Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện chưa có tên (43)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***


Quỳnh mỉm cười yếu ớt, không gật, không lắc. Đức vẫn tiếp tục vai trò điều tra xét hỏi:

- Nếu không phải thích lão kia, chẳng lẽ em thích anh?

- Oh my God! – Cô ôm đầu.

- Được rồi, không đùa nữa. Tóm lại, em là lesbian?

Đến đây thì Quỳnh đành phải đứng bật dậy gọi tính tiền. Dù sao thì Đức cũng chỉ giỏi pha trò giải khuây, và hàng hoa quả dầm không phải địa điểm lý tưởng để bất cứ ai bày trò hỏi đáp kiểu Thanh Tâm Tầm Thư. Không rõ có phải vì đứng dậy đột ngột hay không, một bên đầu gối của cô chợt đau nhói lên. Cô cố bước đi nhưng không thể, đành vịn tay vào tường, đứng lặng.

- Sao thế Quỳnh? – Đức đã ra đến vỉa hè, không thấy cô theo kịp nên quay lại hỏi.

- Em không sao.

- Không sao gì mà lại đứng như có sao. Hoa mắt, đúng không? Hay chóng mặt?

- Không ạ, chắc em ngồi lâu nên tê chân.

- Tê chân á? Ngồi ghế chứ có ngồi xổm đâu mà bị nhỉ?

- Chân em nó mong manh – Quỳnh cố nặn ra một câu nói đùa, cô xua tay – Anh cứ về trước đi, em đứng đây một lát rồi về sau.

- Làm người ai làm thế!

Không nói gì thêm, Đức đỡ lấy tay Quỳnh, nửa dìu nửa dắt cô ra chỗ để xe cách đó một quãng. Quỳnh đi tập tễnh, bỗng nhiên nhớ đến thái độ khó hiểu của Đăng khi thuật lại những lời đồn đoán về chuyện Đức coi cô là đối tượng mới nhất. Lúc đó cô hơi bối rối nên không để ý, hình như Đăng tức giận…

- Này, hay em để anh cõng cho nhanh? – Thấy Quỳnh khựng lại ngẩn người, Đức vội vã đề nghị rồi cúi khom xuống, chìa lưng về phía cô, nhiệt tình mời chào – Lên đi!

Quỳnh bừng tỉnh, lắc đầu, cái lắc đầu quá nhẹ để có thể trục xuất một người ra khỏi tâm trí và quá mạnh đối với lời đề nghị xuất phát từ sự lo lắng vô tư của một người khác.

- Đừng ngượng, anh hứa không bình luận gì về cân nặng của em đâu. – Không nghe được tiếng trả lời, Đức ngoái đầu lại phía sau, cười cười, vẫy tay – Lên đi!

- Còn có một đoạn, em chỉ cần vịn thôi ạ.

Đức thấy Quỳnh không cười, lại nói bằng giọng quá nghiêm túc và thành khẩn, nên cũng không nài thêm, chỉ đứng thẳng dậy đi kèm bên cô. Hai người chậm chạp diễu qua hàng chục cặp mắt nhàn rỗi tò mò của những khách ăn hoa quả dầm đang ngồi tràn hai bên vỉa hè. Quỳnh hơi cúi đầu, nén tiếng thở dài. Giữa Đức và cô chẳng có phản ứng hoá học, tia lửa điện hay cái gì đại loại thế. Cái cách anh nâng khuỷu tay cô lúc này cũng thận trọng và thoải mái như bất cứ người qua đường tốt bụng nào giúp đỡ một đứa bé vấp chân hay một bà cụ già yếu. Ở cạnh Đức, nói chuyện với anh, chạm vào người anh, cô chỉ thấy một cảm giác dễ chịu thư thái, không có lấy nửa giây mất tự nhiên chứ đừng nói là rung động, xao xuyến. Nhưng nhìn tình cảnh hiện giờ, ai sẽ tin được điều này?

Dĩ nhiên, trên đời hẳn vẫn còn ai đó tin rằng một cô gái, dù đi sát, vịn tay và gần như ngả vào ngực một chàng trai, nhưng lại không phát sinh chút hiện tượng tâm lý thú vị nào với anh ta. Chỉ có điều, người đó chắc chắn không phải tên là Lê Hải Đăng. Người (bị Trần Thu Trang dụ dỗ ép buộc) mang cái tên sáng trưng ấy đang đứng ở một ngõ cụt tối om gần bãi để xe tự phát đầu phố. Anh tựa lưng vào bức tường chi chít vết sơn quảng cáo khoan cắt bê tông, nhìn hút theo bóng hai chiếc xe vừa rời đi và thấy mình đúng là điên!

Hình như cơn điên bắt đầu từ cuối giờ chiều nay, khi anh bị một thằng nhãi vô duyên xông vào cắt ngang cuộc nói chuyện nghiêm túc liên quan đến tương lai của một số người, trong đó có anh. Vài phút sau, anh còn chưa kịp dùng nắm đấm dạy cho kẻ phá đám đáng ghét một bài học về sự tế nhị và phép lịch sự, người đáng ra phải tiếp tục cuộc nói chuyện nghiêm túc với anh đã vội vàng kéo tên kia đi mất. Mang tâm trạng của một tay thám tử mẫn cán nhưng không mấy sáng suốt, anh bám theo họ đến tận đây, nhìn dáo dác khắp dãy phố với cả chục hàng hoa quả dầm mà hàng nào cũng đông nghịt rồi chẳng biết làm gì hơn là đứng trầm mặc trong ngõ tối, giữa vòng vây của lũ muỗi đói, chờ đợi họ trở ra. Và đến lúc họ trở ra, thân mật hơn nhiều so với trong tưởng tượng của anh, anh chợt cười thành tiếng, tự thấy tất cả những hành động của mình từ nãy đến giờ sao mà… vô nghĩa.

Sáu năm trước, anh đã một lần tự đẩy mình vào tình cảnh bất đắc dĩ kiểu này. Thậm chí, nếu xét theo tiêu chuẩn nóng bỏng giật gân câu lượt đọc của các thể loại báo điện tử hiện tại thì những gì anh vừa chứng kiến chỉ là tin tức hạng bét so với những gì anh bắt gặp trước kia. Đăng ngửa đầu nhìn ánh đèn tuýp trắng nhờ toả ra từ ô cửa sổ của ngôi nhà cuối ngõ, chầm chậm rút lại nụ cười. Không hiểu sao, so với khi đó, giờ phút này, anh lại thấy khó chịu, bực mình, hoặc nói hơi ngoa là phẫn nộ hơn.

Có lẽ vì cách đây sáu năm, trước khi sự kiện xứng đáng lên trang nhất báo mạng đó xảy ra, tình cảm của anh và người ấy đã rạn nứt đến mức không thể cứu vãn. Có lẽ vì cách đây sáu năm, anh quá tự ti còn kẻ thứ ba lại ở quá cao. Có lẽ vì khi đó, không ai thường xuyên nhìn anh bằng ánh mắt vừa ngưỡng mộ, say mê vừa e dè, tiếc nuối. Có lẽ vì khi đó, không ai mặc chiếc áo sơ mi cổ thuyền bằng vải voan mềm dịu đi lướt qua người anh, để rớt lại một mùi hương nhàn nhạt khó gọi tên…

Phẩy tay đuổi mấy con muỗi táo tợn bay xông vào tận mặt, đồng thời cũng gạt những dòng hồi tưởng hỗn độn vào một góc tâm trí, Đăng nhấc lưng khỏi bức tường, uể oải đi ra khỏi ngõ. Đã đến giờ cơm tối nhưng anh chẳng muốn về nhà.

(Đón xem phần 44)

________________

Nhiều bạn kêu ca với mình là rình web canh truyện mệt quá. Trước mắt, mình không thể giúp các bạn đỡ mệt bằng cách viết khoẻ hơn, đành giúp các bạn đỡ mệt bằng cách áp dụng công nghệ cao vào việc rình canh vậy. Mời các bạn copy link bên dưới rồi đem dán vào chương trình tự động lấy tin RSS ở blog của bạn hoặc Google Reader (nếu chưa biết Google Reader là gì thì xin mời hỏi Google để tìm hiểu). Sau đó thì mỗi khi web này có bài mới, bạn sẽ được thông báo kịp thời.

http://www.tranthutrang.net/feed/

 

23 Comments

  1. saubeoxinh says:

    Phần này có vẻ hơi ngắn chị One ạ, đọc tí là hết rồi.

  2. Bebu says:

    Hi. Em moi mo dc trang web nay cua chi sang qua. Em ghien luon truyen nay. Doc tu sang qua den gio het 43 phan. Suong qua, tu dung tom dc phan 43 nong hoi. Thank chi.

  3. ngoc says:

    Đợi chờ là hạnh phúc.

  4. ngoctrongda says:

    Em đang thắc mắc không biết sáu năm trước, chuyện gì đã xảy ra. Tò mò quá chị ơi. Hic….

  5. Yến Hoàng says:

    Lơ ngơ bên G+ thì tóm được ẻm 43, sướng :))

  6. Tada09 says:

    Đầu gối em Quỳnh nhà mình gắn đinh vít thật há chị… Tội nghiệp Quỳnh…

  7. Joni says:

    Nhân vật nam của chị Trang luôn có cách ghen khác người (anh Lập là ví dụ điển hình) nên em sẽ chờ xem anh Đăng này sẽ ghen kiểu gì. =))

  8. Admin says:

    Ơ, tình hình là mình chưa biết phải cho Đăng ghen thế nào đâu. Hay các bạn gợi ý cho mình đi!

  9. Biaaa says:

    Hè này tớ bận quá bây giờ mới rảnh chút. Vừa đọc liền lúc 4 phần. Đã!
    6 năm trước người yêu Đăng là Điệp phải không T?

  10. dangki says:

    Ghen kiểu khủng bố chị ạ. Ra mặt thẳng luôn, không nhỡ Quỳnh hiểu lầm mãi lại chai luôn cả tình cảm thì biết làm thế nào. Em bắt đầu thấy lo rồi :(

  11. IAMMAI says:

    Cứ thế đi chị ạ, ghen kiểu khủng bố, tỏ tình kiểu thô bạo. Kiểu như “Việc em thích anh, anh cho phép!!” như Hwang Tae Kyung, hay là “Em có thôi cái kiểu trưng bộ mặt ngây thơ của em ra và lờ tịt tình cảm của anh đi không hả?”

  12. Tada09 says:

    Quỳnh nhát mà anh Đăng ghen kiểu đó thì có mà chạy mất dép ý, híc híc. Tại tính tình bé Quỳnh cũng khó hiểu nên chẳng biết nên ghen kiểu gì cho hợp thật…

  13. lelinh says:

    Câu văn của Trang chau chuốt kỹ thật. Nhưng tình tiết chậm quá Trang ơi. Có lẽ mình phải đợi Trang xuất bản truyện này mới đọc hết được mất

  14. Jeyz2501 says:

    Hơ hơ, đang nghĩ không biết comment của mình đâu rồi:d.

  15. mita says:

    “Anh hứa không bình luận gì về cân nặng của em đâu” Thích nhất câu này. Nói thế mà Q không nhảy lên thì… hơi phí.

    1. Chân người ta đang đau, làm sao nhảy được! B-)

  16. thao tran says:

    Làm thế nào bây giờ hả chị? Em muốn chị tư vấn cho em về tình yêu. Đọc những bài viết của chị em thực sự muốn yêu, nhưng sao khi đã vào cuộc rồi thì em lại thấy chán quá chị à. Mặc dù chẳng có gì để chán cả… hix hix.

  17. Chichan says:

    Giấc mơ bên người -m4u- hay tuyệt. Tình cảm mà nói thẳng như phim Hàn thế thì shock lắm! Em nghĩ cho kết thúc vô hậu đi. Kiểu như nàng thất vọng ra nước ngoài, chàng ở lại đau đớn, hehe. Quá sướng

  18. Thumba says:

    Chị Trang ơi! Chị có dự định in “Truyện chưa có tên” thành sách không vậy chị? Nếu có, chắc chắn em ủng hộ chị tối đa. Em vẫn thích cầm sách hơn là đọc trên máy vi tính. Cám ơn chị đã viết những câu chuyện hay. <3

    1. Kể cả mình không có dự định thì cũng “bị” các công ty sách kéo áo đòi in. Mình chưa viết xong mà đã phải nghĩ đến việc tổ chức đấu thầu giành quyền in truyện này vì có nhiều đơn vị hỏi quá. :D Nên bạn Thumba yên tâm, sẽ có sách cho bạn đọc thôi. Vấn đề là khi nào. Câu trả lời phụ thuộc vào cảm hứng của mình. Mà cảm hứng của mình lại phụ thuộc vào độc giả. :D

  19. Hảo NT says:

    Em chào chị!
    Em thấy khâm phục chị từ lâu lắm rồi, từ ngày tình cờ thấy ảnh chị chụp up lên flickr (hình như là thế), sau đó là đọc truyện của chị. Đọc truyện này mà em thấy tim đập thình thịch, cảm xúc cứ như đang iu ấy ^^. Hy vọng trời thu mát mẻ chị sẽ ngập tràn cảm hứng để độc giả (như em) được ngập tràn trong cảm xúc tình iu của hai bạn trẻ Đăng – Quỳnh.
    Em cũng nghĩ giống như một bạn nào đó đã comment trước đây: rồi chị sẽ gặp được một nửa của mình và có cuộc sống hạnh phúc theo cách của chị.
    Luôn vui vẻ chị nhé!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


8 − = 7

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt