Trần Thu Trang Rotating Header Image

Mười năm (2)

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Dịch thô (convert): Candy_heart
Dịch không-thô-lắm: Trần Thu Trang

________________

Tim Tứ Nguyệt bỗng nhiên đập nhanh hơn. Cô cúi thấp đầu giấu mặt rồi uống một ngụm lớn chất lỏng màu tím sẫm trong ly. Bên tai cô, những tiếng kêu kinh ngạc thán phục vang lên.

“Tớ không hoa mắt chứ, Nguỵ Vũ Thừa à?”

“Thiên tài trẻ tuổi về lúc nào thế?”

“Ai gọi cậu đấy?”

Nhận bao ánh mắt đổ dồn vào, Nguỵ Vũ Thừa có vẻ thản nhiên điềm tĩnh hơn tất cả mọi người. Anh lần lượt bắt tay từng bạn học cấp 3, người thì vẫn nhớ tên, người thì không nhớ nên phải giới thiệu lại, bầu không khí thân mật dễ chịu.

Đến lượt Tứ Nguyệt, anh mỉm cười đầy ý vị sâu xa, chỉ nói: “Chào cậu.”

Tứ Nguyệt cầm tay anh, bàn tay mạnh mẽ ấm áp, chẳng biết có phải vì uống rượu không mà mặt cô đỏ lên, nóng bừng: “Chào cậu.”

“Tứ Nguyệt, cậu buôn tiếp chuyện đi.” Sau khi cả đám ngồi xuống hết, một đứa lại quay về chủ đề vừa nãy.

“Chuyện định buôn là về… cậu ấy” – Tứ Nguyệt thành thật chỉ về phía Nguỵ Vũ Thừa – “Sáng nay bọn tớ vừa gặp, cậu ấy là khách hàng mới của công ty tớ.”

“Trùng hợp thế á?”

“Sao lúc nãy cậu không kể?”

Cả lũ lại nhao nhao, Tứ Nguyệt chỉ đành cười: “Chứ không phải đang định nói thì các cậu ngắt lời à?”

Giọng Nguỵ Vũ Thừa vang lên vui vui: “Ừ đấy, tớ gặp lại Tứ Nguyệt, cũng ngạc nhiên lắm.”

“Phải rồi, phải rồi. Các cậu vốn có duyên mà. Cán sự Toán, cán sự Văn.” – Đỗ Phi nhìn vẻ ngượng nghịu của Tứ Nguyệt, thích thú nói đùa.

Tứ Nguyệt mím môi, chẳng biết nói gì, đành nhìn ly blackcurrant sắp cạn sạch.

Trong chốc lát, đám bạn cấp 3 quên luôn trò chơi, bắt đầu túm năm tụm ba tán gẫu. Rồi tay DJ của quán bar xưa nay vẫn ưa yên tĩnh này đột nhiên đổi nhạc sang bản “Đấu ngưu” giọng nữ. Không giống như Châu Kiệt Luân đọc rõ từng lời rap, nữ ca sĩ chẳng rõ tên đang cố gắng biến đổi bài hát theo phong cách hip hop tự do, nghe cũng mới lạ.

Tứ Nguyệt gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn theo giai điệu sống động, không kìm được, ngước mắt. Trong khung cảnh tối mờ, gương mặt của người con trai ngồi kia trở nên mơ hồ, chỉ còn thấy được những đường viền đẹp gọn gàng. Cô chợt ngơ ngẩn, nhớ lại tình cảm thầm lặng hồi đi học.

Thời cấp 3, cô và đám bạn điên cuồng hâm mộ Châu Kiệt Luân, lúc đó vẫn còn là một ca sĩ mới có vẻ hơi rụt rè. Khi ấy đĩa CD cũng hiếm chứ đừng nói là MP3. Mỗi ngày, đến giờ tự học, cả lũ đem băng nhạc nhét vào chiếc cassette bỏ túi màu đen, vừa nghe vừa làm bài tập, thấy thầy cô bước vào thì giả vờ như đang nghe băng tiếng Anh. Trên đường đến trường cũng cắm tai nghe, đạp xe băng băng, tóc bay bay trong gió sớm, đám con trai lẩm nhẩm “Song tiệt côn”, đám con gái thì thích “An tĩnh”. Chìm trong những giai điệu ấy, cả lũ cùng nhau lo kiểm tra Toán buổi sáng, lại chờ mong trận bóng rổ buổi chiều.

Ngày đầu đi học, thầy chủ nhiệm phân công cán sự các môn theo điểm thi đầu vào. Tứ Nguyệt dĩ nhiên làm cán sự Văn, còn anh chàng Nguỵ Vũ Thừa ngồi bàn sau hoá ra lại là trường hợp đặc biệt. Thầy chủ nhiệm hỏi: “Nguỵ Vũ Thừa, điểm Toán, Lý, Hoá của em đều cao, em muốn làm cán sự môn nào?”

Cậu học sinh cao lớn gãi đầu, nói đại: “Toán đi ạ.”

Thế là cả lớp đều biết, quái vật đạt điểm tuyệt đối trong các môn tự nhiên chính là cái cậu mắt một mí đẹp trai này.

Nhưng cậu ta cũng không phải dạng mọt sách, Tứ Nguyệt thường hâm mộ vì cậu ta không cần làm bài tập mà điểm vẫn cao chót vót. Khi cả lớp còn ngồi gào thét căm hờn vì bài kiểm tra Lý khó điên rồ, cậu ta ôm bóng rổ chuồn ra sân tập.

Một bữa nghỉ trưa, Tứ Nguyệt nằm nhoài ra bàn, đờ đẫn nghe băng, quyển lời bài hát bày trước mặt. Nguỵ Vũ Thừa từ sân bóng quay về, cúi xuống nhìn lướt qua: “Cậu cũng thích Châu Kiệt Luân?”

Ánh nắng buổi trưa từ ngoài chiếu vào, cậu ta thì đến gần như vậy, khoé môi cong cong đẹp như thế, Tứ Nguyệt thậm chí còn nhìn được mấy sợi râu lún phún bên mép cậu ta, cô không thấy khó chịu, chỉ có một cảm giác thật tươi trẻ.

Tứ Nguyệt bỗng dưng đỏ mặt, nhưng vẫn ra vẻ tự nhiên, gật đầu: “Đúng rồi.”

Cậu ta lơ đãng ngồi xuống bên cô, hỏi: “Cán sự Văn, sao bài tập làm văn nào cậu cũng viết dài thế?”

Tứ Nguyệt tức tối: “Thế còn cậu, chả thấy làm gì mà điểm Toán 10 phẩy?”

Nguỵ Vũ Thừa lại quen tay gãi đầu, thành thật nói: “Bài thi dễ quá ấy mà.”

Tứ Nguyệt nhăn mặt, sao cô không thấy dễ?

“Hay là thế này, môn tự nhiên cậu không hiểu bài nào thì hỏi tớ. Văn cổ điển gì gì, tớ hỏi cậu!” – Nguỵ Vũ Thừa suy nghĩ một lát rồi nói.

“Được, cùng tiến bộ!”

Họ dần thân nhau hơn. Tứ Nguyệt biết Nguỵ Vũ Thừa thích nhất bài “Đấu ngưu”, có lẽ là vì liên quan đến niềm đam mê bóng rổ. Mỗi lần vào sân, cậu ta nhai kẹo cao su, giơ ngón tay chỉ huy cả đội tấn công hoặc phóng thủ, động tác tranh bóng, khống chế bóng không hấp tấp cũng không chần chừ. Quanh sân, đám con gái từ lớp 10 đến lớp 12 điên cuồng hô “Nguỵ Vũ Thừa cố lên.”

Đợt ấy, tất cả những hiểu biết của Tứ Nguyệt về bóng rổ chỉ dừng ở câu “Lớp mình thắng bao nhiêu điểm”. Mãi đến khi môn Thể dục yêu cầu phải thi ba bước lên rổ, cô mới nhận ra mình đúng thật chẳng có năng khiếu gì cả. Vì vậy, hết giờ học, cô quay lại tìm Nguỵ Vũ Thừa, lúc này đang uống nước ừng ực, hỏi: “Có bí quyết gì để tập ba bước lên rổ không?”

(Còn tiếp)

________________

Bài liên quan:

6 Comments

  1. dangki says:

    Ôi, truyện này đáng yêu thật đấy, vừa tình cảm vừa trong sáng, đọc cái đoạn tả cảnh 2 nhân vật chính hồi cấp 3 cứ như là đang tả về hồi cấp 3 của chính mình ấy, làm mình nhớ cái thời ấy quá đi mất.

    Cảm ơn chị Trang đã biên tập, truyện thật là dễ thương!

  2. nhungte91 says:

    Mong những phần tiếp theo từ chị, chị ơi!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


+ 1 = 5

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt