Trần Thu Trang Rotating Header Image

Cái nắm tay ở đền Sri Maha-Mariamman (3)

Dũng khoanh tay quan sát tất cả, cả đám cưới và cô gái đang xem đám cưới theo cách của một đứa trẻ nhà quê lần đầu thấy ô tô, trong lòng bỗng ran lên một cảm xúc khó gọi tên. Anh đã từng dự đám cưới của một đồng nghiệp gốc Ấn theo đạo Hindu. Trình tự phải nói là khá rề rà, dài dòng. Lẽ ra, ngay từ đầu, anh nên ngăn cản khi cô bước vào, nên giải thích qua loa rồi kéo cô đi. Nhưng anh chẳng làm gì cả, chỉ đi lững thững sau cô, mặc kệ sự không kiên nhẫn của bản thân và mặc kệ thời gian trôi. Dù sao thì từ giây phút gặp cô ở sân bay, anh đã biết là mình sẽ có những ngày rất khác.

*

Sân bay quốc tế Kuala Lumpur luôn nằm trong top 10 sân bay tốt nhất thế giới, nhưng điều đó không làm cho việc tìm đón một người vừa xuống máy bay trở nên dễ dàng hơn. Dũng không muốn bắt chước nhân viên các khách sạn hay hãng lữ hành, cầm tấm biển ghi tên người cần đón. Anh đứng tì tay vào hàng rào ngăn cách, đưa ánh mắt len lỏi vào đám đông những người vừa ra khỏi khu vực nhập cảnh, cố gắng tìm một hình dáng mà chính anh cũng không chắc là trông như thế nào.

Thật lâu sau, khi những người khách trên chuyến bay từ Việt Nam đã vãn hết, anh vẫn chưa thấy ai giống như trong trí nhớ. Đúng lúc anh bực bội đập tay vào lan can inox và quyết định bỏ về, một cô gái mặc váy digan kéo vali đến trước mặt anh, lên tiếng chào. Dũng sửng sốt. Con bé hàng xóm mà hồi xưa anh vẫn lén gọi là “trâu lăn” đây ư? Thân hình không cao nhưng cân đối, thậm chí còn hơi gầy theo tiêu chuẩn đẹp của người bên này. Làn da vẫn sẫm màu nhưng là một sắc nâu mịn màng rất hợp thẩm mỹ Tây hoá bây giờ. Trên gương mặt đã mất hết nét phúng phính trẻ con của cô, anh chỉ thấy đôi mắt là còn có vẻ quen thuộc, dù chúng không còn ngước lên nhìn anh đầy ngưỡng mộ nữa mà đang chăm chú ngó vào cuốn sổ nhỏ cô cầm trong tay.

- Em có tra trên mạng, người ta bảo phải mua sim điện thoại luôn ở sân bay…
Câu nói làm Dũng sực tỉnh, anh chỉ tay về một góc sảnh:

- Quầy bán sim ở đằng kia. Mua sim thì phải trình hộ chiếu. Ở đây người ta chỉ tiêu Ringgit, nên phải đổi tiền trước, quầy đổi tiền ở ngay gần quầy bán sim…
Chưa nói dứt câu, anh cúi xuống định kéo chiếc va li giúp cô, nhưng cô đã nhanh hơn một nhịp:

- Anh cứ để em tự làm.

Nghe vậy, anh cũng không tranh, chỉ nhún vai rồi nhanh chóng vượt lên trước dẫn đường. Cô lặng lẽ đi đằng sau, cảm thấy dễ thở hơn một chút. Cô đã quá quen với việc nhìn theo anh rồi. Còn việc đối diện và trò chuyện ư? Không ai biết, vừa rồi, để nhìn anh và nói được mấy câu một cách bình thản như vậy, cô đã run đến mức nào.

“Cố lên, chỉ cần về đến khách sạn nữa là xong” – cô cố gắng tự nhủ như vậy.

Nhưng dường như số phận nghe được cả những câu tự nhủ mà không cần cố gắng của cô. Khi anh đưa cô tới khách sạn mà cô đã đặt, nhân viên khách sạn nhã nhặn thông báo rằng họ đã đầy khách, không hề nhận được thông tin của cô và không biết trang web đặt phòng A. là trang nào. Sau một hồi thương lượng không hiệu quả, lớp vỏ bình thản của cô dần rơi rụng. Cô lại nhìn anh bằng đôi mắt sũng nước như năm nào. Và thay vì cáu kỉnh rồi mặc kệ cô kéo va li đi tìm một khách sạn khác, anh đã đưa cô về nhà.

____________

Xin lỗi các bạn, đợt trước mình lên cơn trầm cảm nên trì hoãn truyện này hơi lâu.

9 Comments

  1. Joni says:

    Gặp nhau rồi là gặp nhau rồi, đưa về nhà rồi là đưa về nhà rồi >:)
    Thật là bõ cái công chờ đợi đó mà. Cảm ơn chị vì đã có hứng viết trở lại :X

  2. Trần Lan Hương says:

    Cảm ơn bạn, phần này hay quá.

  3. THỦY TIÊN says:

    Mong phần tiếp theo của bạn.
    Cảm ơn nhiều.

  4. Mừng vì chị đã trở lại. Mong chị vui.

  5. Lê Khanh says:

    Phần này hay quá, cám ơn Trang. Mong Trang luôn vui vẻ, yêu đời để nhanh có các phần tiếp theo.

  6. Nguyễn Thị Thanh Tuyền says:

    Hic. Đợi bao nhiêu lâu mới được đọc tiếp phần 3 mà ngắn quá. Mong chị Trang viết thêm nữa. Cảm ơn chị nhiều, truyện rất hay. Không biết có dài được như Để hôn em lần nữa không nhỉ.

  7. Chou says:

    Ngắn quá, chưa “đã”. :)

  8. [...] đoạn 1               Trích đoạn 2               Trích đoạn 3               Trích đoạn [...]

  9. says:

    Truyện này em đã đọc trên “Độc thân cần yêu” rồi. Là một trong những truyện để lại cho em nhiều day dứt nhất. Nhẹ nhàng, tinh tế mà tiếc nuối quá. Sao chị lại để cho Thủy đi lấy chồng đột ngột. Em nghĩ là 1 cô gái có học thức, sao lại chấp nhận 1 cuộc hôn nhân như thế.
    Truyện hấp dẫn bởi tình cảm thầm lặng, rất chừng mực của Thủy, bởi cái lạnh lùng của Dũng, và hơn nữa là 1 vài đoạn với ngôn từ rất hài hước của chị nữa.
    Chỉ tiếc đúng đoạn kết thôi. Nhưng em nghĩ kết như vậy mới thú vị chứ kết có hậu có lẽ lại nhàm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


+ 3 = 10

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt