Trần Thu Trang Rotating Header Image

Đem Tết về

Truyện đã đăng trên Thế Giới Phụ Nữ số Xuân Tân Mão 2011

Tặng Ổi Xanh và con mèo đã đi máy bay cùng bạn

Ai mà ngờ được, con mèo chỉ nhỉnh hơn nắm tay một chút đang là vật cản to lớn ngăn giữa cô và mọi thứ thân quen! Cô run rẩy nghĩ như vậy trong lúc kéo lê chiếc va li dọc con hẻm trong cái nắng mùa khô ran rát. Bây giờ đã là 11 giờ trưa ngày 29 Tết, trời càng lúc càng oi bức, còn cô thì đang ở cách gia đình, cách cái rét ngọt và mùa xuân Hà Nội hơn 2000 cây số, với một nhúm lông vàng đen nhôm nhoam có cặp mắt màu hổ phách và cái miệng ngoác ra như ăn vạ này.

23 Tết, từ một xã vùng sâu, cô trở lên thành phố khi trời đã tối mịt. Những mâm cúng với nhang đèn đơn sơ bày ngoài cửa nhà dân ven đường nhắc cô về về một việc cần làm ngay: tạt qua chợ mua ít hoa trái về tiễn ông Táo. Dù chỉ ở thuê và cũng sắp rời đi, cô vẫn cố gắng để nơi mình trú ngụ có không khí của một mái nhà ấm cúng chứ không phải phòng trọ tạm bợ. Giờ đây, khi dự án do cô phụ trách đã thu được những kết quả khả quan, cô mới nhìn lại khoảng thời gian gần hai năm sống và làm việc hoàn toàn đơn độc ở vùng đất miền Tây xa lạ này. Cô nhận ra những cố gắng đó chính là nguyên nhân đã giúp cô trụ lại đây chứ không bỏ cuộc sau vài tuần hoặc đôi ba tháng như những người đi trước.

Nhưng vào buổi tối ngày 23 tháng Chạp, một trong những cố gắng cuối cùng của cô không thu được kết quả như cô mong muốn. Sau nửa tiếng đảo quanh mấy điểm chợ vắng tanh, thay vì hương hoa và bánh trái, tất cả những gì cô đặt vào giỏ xe chỉ là một chiếc bao tải cũ buộc kín không ngừng phát ra tiếng “ngoeo ngoeo” yếu ớt.

Suốt mấy ngày sau đó, trong lịch làm việc vốn đã kín đặc những buổi họp bàn giao dự án, những cuộc gặp chia tay cán bộ địa phương cũng như những cái hẹn liên quan đến chuyện thanh lý đồ đạc của cô, thỉnh thoảng lại xuất hiện một đôi dòng nhắc nhở về số phận con mèo. Mua lồng, mua đồ ăn khô, hỏi thủ tục để đem lên máy bay, hẹn phòng khám thú y đủ tiêu chuẩn trên Sài Gòn để đến khám và lấy giấy chứng nhận sức khoẻ trước khi ra sân bay…, cô đã lo hết các bước cần thiết để nó được ra Hà Nội cùng mình.

Cô cũng đã báo với bố mẹ cô ngoài đó là sẽ đem mèo ra và không vấp phải sự phản đối nào, ngoài một lời cằn nhằn muôn thuở của mẹ về chuyện mèo bây giờ chỉ nghiện đồ khô, không con nào thèm ăn cá tươi. Cô thậm chí còn tính đến việc phải làm sao để nó không lấy yên xe máy và ghế salon giả da làm nơi mài móng. Nhưng cô đã không tính đến một chuyện tưởng như vô cùng đơn giản, đó là làm sao để đưa con mèo từ đây lên Sài Gòn.

Bây giờ là 11 rưỡi trưa ngày 29 Tết, đã có bốn chiếc taxi của ba hãng khác nhau từ chối để cô và con mèo lên xe, với cùng một lý do “chị thông cảm, tục lệ kiêng cữ hồi nào giờ như vậy”. Xe đò hay xe tư nhân thì không cần nói giảm nói tránh, họ thẳng thừng bảo cô “xui lắm, không chở” rồi dập máy hoặc sập cửa xe, không để cô thuyết phục hay năn nỉ thêm chút nào. Từ khi nhặt được con mèo, chưa lúc nào cô nghĩ đến chuyện bỏ nó lại, nhưng lúc này, ý nghĩ đó vụt đến như một vết cứa bất ngờ vào tâm trí, đau nhoi nhói. Ngồi ghé xuống bậc thềm một tiệm ăn lớn đã đóng cửa nghỉ Tết, cô mở túi lấy hộp bánh sandwich, vừa ăn vừa nhá cho con mèo. Nhìn nó ăn từng miếng nhỏ từ tốn nhưng ngon lành, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn mình đầy tin tưởng, cô nghẹn giọng, muốn khóc. Giá như cô chưa bán chiếc xe máy, cô có thể tự chở nó lên Sài Gòn. Giá như con mèo lớn hơn một chút để cô có thể cho nó uống thuốc ngủ và lén đem lên xe…

Tiếng điện thoại vang lên cắt ngang mạch suy nghĩ đầy những chữ “giá như” của cô. Người gọi là Lucas, một điều phối viên của văn phòng Hà Nội.

- Chào anh, Lucas.

- Cô đang ở đâu?

- Tôi vẫn ở Cần Thơ, vừa mới…

- Tôi biết – Lucas nôn nóng cắt ngang – Tôi hỏi cô đang ở chỗ nào của Cần Thơ. Tôi đang đứng trước cửa nhà cô, ý tôi là nhà cô đã từng thuê.

- Hả? Anh làm gì ở đây, vào ngày này, Lucas?

- Đừng hỏi nữa, quay lại “hẽm nhõ” đi!

Chiếc Land Rover kềnh càng choán gần hết đoạn đường hẹp phía trước ngôi nhà. Cổng vẫn còn mở, bà chủ nhà đang kê dọn mấy chậu kiểng trong sân. Lucas thì đang nhăn nhó co kéo thân hình cao lớn sao cho vừa với bóng râm khiêm tốn của cây trứng cá còi cọc trước cổng. Thấy cô, anh mở cửa sau xe rồi đi nhanh đến nhấc bổng chiếc va li to đùng của cô lên. Vừa tống nó vào xe, anh vừa lầu bầu gì đó về thời tiết nóng nực. Cô còn chưa kịp trả lời thì bà chủ đã bỏ mặc mấy chậu kiểng, chạy ra “nhiều chuyện”:

- Tui biểu ổng cứ vô nhà chờ cô mà ổng ngồi có chút xíu lại đòi đi kiếm cô.

Cô mỉm cười, Lucas ở Việt Nam đã năm năm. Trình độ tiếng Việt của anh tuy chưa đến mức viết blog được như anh chàng Joe nổi tiếng nhưng cũng đủ để giao tiếp với mọi người, kể cả những người dân đồng bằng sông Cửu Long vốn có cách phát âm mà anh vẫn miêu tả là “như nhiều con chim đang hót rất vội vã”. Thỉnh thoảng, xen giữa những câu tiếng Anh, anh hay thêm vào một vài từ theo giọng địa phương mà anh bắt chước được, chẳng hạn như từ “hẽm nhõ” vừa nãy. Cô quay sang nhìn gương mặt nhễ nhại mồ hôi của anh, hỏi bằng tiếng Việt:

- Anh có muốn vào nhà uống nước không?

- Không cần đâu, tôi đủ rồi.

- Ổng uống hết nguyên bình nước sấu cô để lại cho tui đó – bà chủ nhà mách.

Đến đây thì cô bật cười, nói bằng tiếng Anh:

- Tôi nghĩ anh vẫn nên vào nhà, ít nhất là một phòng nào đó trong nhà, Lucas. Chúng ta sẽ ở trên xe hơn ba tiếng đấy!

Lucas nhăn nhó nhưng vẫn nghe theo lời khuyên tế nhị thẳng thừng của cô. Khi anh lách được thân hình quá khổ khỏi khuôn cửa hẹp của phòng tắm để ra xe, cô đã yên vị bên cạnh ghế lái, tay vẫn ôm khư khư chiếc lồng kim loại được dán giấy bìa kín ba mặt.

- Này, cô không bỏ nó ra đằng sau được à? – Anh cúi nhìn con mèo đang lục sục trong lồng, nhăn mũi – Tôi không nghĩ nó đủ đẹp để ai đó muốn ăn trộm đâu.

- Thôi nào, Lucas! Đừng xấu tính thế! Anh nhìn xem, nó mới chỉ chín tuần tuổi hoặc ít hơn, và đang rất stress khi nhìn thấy một người đàn ông nước ngoài cao lớn xa lạ không chút thân thiện…

- Ok ok – Lucas giơ tay làm điệu bộ chào thua rồi cho xe lùi dần khỏi hẻm – Cô cứ ôm nó đi, nhưng đừng quên thắt dây an toàn!

Phần còn lại của hành trình diễn ra suôn sẻ. Cô lên Sài Gòn kịp giờ hẹn với phòng khám thú y và sau đó còn đủ thời gian dẫn Lucas đến ăn tối ở một quán ốc trên đường Bạch Đằng gần sân bay. Sau khi đã biến những đĩa ốc móng tay, ốc len, ốc nhảy… thành một đống vỏ ốc lẫn lộn, cô mới quay sang hỏi anh:

- Lucas, anh định đón Tết ở Sài Gòn hả?

- Không, tôi thích là “thịt đông, không thích trở thành “thịt quay” – Lucas nói lẫn lộn Anh-Việt, cầm tờ giấy quệt quệt những ngón tay dính mỡ. Những vụn giấy dính cả vào tay khiến anh lại nhăn nhó.

Cô lấy trong túi xách ra một lọ gel rửa tay không dùng nước, đưa cho anh. Lucas nhận lọ gel bé tí như bao diêm, loay hoay mãi không cạy được phần nắp nhựa. Cô nhìn vẻ lóng ngóng của anh, lắc đầu cười. Nếu cô không giúp anh, có lẽ anh sẽ đem hết số hành mỡ cốt dừa và vụn giấy kia quệt vào áo mất! Vừa dùng gel vẽ bừa một hình trái tim lên lòng bàn tay anh, cô vừa hỏi tiếp:

- Vậy tại sao anh vào đây?

Lucas nhìn chằm chằm vào hình vẽ trong suốt trên tay, không trả lời.

Khi hai người quay lại xe, con mèo đã dọn sạch chỗ thức ăn khô trong bát và đang nằm cuộn tròn, lim dim gà gật. Thấy ánh đèn từ màn hình điện thoại của cô, nó hé mắt ra nhìn rồi rúc sâu hơn vào góc lồng dán bìa kín mít.

- Nó ổn chứ?- Lucas lên tiếng hỏi ngay phía sau.

- Vâng, tốt lắm. Bố mẹ tôi rất thích mèo và… – Cô đóng cửa xe quay lại, chợt bỏ lửng câu nói vì khoảng cách giữa cô và anh hơi gần quá so với mối quan hệ dù vui vẻ nhưng vẫn chỉ trong giới hạn công việc lâu nay.

- Bố mẹ cô thích mèo và… sao nữa? – Lucas hỏi tiếp, lùi lại tránh đường, đồng thời mở cửa trước của xe cho cô.

- Không có gì – cô liếc nhìn gương mặt giờ đây không còn nét nhăn nhó hay đùa cợt nào của anh, tự nhiên thấy tim đập nhanh hơn một chút.

Con đường dẫn ra sân bay đông nghẹt xe cộ. Phải mất nửa tiếng, chiếc Land Rover mới bò qua đoạn đường bình thường chỉ cần đi trong mươi phút. Cô lục túi lấy vé và chứng minh thư, chợt nhớ ra điều gì:

- Lucas, anh không định nghỉ Tết ở Sài Gòn, vậy anh sẽ bay ra Hà Nội trong ngày mai?

- Hôm nay.

- Anh đùa đấy à?

- Không, tôi đi chuyến…- anh mở điện thoại xem tin nhắn- VN…

- Tức là cùng chuyến với tôi? Tôi phải đặt vé trước đến hai tháng. Làm sao anh có thể?

- Tôi đi bằng vé và hộ chiếu của bạn tôi. Chúng tôi trông khá giống nhau.

- Ôi trời ơi, anh điên mất rồi! Vậy còn xe này thì sao?

- Cũng là của anh ấy, chắc anh ấy đang ở đâu đó quanh đây rồi.- Lucas tháo dây an toàn, giơ tay định mở cửa xe.

- Khoan đã, Lucas!- Cô đột nhiên trở nên khẩn trương và kiên quyết hơn bao giờ hết- Tôi muốn biết…

- Ok, nghe này!- Lucas quay hẳn sang nhìn đăm đăm vào mắt cô, vẻ mặt cũng khẩn trương và kiên quyết không kém- Tôi đã từng ở Cần Thơ và tôi biết người ta sẽ không cho phép mèo lên “xe đò” hay bất cứ xe gì. Hôm qua, tôi nghe mọi người ở văn phòng Hà Nội “buôn dưa lê” về con mèo. Tôi lo lắng nên…

- Nên anh bay từ Hà Nội vào đây, mượn xe bạn anh đi xuống Cần Thơ, chỉ để đón nó?

- Và em nữa – Lucas nói bằng tiếng Việt, rành rọt.

Không còn câu hỏi nào khác! Cô thấy mình ngồi đờ ra, như kẻ ngốc. Lucas cũng im lặng, ngẩng đầu nhìn ánh đèn nhấp nháy của những chiếc máy bay cất hạ cánh. Hai người có lẽ sẽ vẫn ngồi yên như thế mãi, nếu không có một bàn tay gõ cộp cộp vào cửa kính. Là người bạn ở lãnh sự quán đã cho Lucas mượn xe. Sau vài câu chào hỏi xã giao, để mặc hai người đàn ông với câu chuyện bằng tiếng mẹ đẻ của họ, cô kéo hành lý đi vào quầy check-in.

Âm thanh sôi ào ào của sân bay ngày cuối năm làm con mèo hơi hoảng. Nó lục sục trong lồng và bắt đầu kêu i ỉ như khóc. Cô đứng vào hàng, không ngừng vỗ nhẹ vào lồng và kêu “meo meo” để trấn an nó. Những người khách xếp hàng phía trước quay lại nhìn, nhiều người mỉm cười, vài người thì nhăn mặt. Một đứa bé từ đằng sau nhoài người lên, kiễng chân ngó vào lồng. Một lát, dường như tính tò mò đã thắng tính nhút nhát, nó giật gấu áo cô:

- Con mèo của cô tên là gì ạ?

- Tết, cô nghĩ nó tên là Tết.

Hơn hai tiếng sau, ở nơi nhận hành lý của sân bay Nội Bài, một anh chàng tóc vàng cao lớn nhoài người nhấc chiếc lồng inox quây giấy bìa khỏi băng chuyền rồi trao lại cho cô gái đứng bên. Tết của họ đang nhảy nhót như điên trong đó.

14 Comments

  1. dangki says:

    Uầy, đúng là chỉ có trong truyện của Trang thôi. Ngoài đời mà có anh nào như thế này đảm bảo chị em sẽ đổ đứ đừ vì cảm động thôi.

    Mình cũng thích mèo lắm, nên đọc truyện thấy rất sướng :D

    Chúc chị Trang một năm mới mạnh khỏe và nhiều niềm vui ^_^

    1. Ổi xanh says:

      Cái anh kia chưa là gì nhé, đi ô tô còn sướng chán, chủ nhân thật sự của con mèo đi xe máy cơ, thế mới đáng yêu :D

      1. Admin says:

        Bạn nói luôn ảnh là người Việt và là chồng bạn cho thiên hạ khỏi thòm thèm. :))

  2. Ngọc Lan says:

    Lãng mạn quá đi Trang ơi. Chị đọc truyện của em lâu rồi nhưng vốn là kẻ đại lười comment nên chỉ đọc thôi :p , nhưng mà hôm nay, sắp Tết rồi, đi làm ngày cuối cùng cũng rảnh, lại thấy thú vị quá với câu chuyện nên phải comment thôi. Chị cũng thích mèo lắm, nhưng từ hồi có bầu rồi sinh con tới giờ thì không dám ôm mèo nhiều nữa.

  3. Ngọc Lan says:

    Chị xin phép đem về facebook nhé, hy vọng sẽ là niềm vui ngày xuân cho những ai ghé qua.

  4. Ciao Bella says:

    Does love exist? Does Lucas exist, chị Trang?

  5. Hung Tran says:

    Em thích truyện lãng mạn kiểu này nè. Nhưng, hình như kết thúc nhanh quá và ko tròn trĩnh, theo ý em là thế. ^^! Dù sao, em vẫn thích lắm ah.

  6. Haru says:

    Ganh tị với người được tặng. =))

  7. ngoctrongda says:

    Lãng mạn quá chị ơi.

  8. Na says:

    Em ko thích mèo, nhưng em thích “Tết” :)

  9. Thiên Kim says:

    OMG~ truyện dễ thương như điên luôn chị ạh :x :x :x

  10. Ciao Bella says:

    Ghen tị với Ổi Xanh =)) =))

  11. Midnight says:

    Lãng mạn nhẹ nhàng, ghen tị với nàng chủ nhân mèo quá.
    Chúc chị năm mới viết nhiều truyện hay, xuất bản truyện dài mới.
    Chúc mama chị năm mới sức khỏe dồi dào.

  12. giangmeo says:

    Hay quá, đáng yêu ghê gớm ^^

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


7 + = 16

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt