Trần Thu Trang Rotating Header Image

Lần đỡ tráp đột xuất

Truyện đã đăng trên Thế Giới Phụ Nữ tháng 8/2012.

Lạy hồn, hồn tha con cho con nhờ!

Yến vẫn nằm trong chăn, lầu bầu với cái điện thoại bên tai. Ở đầu bên kia, giọng nói khàn khàn như viêm họng lâu năm của Đạt – hàng xóm cũ nhà cô, chủ một hiệu dịch vụ cưới hỏi trọn gói trên phố H. – vẫn vang lên đều đều:

- Đi, giúp anh nốt đám này. Nếu không phải cần gấp thì anh cũng chẳng phiền cô làm gì.

- Bao nhiêu lần anh toàn nói thế. – Yến vừa uể oải nói vừa lật chăn đứng dậy, vặn vặn cái lưng vẫn còn đau ê ẩm. Cô mới ngủ được chưa đầy 5 tiếng đồng hồ. Đêm qua, vì giúp Trường sửa luận văn, cô thức tới hơn gần 2h.

- Không, lần này gấp thật đấy. Thề! – Đạt sốt sắng, khẩn khoản phân bua – Con bé đấy nó ngã xe, một bên mặt sưng húp lên thì cô bảo làm sao cho vào đội hình được.

- Gớm, trùng hợp thế, lại ngã đúng sáng nay?

- Tai bay vạ gió kiểu đấy, nào ai muốn…

- Mà đám này cưới chạy hay sao, ăn hỏi từ tinh mơ mờ đất…

- Giờ đẹp, giờ đẹp. Cô đi đỡ tráp cho bao đám, còn lạ gì!

Yến tiếp tục cằn nhằn đủ chuyện còn Đạt tiếp tục nghe, thỉnh thoảng phân bua kiêm tâm sự rằng đám này yêu cầu oái oăm thế nọ, đám khác thay đổi liên tục thế kia. Khi cuộc điện thoại chấm dứt, Yến đã ở trước tủ giày. Cô nhấc đôi giày da màu nâu nhạt cho vào túi nylon. Đạt bảo cô dâu hôm nay cao như người mẫu, nên cô không ngại chọn đôi gót cao một chút. Điện thoại lại vang lên, là Trường – người yêu cô. Sau vài câu bực bội về chuyện tại sao máy bận lâu vậy, anh nói sang đề tài quen thuộc là luận văn mà Yến đang sửa – mà thực ra là viết lại toàn bộ – giúp anh. Khi cuộc điện thoại thứ hai này chấm dứt, Yến đã ở ngoài đường, đứng lẫn vào đám người đang chờ xe buýt.

*

Yến có vẻ ngoài tầm thường với thân hình không gầy không béo, gương mặt không xinh không xấu. Kiểu con gái có nhan sắc như Yến, người ta có thể gặp ở bất cứ đâu, và chỉ sau đó vài phút đã quên mất là mình đã gặp. Nhờ ngoại hình mà thiên hạ vẫn diễn đạt bằng những từ như “nhạt nhoà” hay “thiếu muối” này, Yến có thể vận bộ áo dài đỏ, đứng trong đội hình thiếu nữ đỡ tráp của bất kỳ đám ăn hỏi nào, không làm lu mờ cô dâu, cũng không khiến cho những anh chàng bê tráp bên nhà trai phải gấp gáp lảng mắt đi chỗ khác. Chẳng thế mà suốt thời sinh viên, Yến được coi là cộng tác viên “ruột” của cửa hàng dịch vụ cưới hỏi nhà Đạt. Vào đợt cao điểm mùa cưới, số tiền gom góp từ tiền công Đạt trả và từ các phong bao lì xì của gia chủ cũng giúp Yến mua thêm một vài cuốn sách tham khảo, gọi thêm được một vài món ngon hơn khi vào hàng cơm bình dân… Giờ, tuy đã có công việc ổn định với mức lương không tệ, mỗi khi Đạt gọi, cô vẫn sẵn sàng làm người lấp chỗ trống khi ai đó trong đám cộng tác viên trẻ nhà anh vắng mặt đột xuất.

Ngày nghỉ, đường và xe buýt đều không đông, khoảng cách từ nhà Yến tới nhà cô dâu hôm nay cũng không xa, Yến ngồi ở sát cửa, tranh thủ giở đồ ra trang điểm. Cô mới đánh chút son phấn, chưa kịp chải mi thì đã thấy phụ xe báo tên trạm cần xuống. Yến tặc lưỡi mặc kệ, dù sao thì cũng chẳng ai quá để ý đến gương mặt của một cô gái đỡ tráp.

Đạt đón cô ở đầu cổng. Khu nhà có cái tên tiếng Anh rất quý phái. Trạm gác, chiếc ba-ri-e cùng những người bảo vệ mặc đồng phục chặn ở lối vào khiến nó càng có vẻ xa cách. Yến cười cười:

- Khách VIP có khác, bảo sao ông anh sốt sắng thế.

- Khách không VIP thì anh cũng sốt đấy chứ.

Đạt cũng cười cười, giọng nói khàn khàn vang lên giữa con đường nội bộ vắng lặng làm cái lạnh buổi sáng càng rõ rệt hơn. Hai người vừa đi vừa nói bâng quơ mấy chuyện thời tiết công việc. Chợt Đạt quay sang:

- Này, cô cũng 26 rồi, bao giờ làm khách hàng nhà anh?

- Ôi, còn lâu anh ơi – Yến hơi ngẩn ra một giây, rồi lại cười cười – Anh ấy giờ mới sắp xong thạc sĩ, còn phải chạy để về bộ làm, rồi còn…

- Anh hỏi khí không phải, thằng đấy có thật không?

- Là sao ạ?

- Anh chưa gặp nó bao giờ. Đám con Ốc con Hến cũng bảo là chưa.

Yến lại hơi ngẩn ra một giây, rồi bước nhanh về phía ngôi biệt thự dán chữ Song Hỷ, để tránh phải trả lời Đạt về chuyện mà chính cô cũng chẳng biết phải giải thích thế nào. Yêu nhau đã hơn một năm nhưng Trường chưa bao giờ chịu để Yến giới thiệu anh với bạn bè chứ đừng nói là với gia đình. Yến đã từng gặp vài người học cùng lớp MBA với Trường. Anh chỉ giới thiệu qua loa, cô hỏi thì anh nói là quan hệ xã giao, không cần bận tâm. Nhưng với các mối quan hệ rõ ràng là hơn hẳn mức xã giao, như cấp trên ở cơ quan hay bạn bè chơi lâu, cách giới thiệu của anh cũng chẳng khác là bao…

- Em đỡ tráp nữa đây hả cháu?

Một người đàn bà đứng tuổi to béo, có vẻ như là dì hoặc thím trong họ nhà cô dâu, chạy vội ra đón. Hỏi xong, thấy Đạt gật đầu, bà đưa Yến lên một căn phòng lớn trên gác, nơi một nhóm phụ nữ đứng tuổi đang xúm quanh xem người ta làm tóc cho mẹ con cô dâu, còn mấy cô gái đỡ tráp đang sửa sang lại quần áo mặt mũi. Yến nhận bộ áo dài, rúc vào một góc thay trong lúc mọi người vẫn nói chuyện râm ran. Đề tài xoay quanh việc tổ chức cưới xin với những khoản chi nhiều triệu, nhiều chục triệu. Yến nghe câu được câu chăng, thoáng chạnh lòng nghĩ đến bản thân. Yêu Trường được vài tháng, cô bắt đầu để dành tiền, hy vọng khi anh hỏi cưới thì có một món tự lo chụp ảnh thuê xe gì đó. Lương của Yến cũng khá nên khoản tiền cô dành dụm dần dần đã đủ để thuê một chiếc xe rất sang, chụp ở ảnh viện của một nhiếp ảnh gia rất chảnh, nhưng…

- Các cháu nhanh nhanh giúp bác nhé, nhà trai ở bên kia xuất phát rồi đấy.

Tiếng bà thím vừa nãy lại vang lên. Mấy cô gái đỡ tráp đồng thanh đáp lời, xem xét lại vẻ ngoài một lượt cuối rồi lục tục đi xuống nhà. Yến chẳng kịp trang điểm gì thêm, cũng vội vã xuống theo.

*

Ở tầng dưới, đèn bật sáng choang, mọi thứ đã được sắp xếp đâu vào đấy. Trên bàn, khăn hai lớp trắng – đỏ trải phẳng phiu, những bát hoa và đĩa bánh kẹo trầu thuốc bày xen kẽ vui mắt. Khách khứa họ hàng chạy qua chạy lại hỏi nhau gọi nhau í ới. Yến đứng lẫn trong đám đỡ tráp, nghe bà thím dặn dò nốt mấy việc mà cô và những người chuyên đi bê đỡ tráp khác đã quá quen thuộc, tự nhiên thấy buồn cười. Nhà này đã thuê dịch vụ trọn gói mà vẫn không yên tâm thì phải. Bất giác, cô đưa mắt tìm Đạt. Anh đang chỉ đạo hai nhân viên cửa hàng chỉnh lại phông bạt trên tường. Nhìn mấy dòng chữ in to đậm giữa phông, Yến sững lại, nét cười trong mắt cũng dần biến mất. Tên của chú rể… thật đặc biệt!

Đúng lúc này, một ai đó kêu to “Đến rồi, đến rồi”. Nhóm con gái đỡ tráp ngay lập tức được xua ra ngoài cổng, xếp hàng chờ làm công việc chính của mình. Con đường nội bộ của khu biệt thự vốn rộng rãi và yên ắng bỗng náo nhiệt và chật hẹp bởi đoàn người nhà trai. Đèn flash máy ảnh chớp nháy liên tục, ghi lại những cái bắt tay, những nụ cười và những đôi thanh niên nam nữ đứng bên những mâm lễ sặc sỡ xum xuê. Rồi màn đón lễ và tiếp nước mở đầu cũng xong, những cô gái chàng trai trong đội bê đỡ tráp vốn do cùng một cửa hàng điều đến, quen biết nhau cả, nên ngồi dồn vào một dãy bàn gần cửa, trò chuyện vui vẻ. Yến ngồi im lặng giữa cả đám, tránh nhìn về phía chú rể, người lúc này đang ngồi chăm chú nghe các bậc đáng kính của hai họ thưa gửi qua lại, người mà mới đầu tuần còn ôm hôn cô và mới đầu giờ sáng còn gọi điện cho cô… Bỗng nhiên, Yến bật cười, cảm thấy mình vẫn còn may mắn. Cô không kịp chuốt mascara lên mi nên giờ nếu có khóc cũng không đến nỗi có hai dòng “kênh nước đen” trên mặt. Và trên tấm phông, cái tên đang nằm sánh đôi với cái tên đặc biệt kia cũng không phải tên cô.

Mọi chuyện sau đó diễn ra êm ả trong ồn ào như bất cứ đám ăn hỏi nào khác. Khi cô dâu chú rể chụp ảnh lưu niệm với đội bê tráp, chú rể cười có vẻ gượng gạo sao đó. Nhưng chẳng ai bận tâm thắc mắc. Dù sao thì khi một anh chàng công chức đẹp trai sắp cưới cô con gái duy nhất của một đại gia bất động sản, khó có ai nghĩ nụ cười của anh ta lại gượng gạo được!

*

Gần 10h sáng, Đạt chở Yến về. Quá muộn để ăn sáng và quá sớm để ăn trưa, nhưng anh vẫn tấp vào một quán bún ngan ven đường. Trong lúc ngồi chờ bà bán hàng thái thịt, hai người cùng nhìn ra phố, thỉnh thoảng nói bâng quơ mấy chuyện thời tiết công việc.

- Tí về cô có chương trình gì không?

- Em ngủ bù thôi ạ.

- Ừ. Ngủ dậy thì làm gì?

- Chắc em phải dọn máy tính. Nhiều thứ cần xoá quá.

- Tối rảnh không?

- Sao ạ?

- Lên M. xem phim.

Hai bát bún bưng ra. Đạt cắm cúi ăn. Yến nhìn anh, định hỏi thêm, không phải về chuyện xem phim mà về đám ăn hỏi mà anh tổ chức hôm nay, nhưng rồi lại im lặng. Cô cầm đũa lên ăn vài miếng, vừa ăn vừa nhẩm tính. Chính ra, số lần đi xem phim của cô với người yêu (nay đã là người yêu cũ) ít hơn số lần đi đỡ tráp theo lời nằn nì của Đạt, ít hơn rất nhiều.

12 Comments

  1. Bò béo says:

    Ôi, đọc đến đoạn không chịu giới thiệu là đầu óc méo mó của mình nghĩ ngay không khéo thằng í là chú rể rồi, thế là đầu mình với bạn tác giả méo cùng một chiều à :))

    1. Admin says:

      Méo cùng chiều cái gì! Hôm nọ mình buôn với bạn về truyện này rồi. B-)

      1. Bò béo says:

        Ơ buôn bao giờ, thề không nhớ gì luôn :D

  2. Bảo Cầm says:

    Những chuyện tương tự như thế này, phải nói là đọc cũng nhiều rồi, nhưng đúng trưa nay đang có tâm trạng, sao thấy nó buồn thế không biết! Y_Y Đang vui thì có thể nghĩ Yến và Đạt sẽ có một sự khởi đầu thú vị nào đó, nhưng lại không mong như vậy, mong Yến sẽ khác thật khác, gặp người mới thật lòng thương Yến, anh trai hay em trai của Đạt chẳng hạn (cho có liên quan :D ).

  3. Joni says:

    Em đặc biệt ghét cái kiểu yêu nhau mà ra đường giới thiệu với bạn bè, người quen: chỉ là anh/em họ, bạn bè bình thường thôi. Phải em là em sút thẳng cẳng cái loại đó luôn. May mà bạn Yến này có cái “lần đỡ tráp đột xuất”.

  4. Pony says:

    Chẹp, đúng là đàn ông, không chịu giới thiệu là có vấn đề ngay. :)) May mà đi bê tráp chứ không chắc phải xong cái luận văn mới rõ vấn đề.

  5. Lyla says:

    Cảm giác của Yến giống cảm giác của em, chỉ khác là em yêu nhiều hơn, ước mơ và định hướng cho cái gọi là “gia đình tương lai hạnh phúc” cũng rõ ràng hơn nhưng lại may mắn có điểm dừng sớm hơn. Cái cảm giác này, cảm giác bị phản bội mà mình cứ ngô nghê không biết gì, sao mà nhức nhối. Nhưng truyện thì bao giờ cũng có nút mở cho nhân vật có tương lai, còn như em bây giờ, đang loay hoay tìm lối ra mà vẫn cứ tù mù. Đàn ông, haizzz….

  6. Chou says:

    Gớm mấy tháng trời đằng đẵng giờ Trang mới chịu update trang (không ngờ vào, thấy có-gì-mới trong lòng lại vui thế).

    Thích nhất là cái cách viết lờ hẳn việc mô tả Yến cảm thấy như thế nào khi thấy thằng chú rể lại là thằng người yêu, sau lại tả cô ngồi lặng yên giữa đám bê tráp và cảm thấy mình may mắn (hú vía may chỉ là đứa đỡ tráp cho đám cưới của nó), khiến cho tình tiết dù người đọc có đoán trước vẫn cảm thấy thú vị và hấp dẫn bởi diễn biến tâm lý của nhân vật. Cái thằng kia, chỉ cần tả nụ cười gượng gạo là đủ cho bao nhiêu khinh bỉ của Yến và cả bạn đọc.

  7. toetoet says:

    Lâu rồi mới thấy chị đăng bài nên thấy email báo bài mới là đọc ngấu đọc nghiến.

    Đây có phải là mở đầu cho những câu chuyện như “Cocktail cho tình yêu” hay “Để hôn em lần nữa” không chị?

  8. nguyễn ánh says:

    Lần đầu đọc tác phẩm của chị mà em đã thấy thật lôi cuốn rồi. Chúc chị có nhiều tác phẩm hay nữa

  9. Cỏ YN says:

    Lâu lắm mới thấy chị có bài mới, em mong truyện của chị lắm í :)

  10. Holly says:

    Thề là khi đọc tới đoạn không giới thiệu với ai là mình đoán có khi là chú rể cũng nên. Hóa ra là chú rể thật :D

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


5 + = 9

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt