Trần Thu Trang Rotating Header Image

Cái nắm tay ở đền Sri Maha-Mariamman (5)

Một góc khu Chow Kit, nhìn từ trạm monorail

 

Hẳn hai người cũng từng có thời gian hạnh phúc, nhưng tất cả những gì cô chứng kiến chỉ là những di chứng xấu xí.

*

Tối khuya, chiếc xe khách từ Genting thả Thuỷ xuống một bến ở lân cận phố Tàu, vừa kịp đi chuyến monorail cuối về Chow Kit. Lúc sáng, cô có để lại giấy nhắn báo cho Dũng biết là mình đi Genting. Giờ làm việc của Malaysia muộn hơn Việt Nam, anh thường ngủ dậy muộn và ở lại công ty đến tối mịt, sau đó lại hay có hẹn tới nửa đêm, cô thì vẫn giữ thói quen ngủ sớm dậy sớm ở bên nhà. Hai người chỉ có thể “nói chuyện” qua mẩu giấy nhắn đặt trên bàn cạnh sofa.

Cô không thấy bất tiện với cách trao đổi tin tức gián tiếp này, thậm chí còn thấy may mắn vì có nó. Nó không chỉ giúp cô diễn đạt được điều cần diễn đạt mà không phải bận tâm xem mình có run rẩy bối rối không, nó còn đem đến cho cô những hồi âm mà cô khó có thể nghe thấy bằng lời. Như hôm qua chẳng hạn, cô đã đánh bạo mua một ít rau củ về làm nộm rồi để lại giấy “mời” anh ăn. Sáng nay, cô dậy sớm chuẩn bị đi Genting, thấy chiếc hộp đựng nộm đã được rửa sạch úp trong tủ, và trên bàn là mẩu giấy nhắn có dòng chữ cảm ơn của anh. Mấy lời ngắn ngủi đó khiến cô lâng lâng vui vui trong suốt chuyến đi dài.

Vẫn mang tâm trạng dễ chịu ấy, cô quay trở lại chiếc hộp trên tầng 8 của anh. Thật không may, thứ đầu tiên chào đón cô trở về lại chính là cái va li của cô, nó bay thẳng về phía chân cô như một tảng đá. Cô không kịp tránh, ngã khuỵu luôn xuống. Một cô gái trạc tuổi cô nhưng cao lớn hơn xông tới túm lấy cô, rít lên bằng tiếng Anh:

- Cô là con &#% nào? Tại sao cô lại ở đây? Tránh xa anh ta ra, chuyện của tôi và anh ta còn chưa kết thúc đâu!

Người còn lại trong phòng vội vàng kéo cô ta ra.

- Sarah, cô ấy chỉ là một người bạn của gia đình.

- Bạn? Anh nói cô ta là bạn? Có phải kiểu bạn như là Annie, hay Lucy? Anh là đồ con hoang…

- Sarah, thôi đi! – Dũng kéo cô ta ra cửa – Chúng ta cần nói chuyện, nhưng không phải ở đây.

- Tại sao không phải ở đây? Anh có ý gì. Có phải anh muốn… – Sarah lại rít lên, lần này với tốc độ nhanh hơn.

- Tôi không muốn… Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi… – Dũng cũng đáp trả bằng nhanh và gay gắt không kém.

Thuỷ không cố gắng nghe hiểu lời đốp chát của hai người nữa. Cô ngồi bệt dưới đất, ôm cái chân đau, chẳng biết làm gì hơn là chờ cuộc cãi vã chấm dứt. Cô không phải chờ lâu lắm, vì một người hàng xóm chạy sang hét lên rằng anh ta sẽ gọi cảnh sát. Sarah đùng đùng rời khỏi căn hộ, để lại tiếng đóng cửa khiến sàn nhà cũng rung lên một chút.

Dũng đỡ cô lên sofa, lấy một chiếc khăn mặt gói mấy cục đá trong tủ lạnh chườm chân cho cô. Vẻ mặt áy náy cùng cử chỉ dịu dàng của anh gợi lên những kỷ niệm cũ trong cô. Hơn mười năm trước, trong một lần đèo cô đi học, anh không kịp tránh cái ổ gà trên đường làm cô ngã đập đầu xuống đất, ngất xỉu. Khi tỉnh dậy, cô cũng bắt gặp anh có vẻ mặt và cử chỉ như vừa rồi. Có lẽ cô thích anh từ khi đó…

Anh xách cái va li đặt trở lại chỗ của nó bên sofa rồi ngồi xuống đối diện với cô, nói nhỏ:

- Lúc về, đừng kể với bố mẹ anh.

Cô gật đầu, ngập ngừng một lúc rồi nói:

- Em xin lỗi.

- Sao phải xin lỗi? – Anh hơi cao giọng. Thời buổi nào rồi mà vẫn có người bị tấn công đã không lu loa bắt đền, lại còn đi xin lỗi.

- Em ở đây làm bạn anh hiểu lầm.

- Không sao. – Anh phẩy tay, định không giải thích thêm nhưng cuối cùng vẫn nói tiếp – Anh và Sarah đã chia tay, là cô ấy chủ động, sau lại đòi quay lại, rồi cứ giằng co như vậy mấy tuần nay.

- Vâng. – Cô định hỏi là anh có thích Sarah không, nhưng rồi chỉ đáp lại bằng một từ cụt ngủn.

- Em đi Genting vui không? – Anh lại hỏi.

- Cũng vui ạ, cáp treo và công viên trò chơi trông đẹp, em chụp được nhiều ảnh. – Cô trả lời có vẻ có sức sống hơn.

- Tối đã ăn gì chưa?

Lần này, cô ngẩn ra. Vì muốn đuổi kịp chuyến monorail cuối, cô thậm chí còn chẳng có thời gian ghé qua Seven Eleven mua bánh.

- Chưa ăn phải không? Anh cũng chưa. Để anh nấu mì ăn tạm nhé.

Cô gật đầu. Chỗ chườm ở chân bị đá làm cho đau buốt lên còn tâm trí cô thì đang hơi hơi ấm áp. Lần cuối cùng anh nấu cho cô ăn đã cách đây rất rất lâu.

*

Cô dâu chú rể bắt đầu đọc những câu trịnh trọng, dường như là lời thề hôn nhân. Giọng đọc nhỏ nhẹ của họ vang lên trong không gian trang nghiêm vàng rực màu sơn thếp và kim tuyến, sực mùi hoa và hương trầm của điện thờ tạo ra một hiệu ứng đặc biệt làm những người xung quanh chợt lặng đi. Lời thề hôn nhân thường gặp trong các tiểu thuyết phương Tây, “ở bên em cả khi giàu có cũng như khi bần hàn, khi mạnh khoẻ cũng như khi đau ốm”, chợt vang vọng trong đầu Thuỷ. Và nước mắt cứ thế tràn ra khắp gò má cô.

(Còn tiếp)

_________________

Mình đã hoàn thành truyện này và cho in trong tập truyện ngắn “Độc thân, cần yêu”. Sách đã chính thức phát hành trên toàn quốc. Các bạn chưa mua được sách có thể tham khảo các trang bán sách trên mạng như Nhasachphuongnam, Tiki, hay Vinabook, hoặc vào Facebook của Bách Việt Books để hỏi thông tin về nơi bán ở địa phương bạn đang sống.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


4 − = 1

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt