Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện chưa có tên (41)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***

Quỳnh bám chặt tay vịn cầu thang, dở khóc dở cười trước câu nói nửa châm chọc nửa trêu ghẹo của Đăng. Cô đúng là ngu ngốc khi tin rằng anh không đuổi theo mình, và còn ngu ngốc hơn khi ung dung “trốn” anh bằng cách leo thang bộ. Trong lúc cô băn khoăn không biết mình nên bước xuống chỗ Đăng bằng tốc độ của rùa hay của sên, anh đã bắt đầu chứng minh rằng anh, lao ra khỏi thang máy rồi lại chạy như điên vào lối thang bộ, có mặt ở đây không phải để nói chuyện thời tiết hay thời trang.

- Tại sao em tránh mặt tôi? – Anh nhấc người khỏi vách tường, câu hỏi xen lẫn vài hơi hổn hển.

- Em có tránh gì đâu ạ!

- Tại sao không ký hợp đồng?

- Em có việc riêng ạ. – Cô nói nhanh rồi hấp tấp đi xuống để tránh khỏi sức nóng theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng của anh.

- Việc gì? – Anh cũng đi theo cô, không vội vã, đằng nào thì cô cũng đang ở rất gần.

- Tạm thời em chưa nói được.

- Chưa nói được hay không nói được?

Chỉ có sự im lặng trả lời cho câu hỏi vặn của Đăng. Không khí ở khu vực chiếu nghỉ đột nhiên trở nên ngột ngạt. Quỳnh miết những ngón tay nhớp mồ hôi vào tay vịn inox, cố bước nhanh hơn. Cô cần rời khỏi chỗ này để hít thở, trước khi người đặt câu hỏi dùng những vấn đề hóc búa hút hết oxy quanh cô.

Nhưng người đặt câu hỏi càng lúc càng không thể hiểu nổi cách phản ứng đầy bất an, gần như hoảng hốt của Quỳnh. Anh sải những bước dài xuống, kịp thời ngăn giữa cô và cánh cửa dẫn ra sảnh. Cô lùi lại. Trong tích tắc, tất cả những cách trả lời vòng vo tế nhị hay trắng trợn thẳng thắn mà cô đã chuẩn bị trước đều bốc hơi bằng hết. Cô chỉ có thể ngó thẳng về phía trước với vẻ vừa ngơ ngác vừa phiền muộn. Đăng dịch sang bên một chút để chừa cho cô thêm chút không gian cùng cảm giác yên ổn. Anh thở dài:

- Tôi làm gì mà em sợ tôi thế này?

- Em…

- Đừng nói là không sợ. – Anh đưa mắt nhìn xuống – Chân em đều run cầm cập kìa.

- Đấy là do em vừa xuống cầu thang. – “Với hai đầu gối có đinh vít”, Quỳnh bỏ qua về sau của câu, cố trả lời nghe thật đơn giản.

Đăng nhìn cô, nét mặt ghi rõ câu “Tôi chẳng tin”. Anh phẩy tay, quay lại vấn đề chính:

- Nói tôi nghe, sao lại từ chối ký hợp đồng? Trong phòng có ai phá em?

Quỳnh lắc đầu, chẳng biết phải nói gì. Ngoài lần tắt máy khó hiểu trong ngày đầu tiên đi làm, những tuần sau đó, cô thỉnh thoảng cũng gặp vấn đề với máy tính, dây mạng “tự nhiên” tuột, chuột “tự nhiên” bẩn hay bàn phím “tự nhiên” kẹt. Nhưng những sự cố này thực sự rất vặt vãnh, cô cũng chỉ tự khắc phục hoặc âm thầm nhờ Đức giúp chứ không cố truy xem ai ra tay. Dù sao thì cô mới vào làm, chịu thiệt một chút còn hơn là động đến “ma cũ” rồi bị chụp cho cái mũ “chuyện bé xé ra to”.

- Em đổi số điện thoại.

- À, vâng, sim kia hết tiền nên em bỏ luôn.

- Mấy hôm nay cũng không vào Yahoo Messenger?

- Em sợ log in rồi mất tập trung. Chị Hạnh vừa nghỉ, cộng tác viên lại gửi nhiều bài…

- Tối về nhà cũng không online?

- Máy nhà em có vấn đề, Yahoo bị lỗi.

- Tức là em cũng chưa đọc offline?

- Offline nào ạ?

Đến đoạn này thì nét mặt của Đăng biểu thị rõ câu “Em giỏi lắm!”, nhưng anh không nói ra lời mà tiếp tục hỏi:

- Thế còn mấy thứ em để ở bàn tôi thì sao? – Sáng thứ Hai, anh đi họp giao ban đầu tuần về thì thấy có một chiếc phong bì để bên trong một quyển tạp chí Y học. Cô trả lại anh một triệu đồng, kèm thêm một tấm thiệp in sẵn có chữ “Thank you”.

- Em thấy anh bận nên gửi thế cho tiện.

- Lỡ nó không đến tay tôi thì sao?

- Dạ? – Cô chợt giật mình, quên mất là mình phải lảng tránh ánh mắt anh.

- Nếu tôi bảo tôi chỉ nhận được tạp chí và cái phong bì rỗng không thì em tính sao?

- Em… – Quỳnh nghẹn ngang, có cảm giác bị anh đùa nhử chạy vòng quanh.

Đăng mím môi nén cười. Anh không biết là cô ngây thơ hay lơ đãng nữa? Có lẽ cả hai. Cố giữ nét mặt thật nghiêm nghị, Đăng hỏi một câu mang tính tổng kết:

- Đổi số điện thoại, không online Yahoo, vừa rồi gọi không thưa… em làm bấy nhiêu việc, không phải vì sợ tôi?

Quỳnh lắc đầu. Quả thật, cô không sợ anh. Cô chỉ sợ những cảm xúc khó tả, những ấn tượng khó quên, những nỗi lo sợ khó áp chế… mỗi khi cô đối diện với anh. Vẻ mặt có một chút gì đó hơi giống sự thương tâm của cô khiến Đăng không nỡ “tra khảo” thêm. Anh chìa tay:

- Đưa điện thoại cho tôi.

- Dạ?

- Cho tôi mượn điện thoại.

- À… vâng.

Cô mở túi lấy điện thoại nhưng không đưa cho anh, mắt vẫn nhìn đăm đăm vào một điểm cố định nào đó phía trên cánh cửa, chắc là chữ Exit. Đăng vươn tay tóm chiếc điện thoại trong tay cô, bấm số của chính mình. Trên màn hình hiện ra chữ “I’m Dang”. Tiếng chuông kiểu điện thoại bàn đời cũ từ máy anh ré lên, Quỳnh vẫn lơ mơ như người đi trong sương mù.

- Không ai nói với em là kiểu ngơ ngác như trẻ đi lạc này rất nguy hiểm à? – Đăng nhích thêm một bước về phía trước, hai người gần đến nỗi anh có thể ngửi thấy mùi nước xả vải trên chiếc áo sơ mi mềm rũ của cô.

(Đón xem phần 42)

_________________
Đợt này mình bận chăm sóc một blog sơ sinh (chủ yếu để đăng bài dịch của độc giả) + vướng mấy việc khác (không dính đến bàn phím) nên chả tập trung vào đôi trẻ vẫn đang ỡm ờ chờn vờn này được, nhưng cuối cùng thì cũng đạt chỉ tiêu tối thiểu 2 phần/tháng của bản thân, mình phục mình quá!

30 Comments

  1. lalu says:

    “Không ai nói với em là kiểu ngơ ngác như trẻ đi lạc này rất nguy hiểm à? ”
    Câu này , tình huống và cảm xúc na ná giống với câu nói của nhân vật nam chính trong “Cocktail cho tình yêu” chị nhỉ? :)

  2. huong says:

    Cám ơn phần mới nhé bạn Trang ơi. Nhưng hình như câu cuối cùng phải là “Đón xem phần 42″ mới đúng ấy nhỉ? :)

  3. Lalu: Á á á, mình đã cố tránh mà vẫn bị giống à? Lại phải nai lưng ra sửa ư? Á á á!
    Huong: À, đúng rồi. Mình viết sai, đã sửa. (Nửa đêm buồn ngủ, lẫn hết cả!)

  4. Thủy says:

    Đổi số điện thoại, không online Yahoo, ” không vừa rồi gọi không thưa” …

    - cụm này mình không hiểu ý Trang viết, có phải là “không gọi cũng không thưa”?

    1. Là do mình viết thừa một chữ “không”, mình vừa sửa rồi. ^^

  5. Tâm Linh says:

    Ui, em vào xem thử thế nào thôi hoá ra lại được đọc phần mới, thích quá. Thấy số 41 mà mắt em sáng như sao, hihi. Chị bận nhưng vẫn tiếp tục cho đôi trẻ “ỡm ờ” chị nhé! Yêu chị Trang nhiều nhiều!

  6. ngoctrongda says:

    Hic…hic…lãng mạn quá đi. Phần 42 chắc hấp dẫn lắm.
    Thanks chị.

  7. Thien says:

    Mình thích truyện này lắm, nhân vật nào cũng có cá tính, chúc Trang có nhiều sức khỏe để viết truyện thật hay.

  8. trieungoc says:

    Bạn Lalu nhận xét đúng ghê, mình cũng thấy tình huống này quen quen nhưng mà đáng yêu đó chứ, thế mới tạo nên nét riêng chỉ Trần Thu Trang mới có ^^

    1. lalu says:

      Đúng là nét riêng của chị Trần Thu Trang nhưng mình nghĩ mỗi truyện hãy nên có 1 dấu ấn riêng để mỗi khi nhắc đến tên từng truyện sẽ nghĩ ngay đến những câu nói rất riêng và đáng yêu đó. Và chúng ta sẽ khó mà quên được chị tác giả xì tin, xì tanh , xì tai TTT ^^

  9. Yen says:

    Trời ơi mong mãi luôn nè, đọc phần này xong cũng bị lãng đãng như Quỳnh luôn :)
    Phần này nhầm dấu TTT ới :”Quỳnh bỏ qua về sau của câu”

  10. Alex says:

    Yêu bạn Đăng :-*

  11. Tada09 says:

    Mình thì thấy Quỳnh chẳng cần làm gì cả mà anh Đăng cứ bổ nghiêng bổ ngửa vào là sao nhỉ. Quỳnh hơi e dè, thiếu tự tin, thiếu thêm chút cá tính nữa. Cứ thấy Quỳnh thiếu thiếu đất sống (không phải là đất diễn nhé, thế nghe giả tạo). Chỉ mong em Quỳnh nhà mình có sức sống hơn chút nữa, sẽ yêu yêu hơn nhiều.
    Cám ơn Trang…

  12. Dương Trần Bảo Hân says:

    Anh ấy mắng tôi… điên vì khi tôi thấy phần 41, la toáng lên, anh ấy không hiểu gì đúng không Trang? Nhưng hình như Trang cũng ác thật chứ đâu có ác đùa gì đâu! Đọc không đủ hấp háy mắt nữa đó… Tuy nhiên khi đọc lời phân bua ở bên dưới, tạm cho Trang đã giữ đúng lời hứa với mọi người hôm nọ, ha Trang. Hi vọng phần 42 sẽ sớm ra mắt nhá.

  13. smee says:

    Thương em Quỳnh quá, ngơ ngác thế kia làm sao đối đầu với anh Đăng từng trải kia. Trang ơi, 2 kỳ/tháng vẫn làm cho độc giả trở nên xấu tính hơn. Nhanh lên thôi Trang ơi

  14. bilove says:

    Hôm trước em lần mò ngồi đọc hết 40 phần trong một buổi tối xong rồi dài cổ ra chờ phần 41, kiềm chế đến hôm nay mới vào may quá có phần 41 rồi, cảm ơn chị Trang nhiều :) . Bận chăm sóc “trẻ sơ sinh” thì cũng dành chút thời gian cho độc giả đỡ dài cổ chị nhé :) .

  15. Diệu Linh says:

    Nhiều lời khen quá rồi, mình chỉ có thể nói rất thích truyện của TTT.:)

  16. Pony says:

    Càng ngày càng thích anh Đăng mới chết chứ. :((

  17. ngoctrongda says:

    Chị Trang ơi, em không hiểu lắm chi tiết “Với hai đầu gối có đinh vít”. Chẳng lẽ chân của Quỳnh…? :(

    1. Cô Đụt says:

      ._. có lẽ chi tiết đó muốn nói tới cảm giác bối rối, căng thẳng của Quỳnh khi bước cầu thang trong tình huống, tâm trạng như thế… Chứ không phải chân Quỳnh bị tật gì cả ._.

  18. việt hà says:

    Trang à mình có thể xin bạn nick yahoo không? Mình thi thoảng muốn nói chuyện hay có chút vấn đề muốn trao đổi riêng. Mình 29 tuổi, đang ở Hà Nội nhưng không phải dân Hà Nội chỉ vì Hà Nội là nơi mình lao động thôi.

  19. nhungte says:

    Èo, cứ thế này, yêu cái anh chàng Đăng này mất! :D

  20. Quyen says:

    Lâu lâu mới được đọc truyện của chị, em đọc một mạch từ phần 1 đến 41 luôn. Bao giờ mới có phần 42 hả chị?

  21. Joni says:

    Drown in love with Đăng :-x
    (Chị Trang thông cảm, em ko biết diễn đạt câu này bằng tiếng Việt thế nào cho xuôi nên đành bình luận bằng tiếng Anh vậy :D ).

  22. yeutruyencuaTTT says:

    Truyện của chị T hay thật, em đọc gần như hết các tác phẩm của chị rồi, mong chị giữ gìn sức khỏe để tiếp tục cống hiến những tác phẩm để đời cho các bạn đọc nhé.

  23. autumn says:

    Hôm nay em mới đọc truyện này, hihi. Truyện của chị Trang thì em chỉ mới đọc 2 bộ đình đám thôi, vẫn chưa thấy chán + đã. E cũng dịch truyện, dịch mà khi đăng lên không được ai động viên, ủng hộ thì thực sự rất chán huống hồ là chị viết, không biết nói gì hơn nhưng cố gắng chị nhé, luôn ủng hộ chị. Yêu chị Trang!!!

    1. Mưa says:

      Thích truyện của Trang, đọc hết các phần chỉ trong một tối, chỉ mong có phần mới thôi. Thanks Trang nhiều vì đã mang lại cảm xúc rất đặc biệt cho độc giả.

  24. Bích Phương says:

    “Không ai nói với em là kiểu ngơ ngác như trẻ đi lạc này rất nguy hiểm à?”–>Nhân vật nam trong truyện của chị Trang ai cũng “nguy hiểm” hết^^

    1. Câu này hơi bị giống với phong cách của nhân vật Lập nên trong bản thảo chính thức, mình đã sửa lại rồi. Tuy vậy, nhân vật Đăng vẫn không kém phần nguy hiểm. :D

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


8 − = 0

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt