Trần Thu Trang Rotating Header Image

Để hôn em lần nữa – phần viết thêm (1)

Để hôn em lần nữaLời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***

Chép từ băng ghi âm lời tâm sự của Đăng (tâm sự với ai thì không biết  ;;) )

Bố tôi là chuyên gia đầu ngành về môi trường của Việt Nam. Tôi mơ ước được theo nghiệp ông. 18 tuổi, tôi thi vào ngành Công nghệ Môi trường, Đại học Khoa học Tự nhiên, thiếu 1 điểm. Năm đó, bố tôi mới được đề bạt lên chức vụ cao hơn, thứ trưởng bộ Tài nguyên và Môi trường. Theo lẽ thường, nếu bạn có bố là thứ trưởng, số điểm thiếu đó chẳng ngăn cản bạn nhập học. Nhưng bố tôi không hành xử theo lẽ thường, tôi cũng không hy vọng ông làm vậy. Tôi vào học một ngành khối D, khối mà tôi chỉ thi thêm theo lời rủ rê của lũ bạn nhưng lại có kết quả cao bất ngờ. Suốt năm thứ nhất, tôi học cầm chừng, mong chờ kỳ thi đại học năm sau.

19 tuổi, tôi thi lại. Lần này, kết quả còn kém hơn, tôi thiếu 1,5 điểm. Đúng trong khoảng thời gian cực kỳ thất vọng và tự ti vì bản thân, tôi gặp Điệp. Điệp học trên tôi một khoá, cả thành tích học tập và hoạt động đoàn thể đều vượt trội, là ngôi sao sáng trong trường. Sinh ra và lớn lên ở một huyện nghèo của một tỉnh mãi đến gần đây vẫn còn hàng trăm ngàn người thiếu đói, Điệp có vẻ xốc vác đầy tích cực, luôn cố gắng hết mình, luôn tận dụng mọi cơ hội trong cuộc sống. Chính tinh thần vươn lên quyết liệt đó đã khiến tôi bị hút vào Điệp. Tôi chấp nhận sự thật rằng mình không có duyên với nghề của bố và bước vào năm thứ hai với một thái độ khác hẳn. Kết quả học tập của tôi ngày một tốt hơn. Từ chỗ chỉ cố lấy điểm giỏi để gây ấn tượng với Điệp, tôi đã tìm thấy niềm vui thực sự trong việc học, những môn chuyên ngành càng lúc càng lúc càng khiến tôi hứng thú, hơn cả Điệp.

20 tuổi, tôi tham gia chuyến đi tình nguyện đầu tiên. Điệp cũng đi nhưng được phân công về một xã khác cách khá xa chỗ tôi. Khi đó, thông tin liên lạc còn khó khăn, điện thoại di động còn là thứ gì đó tương đối xa xỉ, nhất là với sinh viên ngoại tỉnh như Điệp. Suốt hai tuần chúng tôi chỉ biết tin tức của nhau nhớ những lời nhắn gửi ít ỏi qua người này người kia, cảm giác nhớ nhung cứ dồn nén từng chút, từng chút một. Có lẽ vì cảm giác ấy, cũng có thể vì những cảm xúc khó diễn tả nổi lên giữa khung cảnh khác lạ của rừng núi, khi gặp lại nhau trong đêm cuối chuyến đi, tôi và Điệp đã vượt qua giới hạn “yêu nhau trong sáng”. Trở về Hà Nội, tôi muốn giới thiệu Điệp với bố mẹ nhưng Điệp từ chối, bảo là chưa chuẩn bị sẵn sàng. Mặc dù vậy, tôi vẫn bắt đầu suy nghĩ về tương lai, không hay biết rằng Điệp đã có những tính toán riêng.

21 tuổi, tôi bắt gặp Điệp vào nhà nghỉ với một giảng viên trong trường. Trước sự phẫn nộ có phần ngây thơ của tôi và trước ánh mắt coi thường đầy giễu cợt của người mà tôi gọi là thầy, Điệp đã nói một cách khéo léo nhưng cũng rất thản nhiên, thẳng thắn rằng tôi chỉ là một trong những lựa chọn mà Điệp “cân nhắc vì tương lai”, rằng Điệp không tin gia đình tôi có thể “đỡ đần” cho Điệp trong cuộc sống sau này. Tôi nghe Điệp nói, bên cạnh sự hụt hẫng, thất vọng còn có cảm giác chua chát, mỉa mai. Chưa bao giờ tôi tưởng tượng được thói quen keep low profile của mình lại dẫn đến kết quả như vậy. Con trai một ông thứ trưởng bị người yêu đá vì sợ gia đình ông không lo được hộ khẩu Hà Nội, công việc và nhà riêng cho con dâu. Tôi chia tay mối tình đầu, tự làm mình nguôi ngoai bằng những con số càng lúc càng đẹp trong bảng điểm.

22 tuổi, tôi tham gia chuyến tình nguyện cuối cùng trong đời sinh viên và gặp Quỳnh. Giữa Quỳnh và Điệp có một vài điểm tương đồng mơ hồ nào đó mà tôi không thể gọi ra, chỉ cảm thấy thật mâu thuẫn. Một mặt, tôi muốn tránh Quỳnh, như kẻ mới ngã xe nhăm nhăm muốn tránh đoạn đường lắm ổ gà. Mặt khác, tôi lại bị dáng vẻ và cách cư xử không giống ai của Quỳnh thu hút. Quỳnh không xinh, không dịu dàng, cũng không biết những tiểu xảo khéo léo rất riêng của con gái để khiến mình trở nên hấp dẫn hơn trong mắt con trai, vậy mà không hiểu sao tôi luôn bắt gặp mình dõi theo từng hành động của Quỳnh.

Mãi sau này, tôi mới hiểu, ở Quỳnh có một điểm rất giống nhưng cũng rất khác Điệp, đó là sự quan tâm chăm sóc đối với những người xung quanh. Điệp quan tâm chăm sóc người khác cực kỳ nhiệt tình và chu đáo, nhưng Điệp chỉ làm khi người ấy, hoặc chính hành động quan tâm ấy, chắc chắn sẽ đem lại ích lợi nào đó cho Điệp. Còn Quỳnh thì quan tâm chăm sóc chỉ vì muốn làm vậy, thấy nên làm vậy, chẳng để ý gì nhiều đến chuyện có được đáp lại hay không.

Nhưng đó là những suy nghĩ khi tôi đã có nhiều kinh nghiệm sống hơn và có dịp quan sát cả hai người; còn khi ấy, suốt nửa tháng tình nguyện, tôi thực sự không biết mình nên làm gì để không để ý đến Quỳnh và không còn nghĩ ngợi về những kỷ niệm tình yêu với Điệp. Tôi tập trung vào những công việc tình nguyện, tự nhủ rằng chỉ cần kết thúc chuyến đi, quay về Hà Nội là mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng một loạt những thứ ngẫu nhiên xảy đến vào hôm cuối cùng ở bản đã khiến mọi cố gắng của tôi trở nên vô nghĩa. Nếu như thầy trưởng đoàn không xuất hiện đúng lúc, có lẽ tôi sẽ không chỉ chiếm đoạt nụ hôn đầu tiên của Quỳnh.

(Còn tiếp)

______________

Như đã hứa trong lời cuối sách, mình viết thêm một vài đoạn để trả lời một vài vấn đề mà các bạn đọc xong truyện vẫn không thể (hoặc không thèm) trả lời. Phần viết thêm này có lẽ cũng không dài lắm, mình sẽ cố gắng hoàn thành trong năm 2011. Mình có 10 chiếc đánh dấu sách dành tặng cho những bạn đầu tiên gửi nhận xét cho phần viết thêm đầu tiên này. Vì vậy, các bạn hãy để lại địa chỉ mail chính xác để mình liên lạc hỏi địa chỉ gửi quà nhé. Thân mến.

48 Comments

  1. says:

    Em cũng đọc “Để hôn em lần nữa” mấy lần lận ạ. Thích thật!

  2. Rain man says:

    Đáng lẽ ra chỗ “đã vượt qua giới hạn yêu nhau trong sáng” phải viết thêm vào là “đi đến giai đoạn phang nhau trong tối” mới xứng danh sát thủ đầu mưng mủ =)) =))

  3. lelinh says:

    Mỗi câu chuyện đều có nhiều khía cạnh cảm xúc để khai thác. Lần đầu mình đọc được cách diễn tả tâm trạng nhân vật từ 2 phía là khi đọc Twilight của S.Meyer (Phần chính thức là qua tâm trạng của Bella và phần kia là qua Edward – mình cóp được bản tiếng Anh trong trang web của S.M). Mình thấy rất hay, trong đó cái nhìn văn học rộng hơn, những cảm xúc được mô tả đẹp hơn, sâu sắc, …
    Trang ơi, hình như ở phần này Trang viết hay hơn “Để hôn em lần nữa”.
    Mình rất mong được đọc tiếp những phần sau của câu chuyện bằng cái nhìn và tâm trạng của Đăng.
    Công nhận “người đàn ông” nào trong chuyện của Trang đều “rất đẹp”.
    Thanks!!!

    1. Quỳnh Anh says:

      Mình cũng thấy phần viết thêm này hay hơn. Có thể vì nó giải tỏa được nhiều thắc mắc mà truyện đặt ra.
      Nhưng thú thật mình thích Phải lấy người như anh hơn, cảm giác tính cách nhân vật trong đó rõ ràng hơn, ở ĐHELN thấy các nhân vật cứ nhạt nhạt thế nào đó.

      Thú thật là tớ mua ĐHELN vì tò mò, vì thấy bìa sách đẹp và vì mới đọc lại Phải lấy người như anh.
      Chờ phần tiếp theo của Trang nhé

  4. smee says:

    Tuyệt Trang à!
    Đã đọc đi đọc lại rất nhiều lần Để hôn em lần nữa mà không lý giải nổi tình cảm của Đăng khi hôn Quỳnh lần đầu tiên, tại sao hành động của Đăng thay đổi 180 độ vậy; vừa mới “phang” cho người ta 1 câu đau tận tim: “ra đây giấu thẻ nhớ à?” rồi liền sau đó là không làm chủ được mình đến nỗi “cướp” nụ hôn đâu đời của Quỳnh. Mặc dù “cướp” nhưng không kém nồng nàn và lãng mạn. Nếu không có chi tiết Đăng nhớ gò mắt lấm tấm tàn nhang và hành động dỗ dành “đừng khóc” có lẽ mình cho rằng Đăng do say rượu, không làm chủ bản thân mà “cướp” thật. Nhưng nếu là tình yêu thật thì tại sao đến tận 3 năm sau mới bắt đầu tìm hiểu chuyện của Quỳnh? Nếu không tình cờ ghé nhà Phương thì có tìm kiếm Quỳnh không? Việc Đăng nhờ cô Thư FW thông tin việc làm cho Quỳnh mình cho rằng là lời xin lỗi cho hành động “cướp”. Hàng loạt các hành động sau đó của Đăng thì mình chưa lý giải được. Lại đi vài vòng lẩn quẩn rồi. Đợi Trang làm sáng tỏ ở phần viết thêm số 2.
    P.S: Ước gì có anh chàng nào yêu mình đến “dở người” như anh Đăng và anh Lập nhỉ!!!

  5. IAMMAI says:

    Em ủng hộ ý định “không đưa phần viết thêm này vào sách” của chị. Lý do: không cần thiết. Cụ thể quá và chi tiết quá chưa chắc đã là hay. Đoạn viết thêm này coi như phần chìm của câu truyện, chỉ những đôc giả thường ghé qua web hay facebook của chị mới biết, cũng như trong cuộc sống, chỉ những người thân thiết mới biết được một số điều.

  6. Thanh says:

    Em rất thích “Để hôn em lần nữa”. Một câu chuyện dễ thương và lãng mạn. Chỉ mới đọc phần giới thiệu trên mạng, khi truyện vừa mới xuất bản, em đã cố gắng tìm mua ngay. Hầu hết các tác phẩm được công bố của chị em đều đã đọc. Cách xây dựng tính cách nhân vật của chị rất đặc sắc mà ko phải truyện nào cũng có. Cốt truyện tuy có thể có nhiều điểm trùng lặp với các truyện khác nhưng phong văn và các chi tiết rất tuyệt vời. Cuối cùng em chỉ có thể nói “Để hôn em lần nữa” rất tuyệt.

  7. tada_09 says:

    Thế thế Trang có ý định viết tiểu thuyết nhiều tập ko đấy?
    Thôi, im lặng và ngồi hóng tiếp vậy…
    À nhưng cảm ơn Trang, vì cứ đọc truyện của Trang xong là mềnh lại dở dở ương ương, trước đây là mấy ngày, giờ thì còn mấy tiếng :D . Nó làm mình nhớ những ngày mình yêu chồng mình. Cảm giác rất ngọt ngào…
    Cám ơn Trang.

  8. Mi says:

    Đúng là đọc xong truyện có những chỗ mà em thấy ko hiểu rõ lắm, hoặc có hiểu thì hiểu theo cách của em và không biết là nó có chính xác không, bởi vậy thích phần viết thêm này của chị. Em mong phần tiếp theo quá.

    Mẹ với chị của em đọc xong quyển này nói 1 câu y hệt nhau: “Truyện dễ thương quá” ^^. Khi nào chị viết xong “phần viết thêm” này phải đem đưa mẹ và chị đọc mới được.

  9. Chuồn chuồn says:

    Á à! Mình thích phần viết thêm này đây. Trang nói thêm về cảm giác không thể control của Đăng khi đứng trước Quỳnh đi!
    Trang nhanh nhanh hoàn tất để làm tiền đề bước vào hậu ĐHELN đi! Nếu lần sau tái bản có in thêm phần viết thêm này mình sẽ tậu ngay & …. không biết cách nào để có được chữ ký của Trang nhỉ? (lần ra mắt ĐHELN tại TP.HCM mình không thể đến được, tiếc thật í!)

  10. Hạnh thì nghĩ mấy phần thêm này không hề thừa thãi, nó giúp người đọc hiểu tường tận hơn nguyên cớ dẫn đến những hành động của các nhân vật trong truyện. Tuy có thể những điểm đó không phải là điểm nút chính trong toàn bộ câu chuyện, nhưng ít ra nó cũng sẽ cho người đọc nhiều không gian hơn để tự mình đánh giá, cảm nhận các nhân vật cũng như cuộc sống của họ. Đăng, Điệp, Quỳnh, Trang hay Đức,…chẳng ai tốt hẳn mà cũng chẳng ai xấu hoàn toàn, đó là sự cảm nhận riêng của từng độc giả dựa trên tính cách và hướng suy nghĩ của họ mà thôi!

  11. Phương says:

    Mình thích truyện của Tr từ lâu lẩu lầu lâu rồi, thích nhất là Phải lấy người như anh. Hôm qua đi nhà sách thấy quyển này (nhà sách ở mình cập nhật hơi chậm hơn các nơi khác), thế là lấy ngay.
    Thực ra đọc xong nếu không có phần giải thích cuối truyện thì mình sẽ rất thất vọng. Nhưng bây giờ lại thấy tò mò, hồi hộp…
    Mình thích tình tiết Điệp chia tay mà không ngờ điều kiện gia đình Đăng lại tốt đến vậy. Nhưng có tình tiết mình không thích nhưng mình sẽ không nói ra đây vì tác giả đã nói cần cố gắng nghĩ đến cảm nhận của tác giả khi bình luận…^ ^

  12. dolien says:

    Em thich phan viet them cua chi, rat hay. Cam on chi nhieu!

  13. Càu nhàu says:

    Hôm qua đi mua ĐHELN và đọc một mạch từ 11h tới 3 sáng để rồi sáng đi làm muộn.
    Đúng là có vài phần khúc mắc chưa được giải đáp. Ở phần viết thêm này đã giải đáp 1 phần khúc mắc của mình. Đọc và cứ nghĩ cái cảnh Điệp khi chưa biết bố Đ và sau khi Điệp biết bố Đ là ai, làm gì. Thì lại thấy tội cho một người quá nhiều toan tính.
    Cảm ơn Trang vì một truyện đáng để đọc!
    Nhưng mình vẫn vote cho PLNNA. Đó thực sự là một truyện hay!
    Đón chờ những truyện tiếp theo của Trang.

  14. ngocanh-san says:

    Em rất thích nhân vật Đăng này của chị, vì anh ý rất giống một thầy giáo dạy ngoại ngữ 2 của em, tuy nhiên trong số các nhân vật nam chính, em vẫn thích anh Lập nhất, và CTCTY là truyện em thích nhất trong các tác phẩm của chị. Về sau chị viết tiếp, chị kể thêm về gia đình Quỳnh và Đức đi!

  15. Phương says:

    Chào Trang,
    Mình lần đầu biết đến T qua PLNNA (2008). Lúc ấy chỉ nghĩ đọc thử tác giả mới này xem sao nhưng sau đó mình biết là đã tìm được thêm một nhà văn hợp “gu” vì trước đây hầu như mình chỉ đọc của TH, DT, NTCG, sau này thì hoàn toàn bị chinh phục bởi CTCTY, các bức thư tuần, ĐHELN… Mình thấy khâm phục T về suy nghĩ, về cách hành văn, về “tuổi trẻ tài cao” (T trẻ hơn mình), về các câu chuyện T mang đến cho độc giả. Chính vì vậy mình mong không chỉ là “phần viết thêm” mà hẳn là một cuốn tiểu thuyết mới cơ – vì NV trong các truyện của T có liên quan đến nhau mà. Mình mong sớm có được bộ sưu tập truyện của T. Thật nhiều và nhiều (nhiều hơn 3 cuốn hiện nay :)) !
    P/S: sau khi giới thiệu ĐHELN cho bạn mình, mình nhận được tin nhắn: “T thú vị chị nhỉ!”

  16. Bùi Hồng Vân says:

    Mặc dù anh chàng Đăng không phải là mẫu người của mình, nhưng mình vẫn thích những suy nghĩ của Đăng. Trong truyện, Đăng quả thực là cực kỳ lạnh lùng, vụng về, và chả lịch sự gì cả (nếu không nói là thô lỗ). Nhưng ẩn sau đó lại là một tâm hồn ấm áp. Mình bắt đầu hiểu hơn anh chàng này qua những mẩu chuyện nhỏ này hơn rồi.

    1. Bùi Hồng Vân says:

      P.S. TTT: Quên mất thêm 1 điều nữa, mặc dù mua tới 3 cuốn, nhưng tớ đã bị trấn lột 2 cuốn, còn 1 thì hiện tại đang phải bảo vệ đặc biệt.

  17. Vịt Mẹ says:

    Mình thắc mắc sao lại là “Chép từ băng ghi âm lời tâm sự của Đăng”? Sao ko là lời kể bình thường của Đăng với nhân vật nào đó khác. Đăng đi nước ngoài công tác hay Đăng bị sao mà phải để lại lời ghi âm? Hay ghi âm lại suy nghĩ của mình là cách đặc biệt của Đăng thay vì viết Nhật ký hay phết búc phết biếc gì nhỉ. Lại thêm tò mò rùi T ơi?

  18. hoa says:

    Thật sự em rất thích xem những bộ phim cũng như đọc những câu chuyện lãng mạn kể cả chuyện hoàng tử và công chúa cho dù bây giờ đã đi làm. Đọc truyện của chị nhiều khi em cảm thấy hạnh phúc thay cho những nhân vật, nó làm cho một cô gái chưa được yêu như em cảm thấy thật ấm áp và thêm hi vọng về một tình yêu đẹp.

  19. [...] Để hôn em lần nữa – phần viết thêm 1 [...]

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


5 − = 4

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt