Trần Thu Trang Rotating Header Image

Mười năm (3)

troixanhmaytrang2009

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Dịch thô (convert): Candy_heart
Dịch không-thô-lắm: Trần Thu Trang

Dịch đến đây mình mới thấy là truyện này phải kéo dài hơn mình tưởng, đến 5 hoặc 6 phần mới vừa, nhưng mình hứa vẫn sẽ kết liễu đời nó trong vòng 10 ngày kể từ ngày đưa phần 1. :D

________________

“Cậu không phải trượt thể dục đấy chứ?”

“Ừm…” – Tứ Nguyệt thấy ngượng cả người.

“Tuần này tớ dạy cậu, nhưng cậu phải làm văn cho tớ cơ.” – Nguỵ Vũ Thừa cười ranh mãnh khoe hàm răng trắng tinh.

“Được rồi!”

Tứ Nguyệt là học sinh ngoan, thẳng thắn thông minh, thành tích học tập lại tốt, đối xử với ai cũng nhiệt tình. Mấy cậu trong đội bóng rổ đều sẵn sàng giúp cô luyện tập, bởi vì cô hiền, có bị cười là chơi kém, toàn mắc lỗi chạy bước, cô cũng không tức giận.

Đến ngày thi, Tứ Nguyệt cuối cùng cũng ném được đủ sáu quả vào rổ trong thời gian quy định. Cô chống tay lên đầu gối, há mồm thở dốc, ngoảnh về phía ông tướng Nguỵ Vũ Thừa đang ung dung bên kia, giơ ngón tay hình chữ V.

Nguỵ Vũ Thừa từ lan can nhảy xuống, vỗ vỗ tay: “Đi, mình đi ăn mừng tí đã!”

Hai người đến căng tin mua hai que kem chanh, một đồng một que. Kem màu vàng nhạt, bên ngoài là một lớp đá mỏng, cắn một miếng, bên trong có kem bọc sirô chanh, rất đã khát. Tứ Nguyệt chúm môi mút kem, miệng lúng búng nói: “Cảm ơn cậu nhé.”

Nguỵ Vũ Thừa cắn vài miếng hết que kem rồi cho tay vào túi: “Không có gì, cậu đừng quên giúp tớ làm văn là được.”

Bọn họ cùng đi về phía bãi gửi xe lấy xe đạp. Dưới nắng chiều, hai cái bóng thật dài đổ song song, lúc chạm vào, lúc cách ra. Bãi gửi xe đã vắng hoe, hệt như cả trường lúc này, ai đó huýt còi, họ vẫy tay tạm biệt.

Kỳ thi cuối năm lớp 10 sắp đến, thầy chủ nhiệm mở “trận càn” đột xuất, yêu cầu lục cặp cả lớp, mục đích là tịch thu hết những băng nhạc vô bổ. Lúc ấy, cuốn băng “Jay” của Tứ Nguyệt đang đặt trong máy Walkman của Nguỵ Vũ Thừa cũng hy sinh oanh liệt. Nguỵ Vũ Thừa tỏ ý xin lỗi, cô chẳng nghĩ ngợi, nói: “Không sao, thi xong sẽ được trả thôi mà.”

Thực ra, không nghe thì không nghe. Dù sao cũng gần thi, cả lớp không ai dám lơ là, trừ Nguỵ Vũ Thừa, mà ngay cả Nguỵ Vũ Thừa thì cũng vì không thuộc văn cổ điển, bị cô dạy Văn gọi xuống phòng giáo viên mắng gay gắt.

Thi xong, Tứ Nguyệt quay về trường lấy phiếu điểm, nhân tiện xem danh sách phân ban A – C. Hôm đó, Nguỵ Vũ Thừa không tới, bài thi Toán cũng để người khác cầm hộ. Ở phòng giáo viên, cô nghe được thầy dạy Toán vui vẻ ca ngợi cậu học trò cưng: “Cho vào đội tuyển Toán rồi, không khéo còn được giải nhất đem về ấy.”

Tứ Nguyệt tự nhiên nhìn ra sân bóng rổ bên ngoài cửa sổ. Đúng thật là không thấy hình dáng vô cùng quen thuộc trong đám con trai kia. Đáy lòng cô âm thầm buồn bã, vậy là… sau này họ cũng không học cùng lớp nữa.

Lớp 11 ở lưng chừng, tuy không căng thẳng thi cử như lớp 12 nhưng cũng chẳng còn cảm giác mới mẻ như lớp 10. Tứ Nguyệt chuyển ban C, đôi lúc đi qua lớp cũ, thấy có đứa gọi: “Cán sự Văn, bài làm văn của cậu giờ thành văn mẫu của lớp tớ nhá!” Có đứa thì kêu: “Không có cậu, mỗi lần kiểm tra chả ai che hộ, toàn bị túm.”

Nguỵ Vũ Thừa vẫn ngồi chỗ cũ. Không biết có phải ảo giác hay không, Tứ Nguyệt thấy sau khi đi luyện thi Olympic Toán trở về, cậu ta cao thêm một chút. Có lẽ vì suốt kỳ nghỉ hè không chơi bóng, nom cậu ta cũng trắng hơn nhiều.

Xoay cây bút trong tay, cậu ta cũng cười, hét lên: “Cũng chả ai giúp tớ làm văn nữa.”

Tứ Nguyệt mỉm cười tự nhiên duyên dáng: “Cậu mời tớ ăn kem chanh, tớ viết giúp cậu một bài.”

“Quá đáng giá á!” – Nguỵ Vũ Thừa bỏ bút đứng lên – “Đi, đi luôn!”

Nhưng dù sao họ cũng chẳng học cùng lớp, những cơ hội nói chuyện phiếm và vui đùa như vậy ngày một thưa dần. Và tất cả những tin tức về Nguỵ Vũ Thừa mà Tứ Nguyệt nghe được từ miệng lũ bạn, từ nội san của trường, chẳng có gì khác ngoài những đợt tập huấn đội tuyển, những giải thưởng Olympic Toán các cấp. Ở trong trường, anh chàng này luôn nổi bật đến mức không thể bỏ qua được.

Chớp mắt đã thi xong đại học, Tứ Nguyệt đỗ nguyện vọng 1, là một trường hạng khá ở tỉnh khác. Cô quay về trường cấp 3 lấy giấy báo trúng tuyển, nhìn ngắm từng cảnh vật trong trường, cảm thấy một chút tiếc nuối. Sau khi dạo quanh một vòng, Tứ Nguyệt đến chỗ gửi xe, chợt nghe ai đó gọi.

“Tứ Nguyệt!”

Là Nguỵ Vũ Thừa.

Cậu ta không thi đại học, bởi vì có thành tích xuất sắc ở Olympic Toán quốc tế nên được một trường đại học danh tiếng của Mỹ tuyển thẳng.

Nhìn thấy cậu ta ở bãi xe, Tứ Nguyệt nhớ về hai năm trước, bọn họ ăn kem, cùng đi đến đây rồi vui vẻ chào tạm biệt. Cô chợt thấy lòng chùng xuống, cúi thấp đầu che giấu cảm xúc, gượng cười nói: “Còn chưa chúc mừng cậu nhỉ, bao giờ thì đi?”

“Xong visa rồi, tháng tám bay. Nói thật là cũng hơi lo, một mình ra nước ngoài mà.” – Nguỵ Vũ Thừa gãi gãi đầu. Mặc cho người khác ghen tị thế nào, với Tứ Nguyệt, cậu ta vẫn tỏ ra thành thật – “Ở lại thực ra cũng tốt, mọi người học cùng nhau đông vui hơn.”

“Ừm, nhưng mà cậu thật là giỏi lắm lắm ấy!” – Tứ Nguyệt khen chân thành.

Nguỵ Vũ Thừa có vẻ ngượng ngập gãi gãi đầu: “Phải rồi, cậu còn nhớ cái này không?”

Cậu ta lắc lắc cái hộp nhỏ trong tay.

“Hồi lớp 10, thầy chủ nhiệm gom hết băng nhạc đi tiêu huỷ.” – Cậu ta nói nghiêm trang – “Tớ đi mua băng khác, trả cậu.”

Cậu ta mà không nói thì Tứ Nguyệt cũng quên nên khi nhận cuốn băng, cô cười tủm tỉm: “Cảm ơn cậu.”

Hôm đấy, Nguỵ Vũ Thừa mặc áo phông trắng, đứng dưới nắng gắt, trông cao ngất như cây bạch dương, cậu ta nhếch môi cười cười, trên thái dương còn lấm tấm mồ hôi: “Cậu… nhớ nghe kỹ lại một chút nhé.”

Sau đó, Tứ Nguyệt về nhà, nhưng không mở hộp băng.

Khi ấy đã bắt đầu có máy nghe MP3. Nhân dịp cô đỗ đại học, bố mẹ thưởng cho một chiếc. Dù dung lượng rất nhỏ, chỉ có thể lưu được hơn chục bài, cô không chần chừ đem “Đấu ngưu” đặt ngay đầu danh sách.

Rồi cô rời quê, học đại học, đi làm, vẫn luôn mang theo hộp băng bên người nhưng không mở ra lần nào, như thể hộp băng nho nhỏ đang ẩn giấu tâm sự của chính mình.

Bởi vì ký ức thời trung học đã ngừng lại vào ngày hè trời xanh mây trắng nọ, cùng với người con trai tuấn tú kia, bay qua đại dương.

“Chúng mình tiếp tục chơi đi!” – Trong đám bạn có đứa lên tiếng rủ – “Chơi trò Liều khai thật.”

Tứ Nguyệt bừng tỉnh lại, thấy một đứa xoay cái chai trên bàn.

Trùng hợp thế nào, lại trúng Tứ Nguyệt. Cô hơi lúng túng nhìn ly rượu đã trơ đáy, nghe Đỗ Phi nói quả quyết: “Rót ly nữa.”

“Ừm, hỏi cái gì?”

“Hồi trước cậu yêu thầm ai trong số mấy trai đẹp ngồi đây?” – Không biết đứa xấu xa vô đạo đức nào đặt câu hỏi như vậy.

Bất giác Tứ Nguyệt lại đỏ mặt.

(Còn tiếp)

Bài liên quan:

12 Comments

  1. Thu Nga says:

    Tình cảm tuổi học trò thật trong sáng và ngọt ngào :)

  2. lovestudy says:

    Chị nhớ giữ đúng lới hứa nha! “…kết liễu đời nó trong vòng 10 ngày kể từ ngày đưa phần 1. “

  3. Alex says:

    Mình dỏm quá, đọc những truyện hồng tuyết kiểu này bao lần mà lần nào đọc vẫn cứ rung rinh như thường =))

  4. dangki says:

    Đáng yêu quá, truyện vừa trong sáng vừa tình cảm. Ơ mà đọc đến đây lại hồi hộp ghê, không biết trong cuộn băng kia có cái gì. Tứ Nguyệt thật ngây thơ, sau bao năm rồi mà vẫn dễ bộc lộ cảm xúc như thế, chưa gì đã đỏ mặt rồi kìa.

    Ôi, mong chóng đến ngày truyện này bị kết liễu!

  5. Chou says:

    “Mười năm” trong tình yêu thường là chuyện bùi ngùi tình chỉ đẹp khi còn dang dở kiểu như “mười năm tình cũ” “mười năm sao áo bay đường chiều”, nhưng “Mười năm” này thì ấm áp reo vui vui…

  6. nhungte91 says:

    Chị ơi, nhanh nữa đi, đang đoạn hay chị kìa! Cảm ơn chị

  7. Tada09 says:

    Cảm ơn Trang

  8. dieu lan says:

    Truyện hay quá chị ui. Cảm ơn chị :x

  9. Kim Oanh says:

    Còn 3 phần nữa và 4 ngày, chị cố lên nhé!!! :D

  10. Chou says:

    Comment lạc đề: Đọc “Mười năm” thì cũng thích, nhưng thích gặp Đăng & Quỳnh hơn, thấy nhớ rồi đây :)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


− 6 = 1

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt