Trần Thu Trang Rotating Header Image

Mười năm (5 – hết)

vinhtu02

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Dịch thô (convert): Candy_heart
Dịch không-thô-lắm: Trần Thu Trang

Như đã hứa, mình tiêu diệt xong truyện này trong thời hạn 10 ngày. Mình sẽ trở lại với “Truyện chưa có tên” sớm thôi. Yêu các bạn!

______________________

Giọng anh dịu hẳn lại: “Đi chơi bóng.”

Anh lái xe đưa Tứ Nguyệt đến một khu phố mà cô chưa tới bao giờ, mở cốp sau lấy ra một quả bóng rổ ném cho cô: “Còn nhớ ba bước lên rổ không?”

Tứ Nguyệt cười méo xẹo, rồi lại không nỡ từ chối ý tốt của anh.

“Sai rồi! Chân kia!”

“Chạy bước rồi!”

“Bao năm rồi mà không tiến bộ là sao?”

Cô mắc lỗi liên tục, cuối cùng ôm luôn bóng chạy thẳng đến chân cột rổ, ném mạnh. Trong bóng tối lờ mờ chỉ thấy “bịch” một tiếng rồi bóng bật trở lại mặt cô. Tứ Nguyệt vừa định tránh thì đã có người bên cạnh vươn tay, dễ dàng bắt lấy quả bóng.

“Thế nào? Thấy đỡ hơn không?” – Nguỵ Vũ Thừa lơ đãng xoay bóng – “Nếu vẫn chưa thấy đỡ, tớ còn có tuyệt chiêu.”

Vận động một lúc xong, tâm trạng đúng là khá hơn nhiều, Tứ Nguyệt ngẩng đầu nhìn anh, tự hỏi cái gì mới là tuyệt chiêu.

Anh lười nói, ném cái khăn tay cho cô lau mồ hôi, vặn người một cái hệt như thuở còn teen: “Đi ăn gì đi.”

Tiếc là tìm khắp thành phố lớn này mà không thấy loại kem que vị chanh ngày trước. Họ đành vào DQ(1), gọi mỗi người một phần Blizzard(2). Ngồi ăn trong ánh sáng dìu dịu của quán, Tứ Nguyệt múc từng thìa kem, nghe Nguỵ Vũ Thừa nói: “Chuyện công việc thì cứ từ từ rồi sẽ ổn thôi, ai mà không có sai sót?”

Tứ Nguyệt ậm ừ, không ngẩng đầu.

“Thật ra muốn liên lạc với cậu lâu rồi, nhưng lại sợ qua từng ấy năm, không nhận ra nhau nữa.”

“Giờ đã liên lạc đấy thôi!” – Tứ Nguyệt gượng gạo cười cười – “Bạn cấp 3, làm gì mà không nhận ra?”

Nguỵ Vũ Thừa im lặng một lát, xe đã chạy đến nhà Tứ Nguyệt. Cô nói cảm ơn, đang định xuống xe thì anh đột ngột lên tiếng: “Cậu còn nhớ hộp băng tớ đưa cậu không?”

Tứ Nguyệt hơi ngạc nhiên nhưng vẫn gật đầu.

“Cậu…” – Nguỵ Vũ Thừa định nói rồi lại thôi, khuôn mặt đẹp trai thoáng nét băn khoăn – “Không có gì, nghỉ ngơi đi nhé, ngủ một giấc cho khoẻ.”

Tứ Nguyệt về nhà, đơn độc nhốt mình trong căn phòng bé xíu, cảm giác chán nản lại dâng lên càng lúc càng mãnh liệt.

Vì sao cô kém cỏi đến thế? Còn anh… lại càng ngày càng nổi bật. Nếu họ giống như hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau, mọi thứ sẽ cứ thế lặng lờ trôi đi. Nhưng hết lần này qua lần khác, họ gặp lại, anh còn thấy rõ cô vụng về ngớ ngẩn nhường nào.

Thêm nữa, vì cái gì mà anh đối xử tốt với cô? Chơi bóng, ăn kem… toàn những chuyện trẻ con… anh đều nhớ rõ, thậm chí còn nhớ cả hộp băng.

Tứ Nguyệt trằn trọc trên giường hồi lâu rồi lại dậy bật đèn, không ngăn được ánh mắt đảo qua chỗ giá sách. Tầng thứ hai từ dưới lên, số băng nhạc đã mua năm xưa đều cất ở đó. Cô ngồi thụp xuống, cẩn thận lục tìm.

Bên ngoài hộp băng đã phủ một lớp bụi mỏng, Tứ Nguyệt đưa ngón tay quệt quệt, vẽ ra mấy vệt mảnh mảnh. Trên bìa, anh chàng mặc áo sơ mi kẻ carô vàng, tóc lượn sóng, đeo tai nghe, lơ lửng giữa không trung, thảnh thơi sung sướng. Chính là hộp này.

Ma xui quỷ khiến thế nào, cô lần đầu tiên mở hộp băng, rút tập lời bài hát, một tờ giấy nhẹ tênh rơi xuống.

Đột nhiên, tim như bị ai đó bóp nghẹt, Tứ Nguyệt nín thở, cố nhìn rõ hai dòng hàng chữ trên tờ giấy: “Tứ Nguyệt, tớ muốn biết… có thể làm bạn đặc biệt của cậu được không?”

Sau đó là một dãy số kèm theo lời nhắn: “Cậu dùng QQ chứ?”

Tứ Nguyệt cứ ngồi yên như vậy, chỉ trong giây lát, cô nhận ra đó là chữ của Nguỵ Vũ Thừa. Cô đã bỏ qua lời mời này thật lâu, cô liếc xuống năm phát hành băng nhạc, năm 2000.

Tròn 10 năm.

Không hề dự liệu, Tứ Nguyệt bật khóc, vừa khóc vừa bật máy tính, vào QQ, tìm chủ nhân dãy số. Người đó đặt avatar bình thường hết mức, hình con chim cánh cụt, nickname là “Cán sự Toán”.

Tứ Nguyệt nhấn nút “Gửi lời mời kết bạn”, rồi chẳng hy vọng gì, ngơ ngơ ngóng bầu trời đêm. Nhưng mà chỉ vài giây, bên kia đã báo nhận lời. Ngay sau đó, hình avatar ấy nhấp nháy, gửi sang câu chat đầu tiên: “Hi, chờ cậu lâu lắm rồi.”

Nước mắt Tứ Nguyệt vẫn dường như không thể ngừng, lã chã rơi, chẳng rõ vì tình cảm thầm kín non nớt kia, hay chỉ bởi vì khoảng thời gian đã lặng lẽ phí hoài. Ngón tay cô đặt trên bàn phím nhưng không gõ được chữ nào. Qua một lúc lâu, khi cô gần như chắc chắn rằng bên kia không nói gì nữa, điện thoại vang lên.

Tiếng Nguỵ Vũ Thừa: “Tớ đến dưới nhà cậu rồi.”

Tứ Nguyệt xuống nhà, thấy anh tựa vào xe, lẳng lặng nhìn về phía cô. Cô do dự dừng lại, nhưng anh đã đứng thẳng dậy, bước nhanh tới, không để cô từ chối, ôm cô vào lòng.

Tối nay, họ ngồi trong xe của Nguỵ Vũ Thừa, nói với nhau rất nhiều điều. Anh kể về nỗi khó khăn khi một thân một mình đi du học, kể về nỗi thất vọng khi không thấy cô đáp lại, kể về cảm giác bất lực khi ở quá xa. Cuối cùng, anh hỏi: “Em biết tại sao hôm trước anh muốn qua công ty em không?”

Tứ Nguyệt lắc đầu, dáng điệu ngờ nghệch rất dễ thương.

Anh cười, ánh mắt vẫn ranh mãnh như hồi mới lớn: “Bởi vì qua phòng marketing thấy tên em. Anh nghĩ, lần này anh không thể bỏ lỡ nữa.”

Tứ Nguyệt vừa khóc vừa cười, đến bây giờ mới thấy mệt không chịu nổi, từ từ ngả ra ghế lơ mơ ngủ. Nhạc trong xe vừa nhảy đến bài tiếp theo, “Không thể mở lời”.

“Chỉ cần mở lời để em biết, rằng tôi sẽ che chở em, chọc em cười. Em quan trọng với tôi biết bao, lặng im nghe em nũng nịu, ngắm nhìn em ngủ đến già.”

“Tứ Nguyệt, em muốn nghe anh khai thật không?” – Anh nghiêng qua, dịu dàng hôn lên trán cô – “Hôm trước ở quán bar chưa nói.”

Tứ Nguyệt nửa thức nửa ngủ, chỉ “Ưm” một tiếng.

“Nếu như hôm đó có người hỏi anh có yêu thầm ai không…” – Anh dừng một chút, cúi đầu nói – “Anh sẽ trả lời là có. Người đó là em. Trước giờ vẫn là em.”

Tứ Nguyệt vẫn nhắm mắt, lại cảm thấy thật lạ lùng.

Đúng vậy, trên thế giới này, còn có điều gì tốt đẹp hơn những năm tháng thanh xuân, que kem chanh mát lạnh, và tình cảm thầm kín được đáp lại?

Hết

______________

1. DQ: Chuỗi cửa hàng kem (và nhiều món khác) của Diary Queen, xuất phát từ Mỹ, có mặt ở nhiều nước châu Á, trừ Việt Nam! X-(
2. Blizzard: Xin mời dùng Google tìm theo từ khoá “DQ Blizzard” để xem hình ảnh cụ thể. =P~

Bài liên quan:

20 Comments

  1. [...] Mười năm (5 – hết) [...]

  2. Hạnh says:

    Yêu chị Trang :x.

  3. IAMMAI says:

    “Anh cười nói, ném cái khăn tay…” chứ :) Sửa lỗi chính tả đi Trang, em thích mọi thứ phải hoàn hảo, haha.

    Yêu Trang lắm!!!

    1. Chữ đó đúng là “lười” đấy bạn ạ. Bản gốc là “他懒得说话”, phiên âm Hán Việt là: tha lãn đắc thuyết thoại, tức là “anh lười, không buồn nói chuyện”.

      1. IAMMAI says:

        Sr Trang, mà tác giả dùng từ khó chuyển nghĩa quá nhỉ. :)

  4. Hoang An says:

    Cảm ơn Trang!

  5. dangki says:

    Ôi, hết mất rồi. Vừa thích vừa tiếc :)

    Thank chị Trang! :D

  6. dieu lan says:

    Một tình yêu trong sáng và đẹp đẽ như cổ tích. Cảm ơn chị:x

  7. Bò béo says:

    Mặc dù đọc thấy rất thích nhưng mình vẫn phải thở dài sườn sượt phát biểu là bọn Tàu hồi này có mốt viết truyện tình yêu thời sinh viên xa nhau 5/7/10 năm gặp lại à :((

  8. Bùi Hồng Vân says:

    Sáng thứ 6, kết thúc một tuần học vất vả, nhận được món quà ý nghĩa từ Trang. Cảm ơn Trang nhiều nha. Chúc một ngày nghỉ vui vẻ. ^_^

  9. Anh Hoang says:

    “Đúng vậy, trên thế giới này, còn có điều gì tốt đẹp hơn những năm tháng thanh xuân, que kem chanh mát lạnh, và tình cảm thầm kín được đáp lại?”
    Thích cái câu cuối. Mình thì chưa đến 10 năm nhưng cũng không phải là mới. Đọc truyện này, chợt nhớ đến một thời “nhất quỷ nhì ma”. Thanks Trang!
    p/s: Dù biết đời không màu hồng nhưng vẫn thích những câu chuyện có cái kết có hậu.:)

  10. nhungte91 says:

    Cảm ơn chị Trang, truyện rất hay!

  11. Tada09 says:

    Cám ơn Trang!

  12. Le Khanh says:

    Tuyêt! Đúng là một món quà thú vị cho kỳ nghỉ cuối tuần.
    Đọc truyện mà cứ hồi hộp, nhích từng dòng một vì… sợ hết hihi. Cám ơn Trang nhiều!
    Chúc Trang một kỳ nghỉ cuối tuần vui vẻ và thêm cảm hứng cho “Truyện chưa có tên”.

  13. Haru says:

    Nếu chuỗi cửa hàng kem ấy có ở Việt Nam thì sẽ tội cho chị em mình lắm chị ơi! =))

    Em thích câu cuối. :D Còn gì hơn khi tình cảm được đáp lại?

  14. Ẹc says:

    Em trót dại google món kem ấy rồi chị ạ =.=
    Đói quá!
    By the way, truyện hay lắm chị ạ!

  15. bubu says:

    Truyện rất hay chị ạ! Thích quá!

  16. Bí Ngô says:

    Đọc xong truyện cứ thấy hình như em bị lãng mạn theo truyện mất rồi >”< Cảm ơn chị nhiều lắm :-*

  17. Bụi says:

    Có ướt mi khi đọc hết truyện…

  18. Bống Dương says:

    Mình cũng giống Bụi, có ướt mi khi đọc đoạn kết. Cảm ơn Trang nhiều.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


9 − = 6

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt