Trần Thu Trang Rotating Header Image

Tiệc độc thân cho hai người (2 – hết)

Hãy bấm phải chuột và mở link ảnh sang một cửa sổ/tab mới để xem cỡ lớn.

Truyện đã đăng trên Tiếp Thị & Gia Đình số 42, tháng 10/2011. Bản đăng trên báo có nhiều khác biệt so với bản gốc, bạn nào muốn đọc, xin vui lòng xem ảnh đính kèm phía trên. Cảm ơn bạn Vũ Nguyệt Ánh và tập thể nhân viên của Ericamoon đã cung cấp cơ hội tìm hiểu thực tế để mình hoàn thành truyện ngắn này.

Phần 1

Yên quyết định giành một chút quyền chủ động bằng cách đặt câu hỏi trước:

- Anh không chơi trò chơi ạ?

- Có, ở ngay sau lưng em. – Anh hơi cau mày, nghĩ ngợi thêm một chút rồi hạ giọng – Phi công trông cũng được, nhưng em không hợp làm máy bay bà già đâu!

Yên hơi lùi lại nhìn anh, mãi mới buông ra một câu nhẹ hều:

- Em cũng không định làm mà.

- Vậy tại sao em lại dự cái này?

Yên thở dài, khẽ lắc đầu. Cô có rất nhiều lý do để góp mặt ở một bữa tiệc dành cho người độc thân. Nhưng cô biết phải nói với anh lý do nào trước bây giờ? Ngồi xuống một chiếc ghế kê sát tường, cô ngẩng lên nhìn anh, hỏi ngược:

- Thế còn anh, sao anh lại đến đây?

Chương đưa mắt nhìn ra xung quanh. Đám khách độc thân dường như đều đã tìm được đối tượng hợp ý. Vài cặp đôi vừa hình thành chớp nhoáng đang chúi đầu trò chuyện rủ rỉ, một số người khác thì túm tụm lại thành một nhóm đông, tán gẫu say sưa. Anh ngồi xuống bên cạnh cô, mỉm cười, hỏi mà như than thở:

- Nói ra liệu em có tin không?

- Có gì đâu mà không tin!

Yên vẫn nói bằng giọng từ tốn bình thản quen thuộc nhưng không hiểu sao Chương lại cảm nhận được một chút chua chát trong đó. Anh nói nhỏ:

- Bởi vì chính anh cũng thấy khó tin.

Yên quay sang nhìn anh, thoáng băn khoăn. Hôm nay Chương cư xử chẳng giống anh bình thường gì cả.

Một nhân viên phục vụ bưng khay thức ăn nhẹ đi tới trước mặt hai người. Chương nhón tay bốc một miếng nhưng chưa kịp bỏ vào miệng thì đã thấy Yên làm một cử chỉ can ngăn. Cô nói nhỏ nhẹ:

- Món đấy có lạc, anh đừng ăn kẻo dị ứng.

Chương thả lại món ăn vào khay, quay sang nhìn vẻ mặt tĩnh lặng đến không thể tĩnh lặng hơn của Yên. Câu cảm ơn anh định nói cứ tắc lại trong họng. Chương tự hỏi tại sao mãi đến tận hôm nay, anh mới nhận ra, bao năm qua, ở cương vị trợ lý, cô đã chăm sóc lo lắng cho anh nhiều đến nhường nào. Anh vụt đứng dậy, bỏ ra ngoài hành lang.

*

Vì đa số khách tham dự đều không phải người sành khiêu vũ nên ban tổ chức tiệc độc thân linh động thay bằng màn hát karaoke. Yên không cầm mic lần nào, chỉ đứng yên lặng, lắng nghe những bài hát, phần lớn là song ca, vang lên lãng mạn, tình tứ, để mặc đầu óc nghĩ ngợi lan man về bản thân, về những ngày tháng đã qua, về khoảng thời gian sắp tới, và về một người đã từng có mặt trong phòng nhưng đã đi đâu mất từ nãy.

Việc anh xuất hiện ở đây tối nay thực sự vượt ra ngoài sức tưởng tượng của cô. Suốt bảy năm làm trong công ty và năm năm làm trợ lý cho anh, cô chưa bao giờ thấy anh thực sự độc thân. Chương không phải là người lăng nhăng. Anh không bắt cá hai tay mà chỉ luôn ở trong những cuộc tình nối tiếp nhau không dứt. Đôi khi Yên nghĩ, anh chẳng thực sự yêu ai trong số những cô người yêu luôn luôn xinh đẹp và ngọt ngào kia. Đôi khi cô nghĩ, anh cần một đối tượng khác, một người không quá lộng lẫy nhưng biết đem lại cảm giác ấm áp và an lành. Yên cười buồn, hình như cô lại đang rơi vào trạng thái hoang tưởng mất rồi…

Rồi bữa tiệc cũng tàn. Yên từ chối lời đề nghị đưa về của cậu bạn chơi khi nãy, lấy điện thoại gọi taxi. Cô vừa mới đọc địa chỉ cho tổng đài xong thì một chiếc xe quen thuộc đã dừng ngay trước mặt, xe của Chương.

Hai người im lặng suốt nửa quãng đường dài dằng dặc dẫn về khu đô thị mới. Ra đến ngoại ô, Chương quay kính lên để tránh bụi. Không còn gió thu khô se se mang theo hương hoa man mát và tiếng lao xao của đường phố bên ngoài, không khí trong xe vốn đã ngột ngạt lại càng ngột ngạt hơn. Yên chần chừ thêm một lát rồi quyết định chọn một chủ đề an toàn là công việc để mở lời:

- Hôm nay em đi B., bên E. nói dự án X. có lẽ cần…

- Sao em không để cậu ta đưa về? – Lần thứ hai trong buổi tối hôm nay, Chương cắt ngang chuỗi báo cáo công việc của cô bằng một câu hỏi hơi xẵng.

- Nhà em xa thế này, để bạn ấy đưa không tiện.

- Thế sao còn để anh đưa?

- Anh đưa em về nhiều lần rồi mà, với lại, nhà anh cũng gần đây.

Câu trả lời đơn giản và thản nhiên lại khiến Chương lặng đi mất vài giây. Anh bỗng nhớ ra, căn hộ chung cư Yên đã phải vay ngân hàng một khoản kha khá để mua chỉ cách nhà anh chừng vài phút đi xe máy. Và từ hồi cô chuyển về đây, thỉnh thoảng anh lại mượn cớ rằng bà giúp việc thiếu tinh tế và hay quên để nhờ cô đi chợ mua hộ cái này cái kia. Có lần, anh bị chảy máu dạ dày, thay vì gọi 115, anh đã gọi cho Yên. Và giữa đêm đông rét mướt, cô đã hớt hải chạy ngay sang đưa anh đi cấp cứu, chân cô thậm chí vẫn còn xỏ trong đôi dép bông ở nhà.

Những kỷ niệm nhỏ bé vụn vặt cứ đột ngột xô lại khiến Chương không thể tập trung lái xe. Anh tìm một chỗ cho phép dừng, tấp vào, quay sang nhìn Yên. Cô đang thiu thiu ngủ, đầu ngoẹo qua một bên, gần như chúi vào cửa kính. Sau cả tuần quay cuồng với đối tác nước ngoài khó tính, lẽ ra cô không nên cố tham dự bữa tiệc độc thân tối nay. Nó quá trẻ trung, quá sôi nổi với một người con gái chín chắn luôn ưa sự tĩnh lặng như cô. Nhưng Yên đã đến, và anh cũng vậy. Chương bấm nút ngả ghế để cô ngủ thoải mái hơn rồi ra khỏi xe. Nhìn về phía những khối nhà chung cư càng lúc càng thưa ánh đèn đằng xa, anh tự nhiên bật cười.

*

Suốt cả tuần sau đó, Yên thường xuyên ở trong tâm trạng không giống với tên cô chút nào. Việc Chương xuất hiện trong bữa tiệc độc thân và thái độ kỳ lạ của anh khi đưa cô về tối hôm ấy vốn đã khiến cô băn khoăn không dứt. Tuy nhiên, chính những quyết định dứt khoát và bất ngờ mà anh đưa ra trong những ngày tiếp theo mới thực sự là một dấu hỏi lớn trở đi trở lại liên tục trong đầu óc cô. Chương yêu cầu Yên bàn giao một vài dự án nhỏ mà lâu nay cô vẫn gánh thay anh. Anh đích thân đi tỉnh với các đối tác nước ngoài và điều thêm một nhân viên có năng lực ở bộ phận khác sang làm phụ tá cho cô. Cô đoán, bữa tiệc độc thân hẳn đã tác động phần nào đến suy nghĩ của anh…

Thêm hai tuần nữa trôi qua, trời càng lúc càng lạnh. Dự án X. mà đối tác yêu cầu dừng để thẩm tra thêm cuối cùng cũng được triển khai tiếp. Có nhân viên phụ tá, Yên bắt đầu quen dần với nhịp công việc mới. Cô dành nhiều thời gian hơn cho bản thân. Cô nghĩ về tương lai và quyết định đăng ký tham dự một bữa tiệc độc thân nữa. Cô biết mình không thật phù hợp với phong cách tiệc tùng, nhưng nếu không thay đổi bản thân, cô sẽ chẳng phù hợp với cái gì, ngoài công việc, nói đúng hơn là ngoài công việc lặng lẽ đứng sau Chương, làm trợ lý tận tuỵ của anh.

Lại một tối thứ Bảy, Yên bước vào nhà hàng mà cách đây một tháng cô đã tới. Cả ngôi biệt thự và cô đều không giống như lần trước. Về phía cô, bộ quần áo công sở trông như đưa đám đã được thay bằng một bộ váy len màu tím nhạt nhã nhặn. Về phía ngôi biệt thự, hệ thống đèn sáng trưng cùng đội ngũ nhân viên tổ chức tiệc đông đảo đã biến mất, dọc lối đi chỉ có những lồng thuỷ tinh đựng nến toả ánh sáng dìu dịu và những khóm hoa hồng mới nở he hé. Cô gái trưởng nhóm đón cô bằng một nụ cười gợi nhớ bức tranh Mona Lisa:

- Hôm nay tiệc tổ chức ở tầng trên, chị lên đi ạ.

Yên bước lên cầu thang, thoáng rùng mình vì không gian quá ấm áp và tĩnh lặng. Những người dự tiệc hôm nay không có chuyện gì để nói với nhau ư? Cả những chiếc loa nhỏ ở các góc trần nhà nữa, chẳng lẽ người ta không tìm được đĩa nhạc hoà tấu nào để giúp chúng hoạt động? Những thắc mắc của cô nhanh chóng được căn phòng gần như trống trơn ở tầng trên trả lời. Nói gần như trống trơn, bởi bên chiếc bàn duy nhất kê cạnh cửa sổ, có một người đang ngồi trầm ngâm, dáng vẻ mà năm năm nay cô đã quá quen.

- Sao anh lại ở đây? – Yên không thể ngăn mình thốt ra một câu nghe thật ngốc.

- Anh chờ em. – Anh đứng dậy, kéo ghế cho cô.

Yên ngồi xuống đối diện với anh. Trong mắt cô, bóng nước long lanh lay động theo ánh nến. Mãi đến lúc này, những nốt nhạc du dương của một bản tình ca xưa cũ mới vang lên từ chiếc loa nhỏ ở góc trần. “It had to be you, it had to be you. I wandered around, and finally found…”

Bữa tiệc độc thân dành riêng cho hai người sắp bắt đầu.

29 Comments

  1. smee says:

    Tuyệt Trang à! Kết thúc có hậu, rất ngọt ngào và lãng mạn.

  2. nguyễn thu hường says:

    Đúng là truyện của Trang! Không lẫn vào đâu được.
    Mình rất thích truyện này, hiện đại, lãng mạn mà không sến xíu nào!

  3. smee says:

    So với bản gốc, bản trên Tiếp Thị & Gia đình dường như mượt mà hơn, liền mạch diễn biến tâm lý nhân vật có vẻ dễ suy đoán hơn. Nhưng suy nghĩ của Yên khi đi dự tiệc độc thân lần nữa có vẻ không hợp lý lắm, đi dự tiệc để gặp Chương. Vẫn gặp Chương điều đặn ở công ty đó thôi. Dù sao, mình vẫn thích bản gốc hơn, diễn biến tâm lý và hành động của nhân vật phù hợp với cá tính của từng người hơn.

  4. Quỳnh Nga says:

    Hay quá chị ơi. Chị cho phép em đăng lên wall trên facebook nhé! Em hứa sẽ ghi rõ tên tác giả ạ. :-)

  5. Mèo hen says:

    Em không thích bản in trên TT&GD… Có vẻ không hợp logic nhân vật lắm.
    Nhưng thật vui vì 2 nhân vật đã có 1 kết thúc có hậu ^^.

  6. Joni says:

    Truyện của chị hay quá. :-*
    Em chẳng thích cái bản đã được biên tập tí nào, cứ khiên cưỡng làm sao ấy. Mấy chi tiết thêm vào đọc lên nghe thật là sến, làm mất hết cả cái tinh tế của truyện í.

  7. Yen says:

    Ô, dị ứng lạc kìa :)

  8. Alex says:

    Biên tập ngộ nhỉ! Sửa đọc động cỡn ghê á!

  9. banglang says:

    Hay quá chị ơi

  10. thanh tuyền says:

    Hay hay hay

  11. AN says:

    Mình hoàn toàn, hoàn toàn không thích bản chỉnh sửa được in trên báo.

  12. Pony says:

    Đọc xong tự nhiên thốt lên wow :))
    Trong đầu thì hình dung đủ thứ và bắt đầu mơ mộng. :D
    Ôi chị Trang ơi, em yêu chị lắmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmm :X:X:X

  13. Pony says:

    Em không thích bản chỉnh sửa trên báo. Tự nhiên đùng 1 cái, Yên thay đổi lãng nhách. Chả ra làm sao cả.

  14. Sói says:

    “Nếu không tham gia, mình làm sao gặp được Chương” =)) Ôi, em chết mất.
    Sao chị không yêu cầu họ giữ nguyên ạ? Em đọc nguyên tác vẫn hiểu mà.
    Cái bài trên báo nó “trần trụi” quá. Huhu… Người ta mặc áo thì người khác vẫn biết bên trong là cái gì mà, có cần phải toạc toàng toang ra thế không? :-S

    1. Mình thích cái từ “toạc toàng toang” quá, cho mình mượn dùng thường xuyên nhá.

    2. Diệp says:

      Mình thiết nghĩ, ở dưới dòng chữ “Trần Thu Trang” cuối bài báo cần thiết đăng thêm đường dẫn tới bản gốc ở đây để độc giả biết đường đọc lại.

      Tuy nhiên, cho phép mình có một câu hỏi nhỏ (vì không có hiểu biết gì về báo chí xuất bản), truyện được biên tập rồi được chuyển lại cho tác giả kiểm duyệt không chị Trang (ý mình là có sự thảo luận chỉnh sửa qua lại giữa hai bên để không làm ảnh hưởng đến phong cách truyền đạt của tác giả)?

      1. Việc thảo luận chỉnh sửa qua lại thì còn tùy từng hoàn cảnh cụ thể. Nhiều khi khâu này thường bị bỏ qua, vì tiến độ ra báo gấp quá và/hoặc điều kiện liên lạc không cho phép. Trong trường hợp truyện này, mình đã sửa theo yêu cầu của biên tập viên một lần. Sau đó thì báo tự sửa tiếp và đăng luôn.

  15. Bùi Hồng Vân says:

    So romantic!!!! :)) )

    1. Bùi Hồng Vân says:

      Mình ấn nhầm cái nút biểu tượng nên ra cái hình cười này. Nhưng quả thật là rất thích bài này. :)

  16. Chou says:

    Đã định không đọc bản bị chỉnh trên TT&GD, vì tại sao phải đi đọc một thứ dở hơn bản gốc (tin là vậy) đã đọc rồi.

    Nhưng cũng tò mò, xong thì chỉ biết thốt lên: (Biên tập kiểu gì) thật là bịnh!!!

  17. Nguyễn Thị Huyên says:

    Đọc xong truyện muốn tham gia 1 cái tiệc độc thân quá. GV- 25 tuổi đời- 4 năm tuổi nghề- nhìn qua, nhìn kĩ vẫn ngon gái mà sao ngóng đi ngóng lại vẫn ế! Chết thật!

  18. Khue says:

    Không khí của truyện vốn rất tinh tế, ý nhị và hàm súc, nhưng mấy cái viết thêm sến sến re rẻ kia làm hỏng luôn cảm giác đó. Các bạn biên tập này bị các kiểu truyện sến làm cho tẩu hỏa nhập ma rồi, cảm nhận văn học cũng ko nhạy cảm nữa. Cái vụ huỵch toẹt nói hết ra cảm giác này cứ như thể độc giả ngu lắm, phải viết ra thế độc giả mới hiểu ý, phô kinh (Giống y như phim truyền hình VN, cái gì cũng phải phơi ra, giải thích ra, mà đâu biết cái sự phơi ra ý cũng cần cả 1 nghệ thuật).

    Haizzz, tự dưng hôm nay kẹt xe lâu quá chị cứ nghĩ vẩn vơ mãi về cái truyện này của em và cảm giác câu chuyện đem lại, nên thấy tiếc cho cái bài đã lên báo. :D

  19. Xuân Thọ says:

    Một chút lãng mạn. Một chút nhẹ nhàng. Một chút mơ mộng. Một chút hi vọng. Truyện làm mình muốn được trở thành nhân vật Yên quá đi mất.

  20. Thu Hà says:

    Lại có cả tiệc cho những người độc thân àh chị? Ở Hải Phòng có không chị nhỉ? Hic… Không gian câu chuyện lãng mạn, nhân vật cũng lãng mạn. Kết thúc truyện cũng có hậu nữa. Tuyệt vời quá. “Ước gì mình cũng được như cô ấy”.

  21. yukino says:

    Em không biết nữa, nhưng truyện ngắn này lại làm em nhẹ lòng…
    Như một cốc cacao nóng giúp em yên bình trong chuỗi ngày vừa rồi…
    Em cảm ơn chị ^^

  22. Bụi says:

    ♥ ♥ ♥

  23. PA says:

    Dạo này bạn viết truyện hay quá!

  24. [...] Trích đoạn 1               Trích đoạn 2   [...]

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


6 + 6 =

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt