Trần Thu Trang Rotating Header Image

Để hôn em lần nữa – phần viết thêm (1)

Để hôn em lần nữaLời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***

Chép từ băng ghi âm lời tâm sự của Đăng (tâm sự với ai thì không biết  ;;) )

Bố tôi là chuyên gia đầu ngành về môi trường của Việt Nam. Tôi mơ ước được theo nghiệp ông. 18 tuổi, tôi thi vào ngành Công nghệ Môi trường, Đại học Khoa học Tự nhiên, thiếu 1 điểm. Năm đó, bố tôi mới được đề bạt lên chức vụ cao hơn, thứ trưởng bộ Tài nguyên và Môi trường. Theo lẽ thường, nếu bạn có bố là thứ trưởng, số điểm thiếu đó chẳng ngăn cản bạn nhập học. Nhưng bố tôi không hành xử theo lẽ thường, tôi cũng không hy vọng ông làm vậy. Tôi vào học một ngành khối D, khối mà tôi chỉ thi thêm theo lời rủ rê của lũ bạn nhưng lại có kết quả cao bất ngờ. Suốt năm thứ nhất, tôi học cầm chừng, mong chờ kỳ thi đại học năm sau.

19 tuổi, tôi thi lại. Lần này, kết quả còn kém hơn, tôi thiếu 1,5 điểm. Đúng trong khoảng thời gian cực kỳ thất vọng và tự ti vì bản thân, tôi gặp Điệp. Điệp học trên tôi một khoá, cả thành tích học tập và hoạt động đoàn thể đều vượt trội, là ngôi sao sáng trong trường. Sinh ra và lớn lên ở một huyện nghèo của một tỉnh mãi đến gần đây vẫn còn hàng trăm ngàn người thiếu đói, Điệp có vẻ xốc vác đầy tích cực, luôn cố gắng hết mình, luôn tận dụng mọi cơ hội trong cuộc sống. Chính tinh thần vươn lên quyết liệt đó đã khiến tôi bị hút vào Điệp. Tôi chấp nhận sự thật rằng mình không có duyên với nghề của bố và bước vào năm thứ hai với một thái độ khác hẳn. Kết quả học tập của tôi ngày một tốt hơn. Từ chỗ chỉ cố lấy điểm giỏi để gây ấn tượng với Điệp, tôi đã tìm thấy niềm vui thực sự trong việc học, những môn chuyên ngành càng lúc càng lúc càng khiến tôi hứng thú, hơn cả Điệp.

20 tuổi, tôi tham gia chuyến đi tình nguyện đầu tiên. Điệp cũng đi nhưng được phân công về một xã khác cách khá xa chỗ tôi. Khi đó, thông tin liên lạc còn khó khăn, điện thoại di động còn là thứ gì đó tương đối xa xỉ, nhất là với sinh viên ngoại tỉnh như Điệp. Suốt hai tuần chúng tôi chỉ biết tin tức của nhau nhớ những lời nhắn gửi ít ỏi qua người này người kia, cảm giác nhớ nhung cứ dồn nén từng chút, từng chút một. Có lẽ vì cảm giác ấy, cũng có thể vì những cảm xúc khó diễn tả nổi lên giữa khung cảnh khác lạ của rừng núi, khi gặp lại nhau trong đêm cuối chuyến đi, tôi và Điệp đã vượt qua giới hạn “yêu nhau trong sáng”. Trở về Hà Nội, tôi muốn giới thiệu Điệp với bố mẹ nhưng Điệp từ chối, bảo là chưa chuẩn bị sẵn sàng. Mặc dù vậy, tôi vẫn bắt đầu suy nghĩ về tương lai, không hay biết rằng Điệp đã có những tính toán riêng.

21 tuổi, tôi bắt gặp Điệp vào nhà nghỉ với một giảng viên trong trường. Trước sự phẫn nộ có phần ngây thơ của tôi và trước ánh mắt coi thường đầy giễu cợt của người mà tôi gọi là thầy, Điệp đã nói một cách khéo léo nhưng cũng rất thản nhiên, thẳng thắn rằng tôi chỉ là một trong những lựa chọn mà Điệp “cân nhắc vì tương lai”, rằng Điệp không tin gia đình tôi có thể “đỡ đần” cho Điệp trong cuộc sống sau này. Tôi nghe Điệp nói, bên cạnh sự hụt hẫng, thất vọng còn có cảm giác chua chát, mỉa mai. Chưa bao giờ tôi tưởng tượng được thói quen keep low profile của mình lại dẫn đến kết quả như vậy. Con trai một ông thứ trưởng bị người yêu đá vì sợ gia đình ông không lo được hộ khẩu Hà Nội, công việc và nhà riêng cho con dâu. Tôi chia tay mối tình đầu, tự làm mình nguôi ngoai bằng những con số càng lúc càng đẹp trong bảng điểm.

22 tuổi, tôi tham gia chuyến tình nguyện cuối cùng trong đời sinh viên và gặp Quỳnh. Giữa Quỳnh và Điệp có một vài điểm tương đồng mơ hồ nào đó mà tôi không thể gọi ra, chỉ cảm thấy thật mâu thuẫn. Một mặt, tôi muốn tránh Quỳnh, như kẻ mới ngã xe nhăm nhăm muốn tránh đoạn đường lắm ổ gà. Mặt khác, tôi lại bị dáng vẻ và cách cư xử không giống ai của Quỳnh thu hút. Quỳnh không xinh, không dịu dàng, cũng không biết những tiểu xảo khéo léo rất riêng của con gái để khiến mình trở nên hấp dẫn hơn trong mắt con trai, vậy mà không hiểu sao tôi luôn bắt gặp mình dõi theo từng hành động của Quỳnh.

Mãi sau này, tôi mới hiểu, ở Quỳnh có một điểm rất giống nhưng cũng rất khác Điệp, đó là sự quan tâm chăm sóc đối với những người xung quanh. Điệp quan tâm chăm sóc người khác cực kỳ nhiệt tình và chu đáo, nhưng Điệp chỉ làm khi người ấy, hoặc chính hành động quan tâm ấy, chắc chắn sẽ đem lại ích lợi nào đó cho Điệp. Còn Quỳnh thì quan tâm chăm sóc chỉ vì muốn làm vậy, thấy nên làm vậy, chẳng để ý gì nhiều đến chuyện có được đáp lại hay không.

Nhưng đó là những suy nghĩ khi tôi đã có nhiều kinh nghiệm sống hơn và có dịp quan sát cả hai người; còn khi ấy, suốt nửa tháng tình nguyện, tôi thực sự không biết mình nên làm gì để không để ý đến Quỳnh và không còn nghĩ ngợi về những kỷ niệm tình yêu với Điệp. Tôi tập trung vào những công việc tình nguyện, tự nhủ rằng chỉ cần kết thúc chuyến đi, quay về Hà Nội là mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng một loạt những thứ ngẫu nhiên xảy đến vào hôm cuối cùng ở bản đã khiến mọi cố gắng của tôi trở nên vô nghĩa. Nếu như thầy trưởng đoàn không xuất hiện đúng lúc, có lẽ tôi sẽ không chỉ chiếm đoạt nụ hôn đầu tiên của Quỳnh.

(Còn tiếp)

______________

Như đã hứa trong lời cuối sách, mình viết thêm một vài đoạn để trả lời một vài vấn đề mà các bạn đọc xong truyện vẫn không thể (hoặc không thèm) trả lời. Phần viết thêm này có lẽ cũng không dài lắm, mình sẽ cố gắng hoàn thành trong năm 2011. Mình có 10 chiếc đánh dấu sách dành tặng cho những bạn đầu tiên gửi nhận xét cho phần viết thêm đầu tiên này. Vì vậy, các bạn hãy để lại địa chỉ mail chính xác để mình liên lạc hỏi địa chỉ gửi quà nhé. Thân mến.

Sponsored

48 Comments

  1. tan tang says:

    Ý tưởng về phần viết thêm này rất hay. Bởi vì đôi khi em vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa của câu chuyện cũng như ý đồ của tác giả. Hơn nữa phần viết thêm này giúp cho bạn đọc có thể hiểu câu chuyện từ một góc nhìn khác. Cám ơn chị vì những bài viết hay, chị Trang!!! Love you!!!

  2. my hanh says:

    Chị ơi chị cố gắng viết cả thêm phần truyện sau nụ hôn thứ 2 nhé. Hihi.

  3. Haru says:

    Điệp cũng có thể sẽ là nhân vật phản diện chính trong cuốn truyện tiếp đó chị.

  4. Ly says:

    Hi chị,

    Phần viết thêm này rất hấp dẫn, và em nghĩ nó nên là một phần không tách rời của truyện, nên lần tái bản sau chắc chắn chị phải cho vào đấy. Em thích mỗi một phần viết thêm là một đoạn hồi ức hay tự sự của Đăng, Quỳnh & nếu có thể là của cả một ai đó chứng kiến chuyện của hai người & cả của Phương từ ngày đầu. Và trọn vẹn nhẩt là có thể có một phần dành cho những suy nghĩ của Phương!

  5. AN says:

    Cho thêm phần của bạn Điệp đi, hay á! :D

  6. Sói says:

    Như những cảnh quay bên lề một bộ phim, nhưng chính những cảnh quay đó lại khiến khán giả rất tò mò và thích thú!
    Những thắc mắc, câu hỏi trong quá trình đọc truyện sẽ khiến độc giả ghi nhớ hơn những chi tiết đó. Và khi có thể trả lời được những câu hỏi đó, sự vỡ lẽ, sự “À, hóa ra thế! :D” lại càng khiến câu chuyện in sâu hơn trong tâm trí người đọc!
    ——————-
    Em viết ngắn thế này có được nhận quà không đây? :(
    Địa chỉ của em: Bác Phí Văn Phấn – Thôn Phú Diễn – Xã Phú Diễn – Huyện Tự Liêm – Tp. Hà Nội.
    Nhớ ghi gửi Quỳnh Anh nha chị! *Cứ như kiểu chắc ăn lắm không bằng ;))*

  7. Thanh Thảo says:

    Hehe, cuối cùng thì em cũng biết được bố anh Đăng là ai. Thế mà em cứ tưởng là phó giáo sư tiến sĩ gì đấy giống bố Quỳnh (thì thế nên Điệp mới bảo môn đăng hộ đối, cho bà này chết vì tức đi!). Đọc đoạn thêm này lại càng yêu tính cách của anh Đăng! Cảm ơn chị nhiều ạ.

  8. Vịt says:

    Ngày mới của em đã trở nên vui tươi hơn sau khi đọc được phần viết thêm của Để hôn em lần nữa. Những thắc mắc đã được giải đáp, em mong những phần viết thêm tiếp theo của chị lắm :x. Cảm ơn chị Trang nhiều nhiều

  9. phuonganhdang says:

    Oi! Hay qua chi Trang oi. Em rat thich truyen ” De hon em lan nua”. Mong cho phan tiep theo. Chuc chi moi dieu hanh phuc trong cuoc song

  10. […] Phần viết thêm (1) Share this:TwitterFacebookLike this:Like4 bloggers like this post. […]

  11. Munchita says:

    Phần viết thêm rất thú vị, giúp độc giả giải quyết được nhiều khúc mắc về chuyện trước đây giữa Đăng và Điệp. Mong chờ từng ngày phần tiếp theo của chị :D

  12. Pony says:

    Em thích đọc những phần viết thêm như này. Không chỉ giúp mình hiểu thêm hơn về nhân vật mà đôi khi, còn là mở ra một phần khác, một cảm nhận khác hoặc là một điều gì đó thú vị.
    :)
    Em nhận được một món quà từ SG nhân dịp sinh nhật lần thứ 21. Là cuốn “Để hôn em lần nữa” ^^

  13. Link Nguyen says:

    AAAA! Em ghét chị, sao chị cứ làm em nóng ruột và hóng chờ thế này cơ chứ :((
    Chúc chị luôn vui vẻ và đáng ghét thế nhé! :)

  14. Kan Nguyen says:

    Em thấy tốt nhất là chị cứ sáng tác rồi sau đó in luôn một lần. Cuốn đó vừa là giải thích các mối quan hệ của các nhân vật vừa có thêm kết cục cho các nhân vật khác như Điệp, Đức… Em cũng nghĩ chị nên viết một ít về Phương để đọc giả hiểu truyện theo nhiều khía cạnh hơn. Mong chờ phần tiếp theo :D

  15. Hằng Đỗ says:

    *dựng lều ở đây hóng phần viết thêm của chị *
    Từ ngày mua sách rồi em cứ thắc mắc mãi không biết chức vụ bố anh Đăng to bé ra sao, gặp Điệp thế nào, tại sao Điệp lại kính trọng bố QUỳnh đến vậy… ^^. Mong phần tiếp theo chị viết.

  16. Đinh Hiền says:

    Em chưa có cơ hội đọc hết cuốn sách, em mới chỉ đọc đc những phần chị đăng trên web. Hy vọng sách sẽ sớm có mặt ở Huế. Em rất thích phong cách viết văn của chị. Em cảm ơn chị đã viết những cuốn truyện hay cho độc giả.

  17. trangsabrina says:

    Lần trước đọc xong nhìn ảnh té ghế nên lần này cẩn thận nằm sẵn rôì mới đọc. :D Em đang rất hào hứng vơí đoạn viết thêm này, phần nào lý giải một số vấn đề còn đang thắc mắc, hơn nữa thể hiện rõ hơn suy nghĩ cuả Đăng về Quỳnh, quan hệ cuả Đăng +Điệp. Hy vọng tác giả sẽ giữ vững phong độ sáng tác những phần sau sau nữa. (Không biết có được bon chen kẹp sách không, hôm ra mắt đã bị hụt rồi :P )

  18. Ngân says:

    Chị ơi, em đọc hết truyện và rất thích, cũng rất tò mò vì muốn biết thực sự Đăng hay Điệp là ai. Tuy nhiên khi đọc phần thêm này, sorry chị trước vì mọi người đều khen, nhưng em lại thấy tiếc ở 1 số điểm: có lẽ do viết ngắn gọn súc tích nên gần như không dẫn dắn người đọc mà như một mâm cỗ bày sẵn, em lại thích kiểu dẫn dắt người đọc tự đi tìm thức ăn, đặc biệt là vào lúc đói :D Hơn nữa nếu thân phận Đăng và Điệp chưa được tiết lộ công khai thế này thì chị có thể đưa vào những truyện sau đó, mọi người sẽ thấy hồi hộp hơn. Anw em vẫn rất thích những tác phẩm của chị, thích cách yêu của anh Thanh với anh Đăng nhất ^_^ (biết là k được quà vẫn comment nè chị)

  19. Mèo hen says:

    Em cảm thấy chị Tr. hợp viết dưới ngôi thứ 3 hơn ạ. Lối xưng tôi có vẻ chưa đem lại cho em nhiều tình cảm lắm.
    Thật sự hi vọng có phần viết thêm dành cho Vân hoặc Thanh… Có vẻ sẽ có nhiều tâm sự cần được giải bày hơn…

  20. phuongphuong says:

    Đúng là phần viết thêm này không kém gì truyện. Em không cần quả, chỉ cần mong chị nghĩ đến độc giả hâm mộ chị cuồng nhiệt mà post bài thật nhanh thật nhiều thui ^^

  21. Joni says:

    Thế là sau bao nhiêu ngày thắc mắc vụ “bà Điệp bóc tem ông Đăng” của em đã được giải đáp :D. Lần trước chị có bật mí Đăng là con thứ trưởng nên em cũng ngờ ngợ về động cơ của Điệp rồi.
    Còn về việc Điệp rất kính trọng bố Quỳnh thì em gia cát dự bố Quỳnh đã cứu sống Điệp hoặc ai đó quan trọng đối với Điệp. :-)

    1. Khéo mình phải hạn chế quyền comment của bạn Joni này thôi, bảo là không có năng khiếu viết truyện mà toàn đoán trúng phóc tình tiết là sao là sao?

      1. Joni says:

        Là chó ngáp phải ruồi thôi ạ. :”>

  22. chuotvang says:

    Em đã đọc đi đọc lại “Để hôn em lần nữa” nhiều lần, vẫn có những gợn chưa giải đáp được, nhất là về tình cảm của 2 ng dành cho nhau. Tại sao sau 3 năm gặp lại tình cảm vẫn như đang dang dở từ trước. Em luôn tò mò về diễn biến tâm lý của 2 nhân vật, đọc được thấy thông nhiều thứ. Cảm ơn chị nhiều
    Mong đọc thêm những phần sau nữa :)

  23. Quỳnh Nga says:

    Có khi 2012 chị Trang sẽ có 1 cuốn truyện tương tự thế này với nhân vật Đức em của Đan, và cuộc sống của Đan với Lập sau hôn nhân… Em thích kiểu xâu chuỗi thế này lắm ý :-X

  24. banglang says:

    Mình đọc “Để hôn em lần nữa” lần thứ 3 và phần thêm này 2 lần trong 1 buổi chiểu trong khi dự án đang gấp rút và ngày nào cũng tăng ca đến 10h tối

  25. Tâm says:

    Em đã từng đọc qua rất nhiều tác phẩm của chị và thực lòng mà nói em mua quyển ” Để hôn em lần nữa ” của chị cũng là ảnh hưởng từ 2 quyển “Cocktail cho tình yêu” và “Phải lấy người như anh ” của chị. Em rất thích 2 quyển đó cho nên em đã không ngần ngại mua cuốn “Để hôn em lần nữa” nhưng khi đọc thì cuốn này mang lại cho em cảm giác rất khác và có lẽ là không thích bằng 2 cuốn trước, nhưng khi đọc phần viết thêm này của chị em thấy bắt đầu có hứng thú hơn và em cảm nhận được những tác phẩm của chị đều rất có liên quan tới nhau cứ như thể họ có thể quen nhau ở ngoài đời vậy. Và em thấy đôi chút thú vị ở chỗ đó, dù sao em cũng mong chờ phần viết tiếp theo của chị ở cuốn này để có thể thoả trí tò mò của em và bạn đọc hơn :D

Leave a Reply to Thanh Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Để xác nhận bạn là người thật chứ không phải phần mềm gửi lời nhắn tự động, hãy điền vào phép tính đơn giản sau: *

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt