Trần Thu Trang Rotating Header Image

Để hôn em lần nữa – phần viết thêm (2)

Để hôn em lần nữa
Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***

Vẫn chép từ băng ghi âm lời tâm sự của Đăng

Nụ hôn đến từ một khoảnh khắc không lý trí ấy thực sự là một bước ngoặt trên đường đời, với cả tôi và Quỳnh. Về phía tôi, nó là lý do duy nhất khiến tôi quyết định không ở lại trường làm giảng viên. Dù thầy trưởng đoàn không báo cáo sự việc đêm đó lên khoa cũng như lên nhà trường mà chỉ yêu cầu tôi tự kiểm điểm, rút kinh nghiệm, tôi vẫn chủ động đưa bản tường trình, tự nhận hình thức kỷ luật treo bằng một năm và từ bỏ công việc mà suốt vài tháng trước đó tôi đã chuẩn bị kỹ để đảm đương. Nhờ thành tích học tập cũng như hoạt động đoàn thể tốt, cộng thêm một chút may mắn, tôi trúng tuyển ngay trong lần xin việc đầu tiên, trở thành nhân viên của HDA – một tổ chức phi chính phủ lớn với nhiều dự án trải dài từ Bắc vào Nam.

Mức lương cao, những đồng sự đủ mọi quốc tịch, những dự án mang mục đích tốt đẹp, những chuyến đi liên miên qua hết tỉnh miền núi này đến tỉnh duyên hải khác… cứ cuốn tôi đi. Tôi dần quên Điệp, quên những người bạn chung, quên cảm giác của những lần làm tình vụng trộm vội vã, quên cả cảm giác thất vọng và mỉa mai vốn đâm rễ trong lòng từ khi chia tay Điệp. Nhưng thật lạ, tôi không quên Quỳnh. Có lúc, thường là vào đêm khuya ở một nơi nào đó rất xa Hà Nội, tôi nhớ cặp mắt mở to hoang mang và đôi môi mềm mặn của Quỳnh trong nụ hôn không thể gọi là nhẹ nhàng hời hợt kia, tự hỏi Quỳnh giờ ra sao.

Cuối năm sau, khi quay lại trường lấy bằng, tôi dò hỏi về Quỳnh và được biết là Quỳnh đã chuyển trường, đi du học hay vào Sài Gòn gì đó, chẳng ai nói chắc chắn. Tôi nghe chuyện nhưng không hề liên hệ việc Quỳnh chuyển trường và nụ hôn bị bắt gặp của chúng tôi, nói đúng hơn là có nghĩ tới nhưng lại gạt ngay đi vì cho rằng ngoài thầy trưởng đoàn, cô chủ nhiệm khoa, Quỳnh và chính tôi, không còn ai biết về sự kiện ngắn ngủi đêm ấy nữa. Tôi tiếp tục quăng mình vào những dự án ở HDA, những chuyến đi ngày một dài hơn, đến những vùng đất ngày một xa hơn. Tôi hầu như không còn thời gian để suy nghĩ kỹ hơn về bất cứ điều gì ngoài công việc. Trong một vài khoảnh khắc hiếm hoi thoáng nhìn lại những ngày hè cuối cùng của đời sinh viên, tôi thậm chí còn thấy thanh thản và tự hào vì mình đã hành xử thật đàng hoàng, có trách nhiệm. Tôi không biết rằng hành động tôi vẫn cho là hết sức đúng đắn ấy đã đẩy Quỳnh vào một bi kịch với những vết thương có lẽ không bao giờ bình phục.

Tất cả dần hé lộ một cách thật tình cờ khi tôi vừa thôi việc ở HDA, sang làm quyền trưởng nhóm tin quốc tế tại một tờ báo điện tử. So với công việc thứ nhất của tôi, công việc thứ hai này quả thực nhàn đến trì trệ. Nhờ một đồng sự cũ giới thiệu, tôi đi dịch cho mấy đoàn làm phim tài liệu hay phóng sự của đài truyền hình nước ngoài để giết thời gian. Một lần, khi theo đoàn đến quay ở nhà riêng của một chuyên gia Hán Nôm, tôi bắt gặp bức ảnh chụp một cô gái trẻ có gương mặt quen quen trên bàn thờ. Tôi ngờ ngợ nhưng cũng không có ý định mở lời hỏi về một điều chẳng vui vẻ gì như vậy. Tuy nhiên, trong lúc đoàn làm phim thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về, vợ chồng vị chuyên gia Hán Nôm nọ lại hỏi tôi học trường nào ra. Và chỉ bằng một câu trả lời đơn giản theo phép lịch sự, tôi đã khơi lại một câu chuyện, đau thương đấy, nhưng cũng hết sức trớ trêu hoặc vớ vẩn hoặc nực cười… tôi không biết phải dùng từ nào để diễn tả cho chính xác.

Nhân vật chính trong câu chuyện là Phương – người con gái trong bức ảnh trên bàn thờ, cũng là cô bé hay e thẹn nhất trong đoàn tình nguyện mà tôi phụ trách hơn hai năm trước. Còn nhân vật phản diện trong câu chuyện là Quỳnh – người đã lợi dụng sự tin tưởng để cướp bạn trai của Phương, khiến Phương nghĩ quẩn và tự tử. Tôi lắng nghe lời kể nặng nề, thậm chí có phần cay nghiệt của họ, cảm thấy không thể tin được. Việc Phương qua đời khi mới trở về Hà Nội không lâu sau chuyến tình nguyện và việc bố mẹ Phương hoàn toàn chỉ biết người “bạn trai” kia qua lá thư tuyệt mệnh của con gái họ khiến tôi hoài nghi về sự liên quan của chính tôi trong bi kịch này. Tôi quyết định tìm hiểu mọi chuyện.

Việc tìm hiểu chẳng dễ dàng gì. Tôi không thể nghỉ làm, cũng không dám quay lại nhà Phương (tôi vừa không dám khoét sâu vào nỗi đau mất con của bố mẹ Phương, vừa sợ rằng họ sẽ sinh nghi và suy diễn, phản ứng theo hướng tiêu cực hơn nữa), chỉ tranh thủ từng nửa buổi rảnh rỗi một để về trường và đến các nơi liên quan khác. Ban đầu, tôi thấy mình giống kẻ cắm đầu phi xe vào ngõ cụt. Không ai biết tường tận, không ai nhớ rõ, không ai muốn kể lại, không ai muốn đào xới, lật giở. Sau vài tháng loanh quanh mà không có tiến triển, tôi đành cầu cứu bố tôi. Cũng thật kỳ lạ, suốt mấy năm đi học rồi đi làm, tôi chưa hề mở miệng nhờ vả ông chuyện gì, lần đầu tiên quyết định mượn oai cậy thế bố lại là vì một mối ràng buộc mong manh mà ngay cả tôi cũng không biết phải định nghĩa thế nào.

Có bố tôi can thiệp, mọi thứ nhanh chóng sáng tỏ, tôi chắp nối tất cả thành một câu chuyện hoàn chỉnh rồi nhận ra rằng mình đã vô tình phạm những sai lầm liên tiếp, những sai lầm cực kỳ nghiêm trọng, khó có thể vãn hồi. Tôi đã không đủ tinh ý để biết là Phương thích mình, cũng không đủ lý trí để giữ khoảng cách với Quỳnh đến cùng. Tôi không đủ tỉnh táo để suy luận một chuyện cực kỳ hiển nhiên là ngoài thầy trưởng đoàn hẳn phải có ai đó nữa biết về nụ hôn giữa tôi và Quỳnh. Tôi cũng chẳng đủ thông minh để hiểu rằng việc mình đùng đùng từ bỏ công việc chờ sẵn ở trường sẽ tạo ra vô số những lời đồn đoán mà người con gái ở phía đối diện tôi trong nụ hôn dại dột kia sẽ phải gánh chịu. Với tất cả sự day dứt bất an, tôi bắt đầu điên cuồng tìm kiếm…

(Còn tiếp)

 

27 Comments

  1. phương nguyệt says:

    Hay quá chị à. Em sẽ chờ xem anh Đăng điên cuồng tìm kiếm Quỳnh như thế nào?

  2. Huong says:

    Chị ơi em ở nước ngoài không mua được sách của chị rồi làm sao đọc được bây giờ :((

    1. Mình biết nhiều người ở nước ngoài vẫn mua được sách (có thể mua trực tiếp của web bán sách hoặc nhờ người mua ở VN rồi cầm sang). Chỉ cần bạn thực sự muốn là sẽ có cách thôi. Đừng khóc lóc với mình, mình không phải bà tiên. :-s

      1. Huong says:

        Ý em là bây giờ không được đọc ý năm sau em mới về mua được ^^

        1. Haru says:

          Mình cũng ở nước ngoài, đặt sách qua trang vinabook, sách được chuyển đến tận nhà luôn, khoảng 20 ngày. Bạn có thể thử.

          1. Huong says:

            Uh nhưng vấn đề là tớ ko trả tiền qua mạng được. Nó đòi tài khoản ở nhà cơ :D đợi về mua đọc luôn cho sướng :D để ở nhà có khi lại vứt lung tung lúc về là biến mất luôn rồi ý ^^

          2. Haru says:

            Minh khong ranh lam ve cac loai the, nen minh nho em minh dung the debit de thanh toan qua mang. Cung don gian lam!

    2. Bùi Hồng Vân says:

      Năm sau bạn về thì mua tiếp. Tớ ở nước ngoài lúc nhà văn đang viết ĐHELN hồi thứ 13. Sau 2 năm đi học, tới khi tớ về là vừa kịp lúc ra sách. Quá tuyệt luôn. :)

  3. Sói says:

    Cái lớp sương lờ mờ bao phủ toàn truyện bây giờ bắt đầu dãn ra rồi! :D

  4. Hằng Đỗ says:

    Càng ngày em càng thích đọc văn của chị. Cầm quyển “Để hôn em lần nữa” mà cứ giở đi giở lại đọc. Em thích cách chị miêu tả nhân vật của chị. Không có gì được nói ra hết mà bạn đọc đều phải đoán. Ai cũng phải đọc rồi tự xây dựng hình ảnh nhân vật của chị trong đầu nếu muốn thực sự hiểu nội tâm nhân vật đó.
    Em muốn viết thêm mà chẳng biết viết gì. Chỉ có điều em thực sự thích thích thích anh Đăng và Quỳnh lắm <3.

    *Lại tiếp tục cắm lều ở đây chờ phần tiếp của chị*

  5. nguyennamphong says:

    Chị ơi cái câu này:
    “So với công việc thứ nhất của tôi, công việc thứ hai này quả thực nhàn đến trì trệ.”
    nếu thay “nhàn” bằng một từ hai tiếng thì âm điệu sẽ nhịp nhàng hơn. Hì, lúc đọc em nghĩ vậy chứ không dám can thiệp vào chuyện bếp núc của chị đâu ạ! ^^

  6. Joni says:

    Đến phần này bắt đầu vật vã đau thương rồi. =((
    Em thích câu này quá: “… tôi nhớ cặp mắt mở to hoang mang và đôi môi mềm mặn của Quỳnh…” :-*

  7. Pony says:

    @@ Á Á Á
    Em bị kích động quá!
    Hic! Đoạn này hay quá chị ơi. Cảm xúc dâng trào… Không biết nói gì.

  8. banglang says:

    Đoạn này gay cấn quá, giống như phim hình sự, từ từ sự thật được hé mở, tuyệt vời :)

  9. chuotvang says:

    Đấy, lại có thêm vài ngọn đuốc nữa được mở trong hang động (dùng từ đường hầm có lẽ hay hơn nhỉ). Em đã từng lăn tăn ko hiểu sau Đăng lại đến nhà bố Phương và mối quan hệ giữa Điệp với bố của Quỳnh, nữa là bố Đăng quyền lực ra sao?? Đăng đã tìm thế nào để ra một vụ việc cách đấy mấy năm, không phải nổi tiếng gì cho lắm. Sợi dây mong manh kéo dài mấy năm thật là dai và bền chặt nhỉ…
    Đặt ghế ngồi hóng phần 3, chị nhé!

  10. Ericamoon says:

    Chị ơi, em tò mò về vụ cô Điệp quá :-S.

  11. smee says:

    Nhiều nút thắt đã được mở ra. Ly kỳ thật.

  12. Kimberly Nguyen says:

    Giá mà có ebook thì hay quá.

  13. Kimberly Nguyen says:

    Ôi trời ơi! đi vòng vòng trong này đọc cmt mới thấy cmt trên của mình thiếu thốn trầm trọng. Ý của mình muốn nói là có ebook để mình mua cho nó tiện đó nha Trang.
    -Love-

  14. yukino says:

    Thật sự em muốn comt những gì đó có thể khích lệ chị, nhưng em là một độc giả kém cỏi. Em chỉ biết mình bị cuốn theo câu chuyện của Đăng và Quỳnh. Em bị cuốn đến độ chỉ cần nhìn thấy những gì về họ, em lao vào đọc, lao vào suy nghĩ….
    Cảm ơn chị vì những câu chuyện <3

  15. yenvi says:

    1 chuyện tình lãng mạn nhẹ nhàng. Em rất rất nóng lòng chờ đợi sự điên cuồng của tình yêu mà Đăng dành cho Quỳnh… Cám ơn vì những tình yêu nhẹ nhàng mà chị dành đã chăm chút cho từng tác phẩm…

  16. Thảo Nguyên says:

    Em có cảm giác như đang chơi trò tìm kho báu khi đọc truyện của chị. Người đọc đi hết từ thắc mắc này đến thắc mắc khác. Khi đang đọc đầu trang, phải cố lắm em mới không liếc xuống cuối trang. Đọc tiểu thuyết tình yêu mà cảm giác cứ như đọc truyện trinh thám á.

  17. Xuân Thọ says:

    Mở cuốn truyện, lật từng trang thật nhẹ nhàng, cẩn thận. Rồi đọc ngấu nghiến từng chữ không sót để khi gấp cuốn sách lại thì bỗng tiếc nuối. Và tự hỏi sao lại đọc nhanh thế? Thế là mở ra đọc lại lần nữa.

  18. Vũ Thị says:

    Chỉ còn ít phút nữa là bước sang năm mới. Chúc Trang luôn khỏe như rồng, viết thật nhiều để thỏa lòng mong đợi của độc giả (trong đó có mình, một người rất yêu các tác phẩm của em).
    Cầu xin ĐCT đổ tràn phước hạnh lên em và gia đình. Chúc em luôn vui.

  19. [...] Phần viết thêm (2) Share this:TwitterFacebookLike this:LikeBe the first to like this post. [...]

  20. Nguyen Giang says:

    Cảm ơn chị vì những câu truyện chị viết, hay lắm chị ạ ^^
    Nhưng phần viết thêm chị post mỗi 2 phần >.<, chị có thể post tiếp được không ạ :D

    1. Admin says:

      Bạn có thể tìm theo tag “Để hôn em lần nữa” ở cột bên phải để đọc thêm, mình có viết thêm 1 hay 2 phần nữa đấy.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


+ 1 = 5

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt