Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện chưa có tên (47)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***


Cả phòng vừa ăn vừa trò chuyện nhẩn nha nhưng cũng chỉ hơn một tiếng là xong bữa trưa. Ai đó đề nghị sang bên đường uống cà phê nhưng không được mọi người tán thành, tất cả quay về toà soạn, tranh thủ chợp mắt hoặc vào Facebook thu hoạch rau củ hay mua đồ cho pet. Quỳnh không ngủ trưa, cũng chẳng chơi game, thậm chí cũng không tựa vào lưng ghế, cứ ngồi thẳng đơ như tượng, thẫn thờ nhìn ảnh nền Windows trên màn hình. Chợt điện thoại của cô rung lên một nhịp ngắn. Quỳnh cầm nó lên, ngó đăm đăm vào dấu hiệu báo tin nhắn như thể nó là của ai đó để quên.

Một lúc sau, khi màn hình máy tính trước mặt đã chuyển sang chạy screensaver và người ngồi chếch phía sau cô đã bị một cuộc điện thoại nội bộ gọi đi, cô mới chậm rãi cầm lấy máy. “Em ra cho cauthang, toi hoi mot chut”, tin nhắn không dấu mà hầu như ai cũng có thể luận được một cách dễ dàng này bỗng nhiên biến thành một thứ ngôn ngữ xa lạ với Quỳnh. Cô không chọn reply hay delete, chỉ mân mê dãy phím bấm một cách vô thức.

Có lẽ Quỳnh sẽ vẫn cứ ngồi như thế cho đến lúc vào giờ làm việc nếu như Đức không xuất hiện. Đứng ở cửa phòng vẫy mãi mà cô không quay ra, Đức mò vào sát bàn, huơ tay trước tầm mắt cô. Quỳnh ngước lên, ánh mắt dường như vẫn còn chăm chú vào một điểm nhìn vô định nào đó nhưng miệng đã mấp máy ra một câu tạm gọi là có nghĩa:

- Là anh ạ.

- Thế em tưởng là ai? – Đức thì thào, chỉ ra ngoài hành lang – Ra kia nói chuyện cho to.

Quỳnh phải mất một lát mới xử lý xong thông tin đơn giản đó. Cô đứng dậy, vừa bước sau Đức vừa cố ép đầu óc đang ở tình trạng treo máy của mình tìm ra một câu có nghĩa hơn câu trước. Khi hai người dừng lại bên ô cửa sổ duy nhất ngoài ngách hành lang, câu ấy vẫn chưa xuất hiện. Nhưng người đối diện với cô là Đức nên câu chuyện không đến nỗi bế tắc. Anh không đợi cô mở lời mà chủ động hỏi luôn:

- Hôm nay em gặp chuyện gì à?

- Dạ?

- Trông hơi đơ! – Đức nhìn cô từ đầu đến chân rồi buông một câu gọn lỏn.

Quỳnh còn ngẩn người, chưa nghĩ ra được câu nào đáp lại lời nhận xét thẳng ruột ngựa của Đức thì anh đã vội vàng “đính chính”:

- À không, không phải hơi đơ, rất đơ mới đúng.

Ngay cả câu pha trò này cũng không gọi được nụ cười xuất hiện trên gương mặt trắng xanh của Quỳnh. Cô chỉ lắc đầu, trả lời bằng một câu lí nhí, chẳng có một tẹo sức thuyết phục nào. Đức cũng không bắt bẻ thêm, chỉ hỏi tiếp:

- Chân em đỡ chưa?

- Đỡ nhiều rồi ạ. – Quỳnh đáp qua loa, cô không định doạ Đức bằng một danh sách những thủ thuật y tế mà hai đầu gối cô đã và sẽ nhận.

- Nhưng túm lại là làm sao hả em, viêm khớp à? – Đức biết gia đình Quỳnh theo nghề y nên cũng cố gắng tỏ vẻ muốn bàn sâu vào chuyên môn – Em có phải uống thuốc gì không? Hay để anh về trộm của ông già anh ít cao hổ cho em dùng, nhé!

Nếu là bình thường, có lẽ Quỳnh đã giãy nảy lên rồi thuyết cho Đức một tràng về đa dạng sinh học, về bảo tồn thiên nhiên, về mức độ sai trái của việc sử dụng sản phẩm có được nhờ giết hại động vật hoang dã có nguy cơ tuyệt chủng. Nhưng hôm nay, cô chỉ im lặng lắc đầu. Cô ngoái lại định ngó chiếc đồng hồ treo gần đó để xem đã đến giờ làm việc chưa, bỗng giật thót mình vì Điệp và Đăng đã đứng đấy từ lúc nào. Điệp nhìn hai người rồi liếc sang Đăng, nói bằng một giọng nửa trêu chọc nửa mỉa mai:

- Nhân viên phòng Đăng chủ động và tích cực giao lưu nhỉ!

- Là em chủ động tích cực giao lưu chị ơi! – Đức cười hì hì.

Điệp tiếp tục đóng vai một người cấp trên thân tình và hài hước bằng cách buông ra vài câu gán ghép ỡm ờ. Thỉnh thoảng chị liếc sang bên cạnh, cố nói thêm vào trong câu những chữ như “Đăng cũng thế nhỉ”, “phải không Đăng”… để lôi kéo anh vào câu chuyện, đuôi mắt chị lúng liếng ý nhị, nụ cười ngọt ngào thoắt lại nở trên khuôn miệng nhỏ xinh như những nàng geisha trong tranh.

Quỳnh nhìn điệu bộ không thể không gọi là nũng nịu mà Điệp đang trình diễn, cảm thấy càng lúc khó thở với kiểu nhả chữ bắt chước theo nhà thiết kế Minh Hạnh của chị. Cô cúi đầu nhìn bóng của bốn người chiếu xuống nền gạch granite sáng bóng, cố hít sâu và đếm từng giây trôi. Thật may cho cô, có một người nữa cũng không thích thú gì với màn thăm hỏi ân cần (hay diễu võ dương oai?) của Điệp. Anh im lặng đợi cho chị tung hứng nốt một câu rồi nói trống không:

- Về phòng làm việc thôi!

Vừa nghe thấy thế, Quỳnh như nhận được lệnh đặc xá, vội vàng gật đầu với Điệp và Đức thay lời chào rồi lách ra khỏi ngách hành lang. Đăng cũng nhanh chóng theo sau cô. Điệp có vẻ hơi chưng hửng, chị sững lại một giây rồi mới cao giọng gọi Đăng. Đợi anh dừng lại, chị mới đủng đỉnh rút trong túi ra một chiếc thắt lưng da, đi tới ấn vào tay anh. Trước vẻ háo hức tọc mạch của Đức và vẻ cứng nhắc của bóng lưng của Quỳnh, chị mỉm cười, nói bằng vẻ bâng quơ cứ như đang nói chuyện thời tiết:

- Hôm trước Đăng quên cái này, lúc đấy muộn quá nên chẳng gọi Đăng quay lại lấy nữa.

(Đón xem phần 48)

________________

1. Đăng ơi, con sắm xe tải mà hứng đá của độc giả ta ha ha! =))

2. Các bạn ném nương tay để nhân vật của mình sống sót đến cuối truyện, hoặc ít nhất cũng đến phần sau để tự bào chữa, nhé.

3. Truyện này ĐÃ có tên, có bìa, có hợp đồng xuất bản. Mình sẽ có thông báo chính thức vào ngày 15/09/2011 này, mời các bạn chú ý theo dõi.

 

45 Comments

  1. Cao Phi Hường says:

    Tội lỗi là do con người làm ra chị nhỉ?

  2. Nat says:

    Trang oi,
    Minh o nuoc ngoai thi lam sao mua duoc sach cua Trang nhi? Trang co ban ebook khong? Cho minh mua mot ban duoc khong? Bao dam se khong dem len internet dau day! hua that long luon ay! neu co ebook roi thi nhan minh nhe! bao nhieu cung mua, hay neu mac qua thi mua roi tra … tu tu duoc khong? Noi gion vay thoi, Trang la nha van nu minh thich nhat hien nay day nhe! Email cho minh vu ebook nay nha!
    Chuc Trang mot ngay vui!

  3. IAMMAI says:

    Chị này, chị làm ảnh bìa có rồi mà chả khoe lên đây gì cả… Em lượn qua facebook mới thấy. Em không biết cái tên Truyện sẽ có tên là chị để đó thay cho cái tên chính thức hay nó chính là cái tên rồi, cơ mà em thích cái tên đó.^^. Rất là dễ thương, cả bìa lẫn câu trích dẫn nữa (khổ, đúng cái câu em hâm mộ nhất ở Đăng!)

  4. Nat: Trước mắt thì mình và bên xuất bản chưa có kế hoạch bán ebook. Nếu có làm ebook thì cũng phải đợi sách giấy phát hành vài tháng. Bạn muốn đọc sách sớm thì có thể nhờ ai đó ở Việt Nam mua rồi gửi sang vậy.

    IAMMAI: Hehe, đấy chính là lý do để bạn (và những bạn khác) theo dõi trang của mình trên Facebook. Mình đã, đang và sẽ đưa nhiều thông tin kiểu bên lề rỉ tai lên đó. Ai không bấm nút like để tham gia, hoặc tham gia rồi mà không theo dõi thường xuyên, thì chịu thiệt vậy. :D

    1. nat says:

      Cam on Trang da tra loi nhe!

    2. Chuồn chuồn says:

      Mình mới tập tành facebook nên chưa rành lắm. Thiệt cho mình quá nha !

  5. nhungte91 says:

    Từ đoạn cuối, em bắt đầu tưởng tượng rồi. :D

  6. Joni says:

    Đọc đến đoạn cuối em chỉ thấy thương anh Đăng thôi, chắc là anh ấy có nỗi khổ riêng. Mà biết đâu có khi anh í bị mụ Bướm hấp diêm cũng nên. :-& lt;

  7. Vũ Anh says:

    Hay là hôm nọ đưa bà Điệp về, bả ói lên người ảnh :))
    Mình ko thích anh Đăng với bà Điệp tí nào ha ha
    Tội cô Quỳnh của tui
    À, chị Quỳnh này có phải bạn của Đan với Thái Vân ko chị? Vì em thấy trong “Phải lấy người như anh” có nhắc tên Quỳnh, nhưng mà cô này nghe bảo lấy chồng rồi sang Tây cơ mà ??? Cùng tên hả chị?

    1. Joni says:

      Quỳnh còn kém tuổi Đức, em gái Đan cơ mà, làm sao lại là bạn được :)

  8. IAMMAI says:

    Đây mà là facebook thì mình like còm của bạn ngay, vừa kinh dị vừa hài hước. =))

  9. Hạnh says:

    Anh Đăng đã làm gì vậy anh Đăng :( . Mà thôi em vẫn tin tưởng anh Đăng không làm gì sai cả :P.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


+ 3 = 4

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt