Trần Thu Trang Rotating Header Image

Hai người không quên nhau

Tác phẩm này có thể coi là phần viết thêm của “Để hôn em lần nữa“. Vì kết cấu và diễn biến độc lập của nó, mình xin phép tách riêng như một truyện ngắn. Truyện đã đăng trên Thế Giới Phụ Nữ số 03, tháng 01/2012 (tên truyện được đổi thành “Nào thì lãng quên”).

Cháy. Giữa những tiếng hô hoán hò hét, giữa ánh đèn nhấp nháy và tiếng còi inh ỏi của xe cứu hoả, Điệp đứng yên, nhìn khối nhà chung cư nơi có căn hộ của mình biến thành một cột khói cuồn cuộn, đầu óc váng vất và trống rỗng như bị ai rút cạn sạch. Cô vừa về đến nhà sau một ngày Chủ nhật bận rộn bất thường, mới chỉ tẩy trang và thay bộ quần áo ở nhà, còn chưa kịp động vào mấy thứ rau củ ủ rũ vừa mua vét được ngay trước lúc siêu thị đóng cửa, thì tiếng chuông báo cháy đã vang lên liên hồi kéo theo từng luồng khói khét lẹt xộc vào từ hành lang. Theo bản năng, cô bỏ chạy, không cầm theo gì ngoài ví tiền gần như lép kẹp và chiếc điện thoại sắp hết pin.

Là một thư ký toà soạn đầy trách nhiệm, Điệp đã gọi ngay mấy cuộc điện thoại điều khẩn cấp phóng viên, biên tập viên theo vụ cháy. Và giờ đây, với lượng pin chỉ đủ cho một cuộc gọi ngắn nữa, cô không biết phải gọi cho ai trong danh bạ lưu mấy trăm số của mình. Gia đình ư? Lâu nay cả nhà vẫn coi cô là trụ cột, là chỗ dựa, chứ không phải ngược lại. Cấp trên? Họ chỉ cần biết đúng một điều là báo sẽ kịp thời có tin bài ảnh về vụ cháy, không thua kém bất cứ “thằng” nào. Cấp dưới? Họ hẳn sẽ quan tâm đến cô bằng những lời xuýt xoa thăm hỏi, nhưng là vào sáng mai, khi cô đến toà soạn trong dáng vẻ tự tin như lâu nay họ vẫn thấy. Những chủ doanh nghiệp hay ngôi sao giải trí? Ồ không, họ chỉ biết Điệp – thư ký toà soạn báo Q., chứ không biết Điệp, người phụ nữ để mặt mộc, mặc quần áo nỉ, có nhà bị cháy và đang cần giúp đỡ. Còn bạn bè? Cô chưa bao giờ thực sự có bạn bè.

Điệp mỉm cười chua chát, người duy nhất mà cô có thể nhờ cậy vào lúc này lại là Vũ.

*

Vũ nhìn màn hình điện thoại, hơi cau mày. Số gọi đến không có trong danh bạ, nhưng anh biết là của ai, vì nó trùng với ngày sinh của một người. Đây là lần đầu tiên người ấy gọi cho anh sau mấy năm, ba hay bốn, anh cũng không nhớ chính xác. Anh ra hiệu cho mấy thằng bạn ngồi cùng bàn im lặng rồi nhấn nút nghe.

- Điệp à? Có việc gì đấy? – Anh hỏi, cố giữ giọng thật hững hờ.
- Nhà tôi đang cháy.
- Hả, sao? – Cố gắng vừa rồi của Vũ đã thất bại hoàn toàn.
- Anh đừng chen vào. Máy tôi sắp hết pin. – Người ở đầu bên kia nói nhanh – Tôi không sẵn tiền. Anh chuyển khoản cho tôi vay mấy triệu. Tài khoản số…

Đúng lúc đó, một bàn thắng được ghi, cả quán nhao lên. Khi những tiếng hô vui sướng hoặc cay cú lắng xuống, điện thoại của Vũ đã trở về trạng thái rảnh. Anh gọi lại nhưng chỉ thấy âm thanh báo số máy hiện không liên lạc được. Không chần chừ một giây, Vũ đứng dậy, đi về phía cửa. Đám bạn nhao lên gọi với theo nhưng anh không trả lời. Vợ anh, chính xác hơn là vợ cũ, đang cần anh.

*

Trong đám đông những ông chồng tụ tập bàn tán nguyên nhân diễn biến đám cháy, những bà mẹ dỗ con khóc, những người trong gia đình nháo nhác gọi nhau, một người phụ nữ nhỏ nhắn lẻ loi như Điệp chẳng làm ai chú ý, trừ Vũ. Phải mất một lúc, anh mới len được vào chỗ cô đứng. Thấy anh, cô hơi sững sờ, mãi sau mới thở ra mấy câu, nửa nhấm nhẳng nửa áy náy:

- Anh việc gì phải đến đây! Tôi đọc tài khoản rồi mà. Mà sao anh biết tôi ở đây?
- Tôi gọi cứu hoả hỏi xem chỗ nào đang cháy to nhất. – Vũ cười cười, trả lời qua loa và nhìn quanh – Công an hay ban quản lý nhà có phổ biến gì chưa?
- Đám cháy đã được khống chế. Hơn mười người bị ngạt khói, trong đó có hai người rất nguy kịch. – Điệp nói như thể đang đọc lời dẫn trên đầu bài báo.

Vũ nhìn Điệp bằng ánh mắt thương hại:

- Cô vẫn làm ở báo Q. à? Bệnh nghề nghiệp của cô nặng quá rồi đấy!
- Tôi mệt quá rồi! – Điệp thở dài – Anh để hôm khác hãy châm chọc, được không?

Vũ trả lời câu nài nỉ hiếm hoi của Điệp bằng cách cởi áo khoác đưa cô.

- Cảm ơn, tôi không lạnh.
- Mặc vào! – Vũ hừ một tiếng, ấn chiếc áo vào tay Điệp – Run lập cập nãy giờ còn khách sáo vớ vẩn!

Điệp khoác chiếc áo lên vai. Mùi nước hoa nam đã từng vô cùng quen thuộc xộc vào mũi khiến cô rưng rưng. Cô nhìn Vũ đi đi lại lại hỏi han người này người kia về tình hình toà nhà, không thể ngăn mình nhớ về cuộc hôn nhân ngắn ngủi với anh. Vũ là con nhà khá giả, hào hoa, tự tin, sành sỏi. Điệp lấy anh vì những ưu điểm ấy, và cô ly hôn cũng vì tất cả những “ưu điểm” ấy…

- Đi thôi! – Vũ quay lại, cắt ngang mạch hồi tưởng của Điệp – Người ta bảo tầng 15 bị muội khói bám đen kịt. Giờ cũng muộn rồi. Tạm thời về chỗ tôi, mai tính tiếp.

*

- Tại sao cô lại gọi cho tôi?

Vũ vừa mở TV vừa hỏi với vào trong bếp. Điệp đang đứng ở đó, nạo một củ cà rốt mà anh cũng chẳng biết bà giúp việc nhét vào tủ lạnh từ lúc nào. Việc cô xuất hiện trong bếp nhà anh khiến anh có ảo giác là hai người chưa bao giờ ly hôn và hơn ba năm qua chỉ là giấc mộng dài hoang đường.

- Anh nghĩ tôi có thể gặp ai khác với bộ dạng thế này à? – Điệp nói mà không ngẩng lên.

Vũ đứng dậy, đến bên cửa bếp, dựa tường nhìn Điệp. Với bộ quần áo nỉ hơi sờn và gương mặt không son phấn, trông cô khá buồn tẻ, không còn vẻ xù lông nhím như trong những lần hai người gặp nhau ở toà án, cũng không giống mụ vợ ghê gớm quản chồng kèn kẹt mà anh đã từng ghét cay ghét đắng.

- Anh ăn tối chưa? – Điệp ngoái lại hỏi Vũ trong khi tay vẫn thoăn thoắt đảo thức ăn trong chảo – Muốn ăn thêm không?
- Ừ, cho tôi một đĩa. – Anh định nói thêm là nhiều lúc rất nhớ những món cô nấu, nhưng rồi lại thôi.

Lát sau, hai người ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn ăn hình vuông, trước mặt là hai đĩa miến xào nghi ngút khói. Vũ nhìn đĩa miến xào toàn rau, hỏi tò mò:

- Sao cô chuyển sang ăn chay?
- Không có lý do gì đặc biệt, thấy tốt cho sức khoẻ thì ăn. – Điệp trả lời nghe thật bâng quơ.
- Cô không phải là người như thế?
- Sao?
- Ăn chay vì tốt cho sức khoẻ. Chắc chắn phải có một chuyện gì đó cần đánh đổi!

Điệp khựng lại mất một giây vì câu nói có thể gọi là “trúng tim đen” của Vũ. Thì ra anh hiểu cô hơn cô tưởng…

- Tôi ăn chay để trả nợ thánh thần. – Cuối cùng thì Điệp cũng quyết định nói thật.
- Là sao?
- Thằng Quý bị bệnh, tôi đi lễ, sư thầy bảo nếu nó tai qua nạn khỏi thì tôi nên ăn chay.
- Tào lao thế cũng tin! Mà em cô bị bệnh gì?
- Ung thư máu. Đã ghép tuỷ thành công.

Vũ ngừng ăn ngẩng lên, có cảm giác nghẹn. Sự việc nặng nề thế mà Điệp nói thản nhiên như không.

- Năm kia năm kìa bán nhà cũng vì việc này à?

Điệp gật đầu. Căn nhà đã bán là tài sản Vũ để cho cô khi ly hôn. Không lâu sau đó, em trai cô phát bệnh, cô quyết định bán nó đi. Khi cô bán nhà, anh ra nước ngoài tu nghiệp, cô nhờ mẹ chồng cũ báo cho anh biết nhưng không nói lý do. Mẹ chồng cũ thì nói mát mẻ mấy câu, còn anh thì không hỏi lại.

- Cái nhà hiện tại là…
- Bán nhà kia, chữa bệnh cho thằng Quý còn thừa tiền, mua nhà này từ lúc đang xây móng, có vay thêm, mới dọn về hồi đầu năm. – Điệp trả lời gọn ghẽ, tuần tự, như thể đó là việc của ai khác.

Vũ ngồi thừ ra, trầm ngâm một lúc mới nói một câu chẳng ra an ủi, chẳng ra cảm thán:

- Vất vả quá!
- Cũng không đến nỗi.
- Em rất giỏi, rất kiên cường, thật đấy!

Điệp ngẩng lên nhìn anh một giây rồi lại cúi xuống ăn. Ba năm không gặp, dường như Vũ thay đổi, anh đã biết quan tâm đến người khác hơn một chút.

*
Mười hai rưỡi đêm, Vũ vẫn trằn trọc không yên. Cuộc trò chuyện ngắn ngủi bên bàn ăn với Điệp hồi tối khiến anh không tài nào ngủ được. Mấy lần, anh định sang phòng bên tìm Điệp, nhưng rồi lại lần chần. Những sự kiện quá khứ cứ trào lên trong đầu anh.

Vũ đã chủ động tấn công Điệp dù biết cô đã có người yêu. Anh đã dùng đủ các loại bẫy vật chất hào nhoáng để dụ dỗ cô. Rồi cô có thai và hai người cưới nhau trong sự bằng mặt không bằng lòng của gia đình anh, cũng như của chính anh.

Sau khi cưới, anh vẫn giữ nguyên thói quen của một thằng con trai nhà giàu với những thú vui, những cuộc gặp gỡ ăn chơi thâu đêm suốt sáng với đám bạn, còn Điệp phải cố gắng chu toàn bổn phận làm dâu trong một gia đình nhiều lễ nghĩa, nhiều người hay xét nét, làm vợ một người hoàn toàn không có trách nhiệm làm chồng như anh. Những vênh lệch về lối sống càng ngày càng lộ rõ, những mâu thuẫn càng ngày càng khó dung hoà. Và việc cái thai bị chết lưu ở tháng thứ năm là cái cớ để chấm dứt tất cả.

Vài tháng sau khi ly hôn, cơ quan cho Vũ ra nước ngoài tu nghiệp. Sống xa nhà, xa hoàn cảnh thuận lợi với những ưu đãi quen thuộc, Vũ mới bắt đầu đặt mình vào vị trí của Điệp để suy nghĩ và nhận ra nhiều điều. Nhưng lúc đó mọi chuyện đã xong xuôi, khoảng cách quá xa còn thời gian thì quá muộn để vãn hồi. Hai năm sau, anh quay về và biết cô đã bán nhà, dọn đi nơi khác…

Nghĩ ngợi thêm một lúc, Vũ trở dậy, đi sang gõ cửa phòng bên cạnh. Khi cửa mở, anh ngập ngừng rất lâu nhưng rồi cũng nói xong cái câu mà lẽ ra anh phải nói từ mấy năm trước.

*

Sáng hôm sau, khi Vũ ngủ dậy, Điệp đã rời khỏi nhà. Trên bàn, bên dưới chiếc đĩa đựng mấy lát bánh mì kẹp thịt hun khói vẫn còn âm ấm là một mảnh giấy nhỏ kín chữ:

Vũ,
Em chấp nhận lời xin lỗi rất rất rất muộn của anh. Nhưng cuộc đời cũng giống một đám cháy, chẳng có thứ gì đi qua nó mà trở lại nguyên vẹn được nữa. Chúng ta hãy cứ sống và lãng quên nhau như lâu nay. Cảm ơn anh vì tất cả.
Điệp
TB: Em lấy 2 triệu trong ví của anh. Sẽ chuyển khoản trả sớm.

Vũ ăn bánh mì, đọc đi đọc lại mảnh giấy rồi bật cười thành tiếng. Điệp bảo rằng lâu nay họ sống và lãng quên nhau. Nhưng cô vẫn giữ, hoặc vẫn nhớ, số điện thoại, tài khoản và khẩu vị của anh.

Còn anh thì nhớ ngày sinh của cô, và cả số tài khoản nữa.

 

14 Comments

  1. Nhung Pig says:

    Ui, em thích truyện này :D . Em thích cách chị luôn tìm được một lối thoát tốt nhất cho những “đứa con” của mình. Và Điệp cũng vậy. Em không ghét Điệp. Vì đơn giản là ai cũng có những góc khuất nên không nên đứng ngoài chỉ trỏ, phán xét cuộc sống người khác.

  2. hung nguyen says:

    Truyện viết gọn, hay!

  3. Joni says:

    Hay quá chị ơi, em thích cái chi tiết Điệp lấy tiền từ ví của Vũ lắm lắm. :-x

  4. banglang says:

    Hí hí, hay quá Trang ơi.

  5. traycysieuquayhp says:

    Đọc DHELN em không hẳn là ghét Điệp mà luôn nghĩ rằng cuộc sống của cô chắc có nhiều thứ khiến cô cứ phải “xù lông nhím” lên với tất cả mọi người, bắt mình phải gai góc hơn, kiên cường hơn… Thật cảm ơn vì Vũ vẫn không quên Điệp. Cô cần một người yêu thương cô, và cùng cô chia sẻ những khó khăn trong cuộc sống hơn là một mình đương đầu với tất cả. Truyện này cũng rất hay chị ạ. Em rất thích.

  6. Nga says:

    Giáo sư Đặng – Bố Quỳnh trong ĐHELN có lẽ là người đã chữa trị cho Quý ngày xưa, Trang nhỉ?

  7. Duong says:

    “Nhưng cuộc đời cũng giống một đám cháy, chẳng có thứ gì đi qua nó mà trở lại nguyên vẹn được nữa.” – Em rất thấm thía câu này. Một truyện ngắn đơn giản nhưng hay.

  8. Ánh says:

    Ôi truyện hay quá chị ơi… :D

  9. Ciao Bella says:

    “Nhưng cuộc đời cũng giống một đám cháy, chẳng có thứ gì đi qua nó mà trở lại nguyên vẹn được nữa.”

    Câu này thấm thía quá chị ơi!

  10. Bùi Hồng Vân says:

    Mình tin những người có tình sẽ đến được với nhau.

  11. Tâm says:

    Em cũng chỉ biết nhận xét là truyện ngắn gọn, súc tích, dễ hiểu, cái cách tạo tình huống và giải quyết vấn đề cũng rất hợp lí. Thông qua đó cũng để lại 1 chút gì đó cho người đọc ấn tượng :D

  12. Haru says:

    Chị ơi, nếu có thể phát triển một truyện dài thì em sẽ ủng hộ bằng cả hai tay và hai chân luôn ah. :D

  13. Chichan says:

    Sao lại là miến xào PLNNA Thái Vân cũng đãi Tố ăn cái đó. Chị làm em muốn ăn miến xào. Mà truyện này chắc vẫn còn nhỉ! Thấy vấn vương thế nào ấy

  14. Truyện hay chị ạ. Em may mắn là chưa bao giờ phải trải qua chuyện cay đắng đến mức ấy nhưng ít vốn sống em thu nhặt được cũng giúp em hiểu được phần nào. Phát triển thành truyện dài đi chị. :)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


8 − 6 =

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt