Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện chưa có tên (42)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***

Khoảng cách gần quá mức bình thường làm Quỳnh không thể không “hồi tỉnh”. Cô lùi về phía sau, lưng va nhẹ vào tay vịn lạnh như băng của cầu thang, hơi lắp bắp:

- Anh vừa… vừa bảo gì cơ ạ?

Đăng định nhắc lại câu nói của mình theo một cách khác dễ hiểu hơn thì cánh cửa phía sau lưng anh đột ngột mở. Đức, hiên ngang như nhữnh cảnh sát đặc nhiệm trong phim hành động Mỹ, đứng xoạc chân chiếm gần hết bề ngang khung cửa, cầm điện thoại di động bằng cả hai tay và hô:

- Giơ tay lên!

Nếu vào thời điểm khác, hẳn màn trình diễn kiêm pha trò này của Đức sẽ được hưởng ứng nhiệt tình hơn, ít nhất Quỳnh sẽ cười khẽ và thực sự giơ tay còn Đăng sẽ trợn mắt, nói móc hoặc vờ nạt lại đôi câu. Nhưng hôm nay, chẳng ai trong số hai kẻ tình nghi bất đắc dĩ kia lên tiếng đáp lại anh, dù là bằng tiếng cười hay tiếng càu nhàu. Đăng nhìn lướt qua mặt Đức bằng cặp mắt của người qua đường bàng quan liếc một người xa lạ đang đi chợt thử trồng cây chuối. Chưa đầy nửa giây sau, anh quay lại, chìa chiếc điện thoại màu hồng có dây đeo lấp lánh cho chủ nhân của nó.

Quỳnh hơi tránh sang một bên rồi mới nhận chiếc điện thoại. Cô cúi đầu vờ sắp xếp lại đồ trong túi để giấu hai gò má thoáng đỏ. Đức cũng đã nhận ra không khí gượng gạo khác thường giữa hai người. Vẫn cầm nguyên điện thoại, anh chàng bắt đầu đổi sang giọng đọc nghiêm trọng của những phóng sự điều tra trong chương trình thời sự 19h:

- Chúng tôi đang có mặt tại khu vực thang thoát hiểm của toà nhà Sufis cùng với hai đương sự trong vụ án quấy rối nơi công sở. Hiện chưa rõ ai là nạn nhân, ai là thủ phạm.

Lần này, khả năng pha trò của Đức được đánh giá cao hơn hẳn. Một trong hai “đương sự” cau có giơ tay định gạt “thiết bị ghi hình” xuống. Đức xoay người né, cười ha ha:

- Yên tâm, em không cho lên server báo mình đâu.

- Chỉ cho lên Youtube thôi chứ gì? – Đăng rụt vai hất tay Đức ra, trừng mắt.

Đến đoạn này thì “đương sự” còn lại không thể không có phản ứng. Dù biết đây chỉ là đùa và mọi chuyện vẫn đang trong tầm kiểm soát, cô vẫn kéo Đức lùi lại, kín đáo bày ra mấy động tác can ngăn. Tâm tình của ai đó đang rất âm u tù mù, có lẽ cứ tránh đi là hơn.

*

- Trăm phần trăm là lão Đăng thích em.

Nghe xong lời tường thuật không mấy đầy đủ của Quỳnh, Đức bưng cốc hoa quả đẫy sữa đặc và cốt dừa, vừa sục thìa vào dầm vừa hạ một kết luận xanh rờn. Quỳnh thở dài, không có gì để phản bác. Nếu vừa rồi Đức không sốt ruột trở vào tìm cô, chẳng biết diễn biến tiếp theo của cuộc nói chuyện riêng kia sẽ là gì nữa!

- Ý em thế nào? – Đức nhìn cô không chớp trong lúc vẫn tăng đều đều tốc độ tiêu thụ hoa quả dầm.

Quỳnh lắc đầu, tập trung hoàn toàn vào những vụn đá bào trong bát.

- Hơ hơ, lắc nghĩa là sao? Là chê lão kia không đẹp trai bằng anh hay là không chịu nói cho anh?

- Là em ăn phải miếng mãng cầu đông đá, đang buốt răng! – Quỳnh cười cười, tìm cách lảng đi, cô không muốn biến bữa ăn vặt thành một buổi tâm sự lâm li giữa hai người bạn khác giới chỉ mới quen biết hơn một tháng.

- Kể ra anh thấy ông Đăng này ổn phết. Tuy xấu hơn anh một tí, hâm hơn anh một tí, nhưng tính tình được, không chơi bời lăng nhăng….

- Lăng nhăng như anh hả?

- Không chớp thời cơ chửi xéo thế nhá! – Đức đá đá vào chân ghế của Quỳnh – Trong cơ quan mình hơi bị nhiều gái thích lão kia đấy.

- Vâng.

- Em cũng biết, đúng không? Madame Butterfly ấy.

- Madame Butterfly? – Quỳnh hơi ngẩn người nhưng ngay lập tức luận ra – Là chị Điệp đúng không ạ?

- Còn ai trồng khoai đất này! Nghe Tây nó đồn là hồi đi học, bà này bóc tem ông Đăng á… Nhưng mà em yên tâm, phi công giải nghệ rồi, không ham lái máy bay nữa đâu.

Quỳnh chậm chạp nhai nuốt món hoa quả dầm ngọt buốt và nghiền ngẫm cách dùng từ có phần… lá cải của Đức. Một lát, dường như đã xử lý xong cả hai thứ, cô ngẩng lên, hỏi một câu chẳng đâu vào đâu:

- Trong các bảo bối của Doraemon, anh thích cái gì nhất?

- Anh thích cái túi của nó nhất, chỉ cần có túi là có đủ các bảo bối, ha ha. – Đức không mất nhiều thời gian để gọi nụ cười ra, nhưng thái độ là lạ của Quỳnh khiến anh đột nhiên cảnh giác, anh lại đá đá vào chân ghế – Nhưng sao tự nhiên em hỏi câu này?

- Nhiều lúc em ước có máy thời gian.

- Để biết kết quả xổ số ngày mai rồi đánh đề à?

- Không, em muốn quay về quá khứ, sửa chữa sai lầm.

- Anh mà làm thế, chắc anh kiệt sức chết trước khi sửa xong, vì nhiều việc quá.

- Em thì chỉ có một việc thôi.

- Việc gì? – Đức buột miệng, nhưng ngay lập tức giơ tay lên gõ đầu – Xin lỗi, anh hỏi hơi ngu.

- Không sao ạ – Quỳnh lẩm bẩm, cô nhìn bát đá bào đang dần tan thành nước, lại buột miệng hỏi thêm một câu chẳng đâu vào đâu – Anh thấy em có đáng ghét không?

- Không.

- Cảm ơn.

- Anh nói thật đấy. Em tự tin lên. Em cũng thích lão Đăng, đúng không?

(Xem tiếp phần 43)

____________

1. Mỗi ngày, vào xem trang thống kê truy cập của web, thấy bảng biểu chỉ ra rằng có bao nhiêu người đã dùng Google tìm kiếm theo từ khoá “truyện chưa có tên x” (x = số phần mới nhất + 1), mình dở khóc dở cười. Giá mà phần tiếp theo cũng nhờ Google tìm được thì mình đã đăng liên tục liên tục.

2. Thỉnh thoảng, thống kê truy cập cũng chỉ ra là có người tìm theo từ khoá “Chuyện chưa có tên”. Cái này có lẽ là một trong những thứ dễ làm mình mất hứng nhất, vì dù chưa có tên nhưng thứ mình đang viết là “truyện”, chứ không phải “chuyện”.

25 Comments

  1. Vũ Thị Phương Thảo says:

    Ôi em đã theo dõi “Truyện chưa có tên” của chị Trang hai năm nay rồi. Ngóng suốt để xem khi nào chị đăng tiếp phần tiếp theo của truyện để đọc. Cảm ơn chị; chúc chị sức khỏe dồi dào!

  2. Joni says:

    Là người đầu tiên đọc phần 42 vào đúng ngày sinh nhật thật là thú vị chị ạ. Cảm ơn chị nhiều. :x
    Bạn Đức tuy nhí nhố mà cũng đáng yêu tợn. :-*

  3. Joni says:

    Ôi em comment chậm mất rồi, can tội vừa làm việc vừa lén lút đọc đây mà. :”>

  4. ngoctrongda says:

    Túi Doremon chứ ạ?
    Đọc tới đoạn “bà này bóc tem ông Đăng á… Nhưng mà em yên tâm, phi công giải nghệ rồi, không ham lái máy bay nữa đâu” làm em cười ngất ngư được, mà cũng tò mò quá thể. ;) )
    Em hay vào web chị để xem chứ không có search bác Gúc. :) .
    Phần này khá dài, cảm ơn chị! (Anh Đức nhà ta phá đám không đúng lúc gì hết, ghét ghê!!!)

  5. Halu says:

    Ôi, cuối cùng cũng có phần 42.
    Em biết chị Trang bận lắm, nhưng chị ráng viết nhanh hơn một chút nữa nhé, em hồi hộp lắm í ;) )

  6. Tada09 says:

    Cám ơn Trang!

  7. Haru says:

    Thật sảng khoái! Haha. :D

  8. Ziz_chan says:

    “Em cũng thích lão Đăng, đúng không?” Tự nhiên em thích câu này!^^

  9. quynh mai says:

    Cam on chi, truyen hay va lam em hoi hop lam :)

  10. smee says:

    Úi trời, đang kịch tính cao trào thế kia, anh Đức xuất hiện có vẻ không đúng lúc tí nào, làm người đọc xấu tính hơn khi không biết 2 đương sự kia sẽ đi về đâu. Không biết em Quỳnh muốn sửa chữa sai lầm gì trong quá khứ nhỉ?
    Cái nút chưa được gỡ ra mà càng lúc càng chặt hơn rồi

  11. trantuyetm says:

    Trang ko thực hiện lời hứa là 2 phần/ 1 tháng nhé, phần 41 từ 30/6 mà phần 42 đến 19/7 mới có, sốt ruột quá. Tích cực viết lên nhé Trang. Cảm ơn em.

  12. trieungoc says:

    Phần này hay quá, càng đọc càng thấy nv Đức đáng yêu. Cám ơn chị Trang ^^

  13. Dương Trần Bảo Hân says:

    Mình hay vào google tìm truyện chưa có tên phần mới thật, ai dè có kẻ thống kê nữa …hehe. Mình đã copy được từ phần 1 đến phần 42 rồi, tại nhỏ bạn thân của mình nó không kiên nhẫn chờ đợi. Nghe mình quảng cáo nó bảo “em chờ chị copy xong cho em đọc ké với” (!) Tội nghiệp, nó bận con nhỏ, còn mình chỉ thích có 1 truyện để dành đọc đi đọc lại ý mà. Mình còn copy ảnh trên mỗi phần truyện của Trang nữa để dán vào phần mình đã copy đấy nhé.

  14. khinkhin says:

    Chắc là định sửa chữa “nụ hôn bất ngờ” đấy mà!

  15. Chichan says:

    “Trăm phần trăm lão Đăng thích em”…. Quay lại quá khứ… Có gì đó khiến người khác chạnh lòng. Phần này rất hay chị ạ. Cảm xúc của nhân vật được lột tả, không gò bó giấu kín. Có điều dù cho quay lại quá khứ em vẫn sẽ chọn con đường đó. Tội cho Quỳnh vẫn còn đau khổ. Happy ending^_^

  16. Mưa says:

    Vậy là Đức chỉ xem Quỳnh là em gái rồi còn gì. Thích câu “Em cũng thích lão Đăng, đúng không?” – Chờ phần tiếp theo vậy.

  17. Trang Bui says:

    Tiếc thế… hình như phần này vẫn hơi in it (mình thích nhân vật Đức này, làm nền cho 2 nhân vật chính khá tốt nhở!)

  18. zizi says:

    Khi nao co tap 43 vay ban?

  19. autumn says:

    hihi, phần này hay nè. Quá trời câu “kinh điển” làm em phì cười. Hi vọng những phần sau của truyện cũng hay như vậy, cảm ơn chị Trang.

  20. saubeoxinh says:

    Google làm gì nhỉ? Có cái link bookmark nó lại, rồi ngày ngày ghé thăm xem truyện đã được thêm phần nào chưa.
    Phần này viết hay quá chị One ạ.

  21. IAMMAI says:

    Em chị Đan đáng yêu á!!!! :)

    Không biết Trang có xem You’re handsome không nhỉ, (có lẽ là không, cơ mà kệ, em cứ nói), Đăng hơi giống Hwang Tae Kyung còn Đức thì có nét giống Jeremy. Có điều cô Quỳnh của chị hay ho hơn Go Mi Nyu nhiều.

    Tính em ưa chọc ngoáy người khác và hay tỏ ra đạnh đá nên em thích Đức hơn, cứ để anh Đăng cho cô Quỳnh đi, để anh Đức cho em là được :D

  22. thanh tuyền says:

    Kể ra anh thấy ông Đăng này ổn phết. Tuy xấu hơn anh một tí, hâm hơn anh một tí, nhưng tính tình được, không chơi bời lăng nhăng….

    - Lăng nhăng như anh hả?

    - Không chớp thời cơ chửi xéo thế nhá! – Đức đá đá vào chân ghế của Quỳnh – Trong cơ quan mình hơi bị nhiều gái thích lão kia đấy.

    Em thích đoạn này. Nếu là em, em cũng sẽ hỏi giống Q

  23. việt hà says:

    Bây giờ là 1h sáng mình mới nhậu với cậu em mình không ngủ được thấy lâu không ghé trang đọc truyện cũng bởi dạo này mình bận việc với tìm nhà trối chết luôn. Dọn nhà cũng chỉ có một mình mà đồ nhiều bằng một xe tải. Mình ghé thấy có phần mới rất thú vị. Mình cũng như Quỳnh mình muốn quay về quá khứ để thay đổi bước ngoặt lớn trong đời, để mình không gặp kẻ đã hại mình một mình nuôi 2 con nhỏ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


5 − 2 =

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt