Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện chưa có tên (48)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tênĐể hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***

Quỳnh không đi làm, không xin phép, điện thoại cũng ở trạng thái “tạm thời không liên lạc được”. Cả một ngày, Đăng luôn ở trong tình cảnh cố gắng ra lệnh cho bản thân tập trung làm việc. Nhưng xem ra, tâm trí anh hôm nay thật sự chẳng coi chủ nhân của nó ra gì. Ngay cả những tin tức từ những hãng thông tấn danh giá nhất, nói về sự kiện gây xúc động nhất hay quyết định có tầm ảnh hưởng sâu rộng nhất, cũng không khiến anh mảy may quan tâm. Anh đọc duyệt chậm chạp hơn nhưng lại dễ tính hơn với những câu tiếng Việt lủng củng mang giọng văn Google Translate đậm đặc của Lân và những bài dịch độn hàng tấn ảnh sao Hàn của Cúc Anh. Thỉnh thoảng, anh lại đưa mắt về phía cabin trống, tự hỏi người vẫn thường ngồi đó giờ đang ở đâu, làm gì, nghĩ gì…

Rồi một ngày làm việc như mơ ngủ cũng kết thúc, Đăng quyết định đến thẳng nhà của thủ phạm đã tra tấn tinh thần anh suốt hơn mười tiếng đồng hồ qua. Dù chỉ liếc qua địa chỉ của cô đúng một lần khi đọc hồ sơ xin việc, dù đã qua hơn một tháng, anh vẫn nhớ như in. Đó là một khu tập thể cũ nằm trên một trục đường chính nối từ quận này sang quận khác. Khi Đăng vượt qua một rừng người, một biển xe cộ và một đại dương tiếng ồn lẫn khói bụi để rẽ được vào cổng của khu tập thể, trời đã nhá nhem tối. Hơi nước oi nồng trong không khí và những dải mây vần vũ như lời đe doạ về một cơn mưa sắp đổ xuống khiến các bà các cụ đứng tuổi vẫn thường tụ tập la liệt ở sân các khu tập thể mỗi chiều tản đi gần hết, chỉ còn lác đác vài chị giúp việc đang vừa dỗ trẻ con ăn vừa buôn chuyện với nhau.

Phải mất vài lượt hỏi thăm, Đăng mới tới được chân cầu thang nhà Quỳnh. Anh chần chừ một lát rồi quyết định không đi lên ngay mà gọi thêm một cuộc điện thoại nữa, cuộc điện thoại thứ n cho đúng một số máy, chỉ trong buổi chiều hôm nay. Dường như chủ nhân của số điện thoại nghĩ rằng hết giờ làm việc thì sẽ không còn ai thèm hỏi han gì cô nữa, nên tín hiệu thông. Và tình hình không đến nỗi bế tắc như anh lường trước, vì tiếng “a lô” đã ngập ngừng vang lên sau có mỗi tám hồi chuông.

– Tôi đang ở dưới sân – Phải mất mấy giây, Đăng mới bình ổn được nhịp thở để mở miệng – Em xuống hay để tôi lên?

– Anh… đến đây làm gì ạ?

– Thế em nghĩ tôi đến đây làm gì? – Đăng cau mày, anh không có ý định lao qua đám ùn tắc khổng lồ ở phố Chùa Bộc để tham gia phần hỏi đáp vô vị thế này.

– Em đang bị cúm, không tiện gặp ai đâu ạ.

– Để tôi dạy cho em một tip lừa sếp. Đấy là nếu em nói dối rằng bị cúm bị sốt, thì ít nhất cũng phải ép giọng xuống sao cho yếu xìu, hoặc giả vờ sụt sịt hắt hơi liên tục. Còn nếu không thể làm thế thì hãy nói là bị dị ứng.

Người ở đầu dây (à mà điện thoại di động không có dây, thôi kệ, cứ viết thế cho nhiều chữ) bên kia im lặng. Có lẽ cô còn bận chiêm nghiệm lời khuyên của anh. Đăng tranh thủ ngay biểu hiện của sự phân tâm đó để hỏi dồn luôn:

– Thế nào, em xuống hay tôi lên?

Khi Quỳnh xuống đến nơi, trời đã tối hẳn, đèn đường đã bật, khoảng sân giữa hai khối nhà tập thể đã vắng hẳn, những người hóng mát, tập thể dục hay dong trẻ con đi ăn đều đã về nhà hết cả. Chiếc xe hầm hố của Đăng dựng chơ vơ dưới một cây dâu da còn anh thì ở cách đó một quãng, quay lung về phía cô, vừa nói chuyện điện thoại vừa thong thả đi đi lại lại. Tuy khoảng cách không xa nhưng cô chỉ có thể nghe loáng thoáng anh dặn mẹ anh nhớ tra thuốc nhỏ mắt cho ai đó.

Quỳnh vươn tay nhặt chiếc lá dâu da rụng trên yên xe, chợt thấy bản thân cũng giống một chiếc lá lìa cành, nhỏ bé, rã rời. Người không thể tự tra thuốc nhỏ mắt hẳn phải là trẻ con. Phải rồi, chắc đó là thằng bé tên Tin mà ngay ngày đầu tiên đi làm cô đã nghe Đức nhắc đến. Đăng không phải là người thích đề cập đến các vấn đề riêng tư, cũng không thích nhân viên làm như vậy. Trong hơn một tháng làm việc chung, cô không nghe anh nhắc về gia đình lần nào. Đến người ưa hóng hớt đưa chuyện và có ô to nhất phòng là Cúc Anh cũng không dám đem anh ra làm “con mồi”, nghe nói cô nàng đã từng phải dịch tới chục tin bài khó trong cùng một ngày, vì ai đó vô tình nghe được tên cơ quan của bố mình bay ra từ cái miệng thóc mách của cô nàng.

Khi Quỳnh vẫn còn đang cố ghép nối những câu nói không đầu không đuôi của Đức hay Cúc Anh, thì Đăng đã nói chuyện xong. Anh quay lại chỗ chiếc xe, lẳng lặng nhìn vẻ mặt mơ hồ của cô, mãi sau mới buông một câu cũng không đầu không đuôi:

– Đừng tin lời chị Điệp!

Dĩ nhiên, Quỳnh không thể hiểu là Đăng đang có ý gì. Cô hơi ngẩng lên nhìn anh. Đèn đường và bóng lá cây làm gương mặt anh có vẻ thâm trầm. Khoảng cách giữa hai người vừa đủ gần để cô thoáng ngửi được mùi khói xăng và mồ hôi trên áo anh. Bất giác, cô cảm thấy có cái gì đó gần giống với bốn năm trước sắp ập đến và hốt hoảng lùi ngay lại, gần như tì hẳn vào chiếc xe. May mà nó đủ nặng nên vẫn đứng vững dù chỉ dựng chân chống bên. Thấy phản ứng của cô, Đăng thở dài. Anh xoay người để không đối diện với cô nữa và nhìn vu vơ lên những chùm dâu da lúc lỉu trên cao, cố nói bằng một giọng đều đều bình thản:

– Tối hôm trước, tôi gặp Điệp ở bar. Chị ấy uống rượu nên không muốn lái xe, nhờ tôi đưa về. Tôi chở Điệp về. Chỉ vậy thôi. Cái thắt lưng đấy đúng là của tôi, nhưng tôi chỉ để trong ngăn kéo đựng quần áo dự phòng ở bàn làm việc chứ ít dùng. Tôi không biết Điệp lấy nó lúc nào.

(Đón xem phần 49)

________________

1. Các bạn thấy lý do của Đăng có chấp nhận được không? :-s

2. Truyện này đã có tên chính thức là “Để hôn em lần nữa” nhưng mình sẽ vẫn để tên không chính thức, chỉ thêm tag. Mình không thích thay đổi hẳn, lại không thích tên bài viết quá dài dòng, thôi thì để như cũ cho gọn và có kỷ niệm.

3. Phần lời nhắn cho độc giả phía trên có một chút thay đổi. Mình đang thực sự lo lắng cho số phận truyện này. Nó là miếng mồi quá ngon cho những kẻ chỉ biết copy&paste mà không biết xấu hổ.

 

 

Sponsored

33 Comments

  1. Yến says:

    Bắt giò chị Trang: “còn anh thì ở cách đó một quãng, quay lung về phía cô” :P
    Đọc đoạn : “một rừng người, một biển xe cộ và một đại dương tiếng ồn lẫn khói bụi” em cứ liên tưởng đến cái biển hiệu hôm nọ, hehe.

    Chẹp, anh Đăng đang thanh minh kìa, nhưng em tin anh íh :))

  2. Linall says:

    Có công mài sắt có ngày nên kim, rình mãi thì cũng đến lúc được mở hàng, hì. Cảm ơn chị Trang, phần này có tý động đậy hơn rồi ấy…

  3. bex says:

    Chị ơi, em thích cái đoạn 2 người gặp nhau thế. Em cũng đang ở 1 khu tập thể khá giống phong cách của cái khu tập thể này, cũng là 1 khối nhà đối mặt vào nhau, ở giữa là khoảng sân chơi cho trẻ con, 1 cơ số cái ghế đá cho những người già… cảm giác rất rất rất chi là gần gũi, như kiểu em đang đứng trên tầng 2 của khu tập thể để “dòm ngó” chú Đăng phân trần về cái dây lưng ấy, :)

    Em thích cả cái câu “một rừng người, một biển xe cộ và một đại dương tiếng ồn lẫn khói bụi” nữa, chị ạ. Chị so sánh hay thế.

    Hóng về thân phận của bé Tin. :X

  4. Yến: Hơ, cái lỗi viết “lưng” thành “lung” này hình như do máy tính chứ không phải do mình (mình mới mua máy tính, dùng toàn phần mềm tiên tiến, chắc hiện đại quá hoá hại điện). Còn cái biển hiệu mà bạn nói là trong tấm ảnh “Rừng thắt lưng biển ví” mình cho lên Facebook ấy hả? :))
    Linall: Có người chậm chân rồi. :haha:
    Bex: Nhà mình rất gần một khu tập thể. Mình lại còn có người bạn thân cũng ở nhà tập thể. Đoạn miêu tả này có được hoàn toàn nhờ quan sát lâu ngày.

  5. MH says:

    Uhm, theo như em nghĩ thì người ta thường hay treo quần/áo hay cà vạt dự phòng ở công ty chứ thắt lưng như anh Đăng thì đúng là ngoài sức tưởng tượng.

  6. Hảo Hảo says:

    Chị ơi, cái lưu ý thứ 3 ở cuối bài ấy, nếu chị lo lắng thì em nghĩ nên dừng ở đây thôi đừng post tiếp nữa, đằng nào sách cũng sắp ra rồi.

  7. Yến says:

    Vậy là lỗi tại cái máy-tính-mới-hại-điện mọi bề ;))

    Chính là cái biển hiệu ấy đó chị, đọc lên nghe trùng trùng điệp điệp mới thương cho anh Đăng vất vả làm sao >:) Tác giả lại còn cho bạn Quỳnh thấy mồ hôi với khói xăng nữa chứ, thật là từ bi mà.

  8. Joni says:

    Ôi thật là bất ngờ vì đọc được phần tiếp theo trên này, em cứ tưởng chị ém hàng luôn đến lúc ra sách chứ. :x

  9. bằng lăng says:

    Hì, “em xuống hay tôi lên” nghe sao mà cộc lốc, nhưng yêu thế không biết. Nói thật chứ trong trường hợp này với những lý do vớ vẫn khác thì em cũng chấp nhận nữa, nếu em là Quỳnh thì chuyện hôm qua em quên hết rồi, hehe

  10. Tybb says:

    Cái dây thắt lưng í chắc là cùa Quỳnh tặng nên Đăng mới để trong ngăn bàn, và thỉnh thoảng cậu vẫn mang ra ngắm nghía rùi cười một mình thế nên Điệp mới ngứa mắt và… thịt luôn, hehe.

  11. IAMMAI says:

    Em đang hóng hớt tiến triển lắm, cơ mà em cũng nghĩ chị dừng post được rồi. Dù sao sách cũng sắp ra, và những ai thích đọc thì đương nhiên sẽ đi mua sách. Lời đe dọa của chị cũng như một cái ổ khóa nhỏ, mà người ta nói, phòng được kẻ ngay chứ phòng thế nào được kẻ gian. :)

  12. Diệu Linh says:

    Phần này hay quá, mình thích lắm í. Tò mò bé Tin, và thật sự mong ngày có sách. Yêu giọng văn của Trang lắm.

  13. Pony says:

    Ôi anh Đăng! Tạm thời tin vào anh ý. He he. Chẳng biết bé Tin là như thế nào đây nhỉ? Cháu của anh Đăng chăng? :))

  14. says:

    Ôi! Em thích cái “góc quay” khu chung cư quá.
    Còn về vấn đề copy-paste thì nhiều vô số kể ạ. Có một chị hay dịch những mẩu chuyện vui vui từ tiếng Trung sang tiếng Việt, thế mà ngang nhiên bị cuỗm đi và không hề đề tên dịch giả. Chị ấy vào diễn đàn đó đọc được comment của “chủ thớt” trả lời khi có người hỏi sao chưa có phần tiếp theo: “Chúng nó chưa dịch xong”. Thật sự rất bức xúc trước những chuyện như vậy.

  15. Thuy Tran says:

    Em thấy lý do đó hợp lý, như sếp em là để mấy bộ quần áo hoàn chỉnh ở cơ quan. Sáng đến nơi là áo sơ mi nhàu bỏ ngoài quần bò trông bôi nhếch nhưng lúc sau đi họp đã mặc comple thắt lưng tử tế. Thế là anh Đăng lại là zai ngoan rồi :D

  16. nhungte91 says:

    Chị ơi phần này hay quá, cảm ơn chị. (Chắc phần sau còn hấp dẫn hơn đây! :D)

  17. Quỳnh Nga says:

    Em thích sự biết nắm bắt và cách giải tỏa tâm lý cho Quỳnh của Đăng :-X Hay lắm chị ạ.

  18. Hạnh says:

    Thấy thương Quỳnh và anh Đăng quá. Em rất mong đến lúc ra sách đấy chị ơi.

  19. Nguyễn Văn Học says:

    Lâu rồi không đọc một tác phẩm hay như vậy. Chúc mừng tác phẩm và tác giả nữa.

  20. ngoctrongda says:

    Sắp đến đoạn “Để hôn em lần nữa” rồi. Ôi, em mong có sách quá đi!!!!!

  21. Q.Như says:

    Em nhớ trước đó chị có nói về thói quen để quần áo ở văn phòng của Đăng rồi. Lí do quá hợp lí chị ah :-x

  22. backynho9477 says:

    Nếu Trang dừng ở đây thì… ngỡ ngàng quá. Tại vì nếu có truyện xuất bản đem ra bán thì mình cũng không thể mua ngay được, vì mình ở xa lắm. Nhưng nếu Trang dừng ở đây thì có lẽ ai đó sẽ không copy hay làm gì ảnh hưởng đến truyện của Trang được… mình cứ nghĩ thế từ nãy giờ.

  23. bình says:

    Truyện hay lắm ý chị ạ, nếu chị không post lên nữa thì thật là tiếc nhưng nếu thế thì mau xuất bản nhé chị :D

  24. Cảm ơn chị nhiều nhé. Phần này mà chị “post” dài thêm tí nữa thì vui biết mấy. Hihi. Chúc chị phấn chấn tinh thần để cho bọn em xem phần tiếp nha

  25. smee says:

    Nếu mình là Quỳnh có lẽ mình sẽ thở phào nhẹ nhõm với cách giải thích trơn tru kia, mặc dù không biết có nên tin không?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Để xác nhận bạn là người thật chứ không phải phần mềm gửi lời nhắn tự động, hãy điền vào phép tính đơn giản sau: *

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt