Trần Thu Trang Rotating Header Image

Cái nắm tay ở đền Sri Maha-Mariamman (1)

Mấy hôm trước, mình đi Malaysia, cụ thể là Kuala Lumpur (cái này bạn nào có theo dõi Facebook của mình chắc biết cả rồi). Trong chuyến đi ngắn ngày với lịch trình tương đối dày đặc này, mình tình cờ bắt gặp một đám cưới của người Malaysia gốc Ấn Độ. Là người có non nửa thu nhập trong năm nhờ vào việc chụp ảnh cưới, mình quan sát và tìm hiểu sự kiện bất chợt này một cách thích thú. Là người có già nửa thu nhập trong năm nhờ vào việc viết truyện tình cảm lãng mạn – hay gọi tắt là truyện sến, mình quyết định chia sẻ với các bạn về sự kiện bất chợt này theo cách riêng đúng sở trường: lồng nó vào một câu chuyện. Truyện này sẽ không chỉ nói về đám cưới theo nghi thức đạo Hindu mà còn chứa đựng một ít kiến thức lặt vặt khác về du lịch Malaysia mình gom góp được qua hai chuyến đi năm 2010 và 2012. Nó sẽ không thể dài như “Để hôn em lần nữa” nhưng có lẽ sẽ dài hơn so với những truyện ngắn đăng báo của mình. Mong các bạn ủng hộ bằng cách để lại lời nhắn và không đem nội dung truyện sang các trang web khác. Xin cảm ơn.

***

Kuala Lumpur, cuối tháng 3 năm 2012

Chiếc ô tô trắng với những dải nơ kết bằng vải voan màu nâu đỏ và vàng đỗ chéo trên vỉa hè Jalan(1) Tun H S Lee làm bước chân hai người không hẹn mà cùng chậm lại. Trong màn mưa lất phất, ánh đèn vàng sáng choang cùng tiếng kèn trống réo rắt hắt ra từ vòm cửa cao của ngôi đền Ấn Độ như quết thêm một lớp sơn hư ảo cho cảnh hoàng hôn nơi một góc đường cổ kính. Cô gái dừng hẳn, hơi ngửa ô ra đằng sau, những đường nét hài hoà trên gương mặt trầm tĩnh thoáng dao động bởi một chút cảm xúc trộn lẫn giữa tò mò và e ngại. Cô muốn quay sang nhìn người cùng đi, muốn nói gì đó với anh, muốn đề nghị anh vào bên trong xem thử, nhưng rồi chỉ đứng im lặng, để mặc những hình ảnh và âm thanh lạ lẫm loang loáng vây quanh mình. Mấy ngày nay, à không, phải nói là nhiều năm nay mới đúng, cô đã làm phiền anh đủ rồi.

*

Hà Nội, cuối tháng 6 năm 2002

Cô bé ngập ngừng một hồi lâu trước ngôi nhà có vòm hoa giấy bung xoè những chùm hoa hồng tím. Thỉnh thoảng, cô dừng lại, đưa tay về phía nút chuông định bấm, rồi vội vàng lùi ra như thể nó bị hở điện. Gần bảy giờ, trời mới nhá nhem, ánh đèn tuýp trắng nhờ nhờ và tiếng lao xao của trận bóng đá World Cup đang được truyền hình trực tiếp vọng ra từ  sau cánh cổng sắt uốn sơn xanh báo cho cô biết người cô muốn tìm đang ở nhà. Nhưng cô không đủ can đảm bấm chuông hay lên tiếng gọi, cứ đứng lần chần như thế cho tới khi bóng tối buông hẳn xuống.

- Thuỷ hả cháu?

Câu hỏi bất ngờ vang lên làm cô bé giật mình quay lại. Người phụ nữ thấp đậm xách túi thức ăn đang rảo bước về phía cô, nụ cười tươi rói nở trên khuôn mặt tròn phúc hậu.

- Cháu chào bác – cô bé cúi đầu lễ phép.

- Sao không vào nhà mà đứng đây? Tép nó ở trong nhà đấy.

- Dạ, cháu…

Người phụ nữ không đợi cô bé nói hết câu, vừa thò tay mở chốt cổng vừa gọi to:

- Tép ơi!

Người được gọi là Tép từ trong nhà đi ra, vẻ mặt phụng phịu:

- Con nói bao nhiêu lần, mẹ đừng gọi con là Tép nữa, con lớn rồi.

- Quên mất, rút kinh nghiệm, rút kinh nghiệm – mẹ của Tép cười cười, nói quấy quá, chỉ ra sau lưng – Thuỷ nó sang tìm kìa.

Tép – người mà từ vài năm nay đã đấu tranh để được gọi bằng cái tên khai sinh là Dũng – đợi mẹ đi hẳn vào nhà rồi mới trừng mắt nhìn về phía cô bé lúc này vẫn đứng nép một bên cổng, nói trống không:

- Có việc gì đấy?

Thuỷ ngập ngừng đi gần lại phía Dũng, nói lí nhí:

- Em có cái này…

- Nói gì thì nói nhanh lên, không ai chờ được đâu! – Dũng đập đập cánh tay một cách không kiên nhẫn. Hừ, chẳng lẽ con bé này không biết đứng ngoài trời lúc sẩm tối là làm mồi cho muỗi à?

Thuỷ có vẻ cuống vì giọng nói đầy bực dọc của Dũng, chìa ra một chiếc hộp gói giấy hoa, lắp bắp:

- Em có… có chút quà… mừng anh vào đại học ạ.

Thời buổi nào rồi mà còn ăn nói như trong sách giáo dục công dân thế không biết! Dũng nghĩ trong lúc nhìn lướt mắt qua thân hình mũm mĩm – đấy là nói thiện chí theo giọng mẹ cậu, chứ còn nói theo đúng những gì cậu nghĩ thì phải là tròn quay lơ – của con bé hàng xóm. Nhà con bé ở cách nhà cậu mấy căn. Bố nó với bố cậu ở cùng đơn vị hồi chiến tranh biên giới, cùng nhau vào sinh ra tử mấy lần nên dù bây giờ hoàn cảnh chênh lệch nhưng tình cảm hai bên vẫn rất thân thiết. Khi nhà cậu mới chuyển về đây, mẹ cậu còn suốt ngày gọi nó là con dâu.

Ngay từ đầu, Dũng đã không ưa gì nó. Con gái con đứa gì mà chẳng biết xấu hổ, suốt ngày bám lấy người ta. Giá mà nó dễ thương hơn một chút thì có bám sát thế chứ bám nữa, cậu cũng chẳng có ý kiến đâu. Đằng này, người nó rõ là béo, da rõ là đen, ăn mặc thì quê một cục, nói năng thì lí nha lí nhí, học hành cũng chả có gì nổi trội, lại còn động tí là khóc. Ngay cả cái tên nó nghe cũng rõ cải lương: Lệ Thuỷ. Vì tình cảm hai nhà, cậu phải “tiện đường” đèo nó đi học, phải cho nó sang nhà ăn cơm mỗi khi bố nó đi vắng, còn thỉnh thoảng phải kèm Toán cho nó. Mỗi lần để lũ bạn bắt gặp mình đi cùng nó, cậu chỉ muốn chui xuống đất. Cậu thường lựa những lúc không có mặt người lớn để tỏ thái độ khó chịu với con bé. Dần dần rồi nó hiểu và càng ngày càng ít xuất hiện trước mặt cậu… Mãi cho đến hôm nay – ngày cậu nhận thông báo tuyển thẳng vào đại học.

Tiếng bình luận viên vọng ra từ chiếc TV trong nhà báo hiệu hiệp 2 trận đấu tranh 3-4 của World Cup đã bắt đầu. Dũng bừng tỉnh. Cậu vươn tay giật lấy món quà trên tay con bé, cúi xuống nhìn và nhăn mặt. Chiếc hộp bọc giấy hoa và thắt nơ. Thắt nơ! Chả hiểu nó nghĩ gì nữa! Cậu không cần nghĩ ngợi thêm giây nào, mím môi, ấn trả chiếc hộp vào tay con bé. Bàn tay múp míp run lên. Thân hình múp míp cũng run theo. Cậu cố tránh đôi mắt đã bắt đầu hoe hoe đỏ của nó. Không hiểu sao mỗi lần nhìn nó khóc, cậu cứ thấy bứt rứt không yên.

- Cầm về đi, phiền quá! – Dũng bỏ lại câu nói gắt gỏng ấy rồi đi vào nhà. Cậu muốn ngồi quạt mát xem Hàn Quốc rửa mặt cho bóng đá châu Á hơn là đứng đây chịu hơi nóng, muỗi và nước mắt tấn công.

Thuỷ nhìn theo bóng dáng đã cao nhưng chưa lớn của anh hàng xóm, rồi lại nhìn món quà mà cô đã phải để dành rất lâu mới mua được. Trong ánh sáng nhợt hắt ra từ cửa nhà, lớp giấy hoa và chiếc nơ vẫn ánh lên những sắc màu tươi vui. Thuỷ nhẹ nhàng ôm chiếc hộp vào lòng, nhẹ nhàng đóng cánh cổng sắt uốn sơn xanh, nhẹ nhàng kéo chốt, nhẹ nhàng bước về nhà, không quay đầu nhìn lại.

Năm đó, cô 13 tuổi.

(Còn tiếp)

_________

1. Jalan nghĩa là đường, phố. Mình dùng luôn từ này cho có không khí đặc trưng.

22 Comments

  1. Alex says:

    Thiệt là một phong cách làm việc rất phương Tây, tận dụng chả thiếu cái gì, từ mô hình xe máy đến chuyến đi xem xe đua cuối tuần.

    1. Năm kia em đi 7 ngày liền mà về có tận dụng được cái gì đâu bé. :D

  2. Sói says:

    Nghe tả cô bé kia xấu xí, thấy giống em. Em thích lắm rồi đấy! :))

  3. Carol says:

    Chờ đợi phần tiếp theo của Trang.

  4. Pony says:

    Truyện mới! Thích quá! Thích quá chị ơi!
    Chị viết dài như “Để hôn em lần nữa” cũng được. Tụi em chờ được mà. Hi hi.

  5. Joni says:

    Nghe tên truyện đã thấy mùi mẫn rồi chị ơi :-x . Đọc đến đoạn năm 2002 em cảm tưởng như được trẻ lại mười mấy tuổi và vẫn ở thời điểm cầm tờ Hoa học trò trên tay đọc ngấu nghiến Ấu thơ trong tôi là… :-D
    Lại mất thêm 1 phần mấy chục của cuộc đời vào việc hóng truyện rồi :(

  6. traycysieuquayhp says:

    Chờ đợi và chờ đợi… Hôm nay cũng được vào xem truyện mới của chị Trang. Chúc chị ngày mới tốt lành nhé. :)

  7. Standing Still says:

    Chết thật, giờ em lại thích đọc truyện của chị Trang mới chết chứ.

  8. Cá con says:

    Cái cảm giác hồi hộp lần đầu đọc Để Hôn Em Lần Nữa từng mẫu nhỏ nhỏ lại quay về và bắt đầu chờ đợi từng đoạn Trang sắp post :)

  9. Haru says:

    Em cung mup mip, cung den nhu chi ta, doc thay khoai chi qua xa! =)) Hy vong rang chi se di duoc den nhieu quoc gia hon, de tui em co nhieu truyen hon de doc. Hihi.

  10. linh says:

    Đợi mãi mới thấy Trang ra truyện mới. Là 1 người thường xuyên đọc sách của bạn, rất mong sớm được đọc tiếp câu chuyện!!!

  11. Vũ Thị says:

    Mong được đọc những truyện mà Trang viết.

  12. Thuý says:

    Đọc rồi mới thấy, hình như Trang viết tự truyện, sao cái cảm giác ghét cái người thích mình của ai cũng giống nhau thế, ghét từ cái điệu nói lí nha lí nhí trở đi.
    Mong những dòng tiếp theo……..

  13. smee says:

    Đợi chờ là hạnh phúc. Cuối cùng, đã tìm thấy hạnh phúc sau 1 thời gian dài chờ đợi

  14. ngoclan says:

    Đọc truyện mà nhớ lại thời học trò của mình quá đi, mong chờ phần tiếp theo. Chúc Trang khỏe và vui vẻ để sẵn sàng cho ra lò phần tiếp theo nhé!

  15. Thùy Dương says:

    Ôi, cái tựa đề, sao mình lại nghĩ nó mang tính vật chất nhỉ. Mình nghĩ ngay đến cái nắm tay trên cánh cửa. Phục mình thật!

  16. khinkhin_90 says:

    Lại có truyện mới để hóng rồi! Khựa khựa! Mong là chị Trang đừng để tụi em đợi lâu như truyện “Để hôn em lần nữa” hí hí.

  17. linh_2709 says:

    Anh Tép này sao mà “chảnh” thế. Không khéo bạn Thủy phải vất vả dài dài với ảnh.

  18. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ. Mình thề mình hứa mình bảo đảm là truyện này ngắn và sẽ kết thúc sớm. Mình sẽ cố viết xong phần 2 trước khi đi công tác vào ngày mai. :D

  19. Châu Anh says:

    Nhấm nháp cảm giác chờ đợi. Trang ơi, nhanh lên. Đừng hành hạ cái sự hóng hớt của độc giả lâu như thế.

  20. bex says:

    “Trong màn mưa lất phất, ánh đèn vàng sáng choang cùng tiếng kèn trống réo rắt hắt ra từ vòm cửa cao của ngôi đền Ấn Độ như quết thêm một lớp sơn hư ảo cho cảnh hoàng hôn nơi một góc đường cổ kính. ”
    =>Em thích câu tả cảnh này thế. Có màu sắc, có âm thanh, có không gian, có thời gian đầy đủ. Tự nhiên cứ ngồi hình dung thử cái khung cảnh lúc ấy thế nào. Cái ánh đèn vàng ấm áp, tiếng kèn trồng nỉ non, hoàng hôn chầm chậm. Không biết hoàng hôn cuối tháng 3 của KL thế nào nhỉ? ^^`

  21. [...] Trích đoạn 1               Trích đoạn 2               Trích đoạn 3               Trích đoạn 4 [...]

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


+ 2 = 4

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt