương says:

    Em đang bước qua lắng nghe từng hơi those
    Trên những con đường mà anh đã đi qua
    (Tự nhiên lại nghĩ đến hai câu này khi đọc đến đoạn cuối chị ạ!)

    1. Mai Hương says:

      Em gõ sai chữ thở, mà không sửa lại được.

  2. Joni says:

    Trong tất cả những truyện trong tập truyện ngắn của chị thì em muốn viết lại phần kết cho truyện này nhất.

  3. Bùi Hồng Vân says:

    Xúc động, bồi hồi, hụt một chút là cảm giác của mình sau khi đọc xong truyện. Tình yêu muôn đời vẫn đẹp, như những đóa hoa quỳnh nở âm thầm trong đêm với mùi hương khó quên…

  4. linh says:

    Chị ơi, truyện này có khả năng phát triển thành truyện dài không? Kết thúc này làm em hụt hẫng quá.

  5. Bong Cuc Nho says:

    Đúng, chưa truyện nào của Trang mà kết thúc lại khiến mình nghẹn ngào, tội nghiệp, day dứt, nói chung là rất khó tả. Không thể để nhân vật nữ tội nghiệp như vậy được T ơi…

  6. Ciao Bella says:

    Em ngồi xem ảnh đi Kuala Lumpur, gặp ảnh chụp ở đền Sri Mahamariamman nên em vào đây đọc lại truyện :) .

  7. Meo says:

    Chị ơi, hôm qua em đọc truyện này mà khóc quá trời, nữ chính bị như vậy tội nghiệp cô ấy quá, tại sao cuộc đời cô ấy lại khổ như vậy chứ :( , em cứ ước gì chị cho cô ấy kết thúc có hậu hơn :(

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


8 + = 15

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt