Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện chưa có tên (40)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***


 

- Chú nói thật ạ?

Đăng suýt nữa thì nhổm khỏi ghế, sửng sốt nhìn phó tổng biên tập. Cuộc họp giao ban cuối ngày vừa kết thúc, ông bảo anh nán lại để bàn về tình hình nhân sự của nhóm tin quốc tế. Và rồi ông thông báo cho anh một chuyện khó tin đến mức buồn cười. Nhân viên thử việc của phòng anh từ chối ký hợp đồng chính thức.

- Tôi tưởng cậu phải nắm được trước tiên chứ?

- Cháu nghĩ không có vấn đề gì nên cũng không trao đổi trước.

- Con bé này kể cũng lạ nhỉ! – Ông phó tổng biên tập gãi cằm – Nếu không định ký hợp đồng chính thức sao tháng vừa rồi còn làm như trâu?

Đăng không trả lời, cúi xuống lật giở xấp tài liệu trong tay. Chính anh cũng đang tự hỏi mình câu tương tự. Một lát, anh ngẩng lên, đón ánh mắt ái ngại pha lẫn nghi hoặc của người đối diện. Ông đang nhìn anh như thể anh là người thiếu trách nhiệm, chẳng quan tâm gì đến cấp dưới. Trời ạ, anh có quan tâm, đặc biệt quan tâm!

- Cô ấy có nói rõ lý do không chú? – Anh hỏi nhanh, mặc kệ bản thân đang tỏ ra nóng nảy, sốt sắng hay lố bịch đến mức nào.

- Chỉ thấy bảo là việc riêng thôi. Hay nó định học lên nữa?

Đăng nhíu mày một giây rồi lắc đầu, không chắc chắn lắm. Trong lần gần đây nhất chat với anh, Quỳnh bảo rằng cô không có ý định học lên. Nhưng cuộc trò chuyện đó là từ thứ Bảy tuần trước. Suốt tuần nay, anh không có cơ hội gặp riêng cô, dù là online hay offline. Một hội thảo quốc tế do báo Quan Sát đồng tổ chức, vài cuộc hẹn bàn công việc với biên tập viên nhà xuất bản và mấy buổi đi dịch đột xuất cho đạo diễn Steve Huntington đã vét sạch quỹ thời gian của anh. Những lúc hiếm hoi anh có thể vào Yahoo Messenger thì lại không thấy nick cô sáng. Ở văn phòng, hai người vẫn gặp nhau nhưng chẳng kịp nói gì ngoài mấy câu chào hỏi và vài lời trao đổi về bài dịch.

Một thành viên có năng lực của nhóm tin quốc tế xin nghỉ không lương dài hạn để đưa người thân sang Singapore chữa bệnh, lượng công việc dồn cho những người còn lại nhiều hơn và đòi hỏi phải có một bảng phân công mới. Đây cũng là lý do Đăng quyết định đề nghị phòng nhân sự ký hợp đồng chính thức với Quỳnh khi cô chỉ vừa xong tháng thử việc đầu tiên. Phần vì bận rộn, phần vì muốn cho cô một niềm vui bất ngờ, anh không nói gì với cô. Bây giờ thì người bất ngờ lại là anh, và bất ngờ này chẳng vui vẻ chút nào.

Rời khỏi phòng họp, Đăng bước dọc hành lang trong cảm giác thấp thỏm kỳ lạ, vừa mong Quỳnh vẫn còn ở lại để hỏi cho rõ ràng, vừa mong cô đã ra về để anh có thêm thời gian sắp xếp những ý nghĩ không được mạch lạc của mình. Mãi cho đến hôm nay, sau khi nghe tin cô từ chối ký hợp đồng, anh mới lờ mờ nhận ra suốt tuần qua cô dường như luôn tránh mặt anh. Tại sao lại như vậy? Mãi suy nghĩ, Đăng suýt nữa thì bỏ qua người đang đi về phía lối thang bộ, chính là người đang chạy marathon trong tâm trí anh.

- Quỳnh! – Tiếng gọi của anh vang khắp hành lang.

Quỳnh không dừng lại, dù chỉ một giây. Cô vội vã đi vào lối thang bộ, nép sát tường, lắng nghe động tĩnh ở bên kia cánh cửa. Không có tiếng chân đuổi theo. Cô chặn tay lên ngực, hít một hơi thật sâu. Vừa rồi, cô bước nhanh và thở gấp hệt như những nhân vật bị sát thủ truy đuổi trong phim hành động.

Tiếng chuông báo tin nhắn vang lên cắt đứt mạch tưởng tượng của cô. Từ quán chè chén bên hông toà nhà, Đức gửi cho cô một icon biểu thị sự sốt ruột vì chờ đợi. Chiều nay, cô hẹn Đức đi ăn hoa quả dầm để đền bù cho màn “leo cây ngoạn mục” hôm Chủ nhật. Vì cô muốn nán lại sửa mấy tin giờ chót, Đức xuống lấy xe trước. Quỳnh soạn mấy chữ “em đang xuống” trả lời anh, tự nhiên thấy vui vui.

Nhưng chỉ vừa xuống đến gần chiếu nghỉ tầng hai, cô đã hiểu thế nào là niềm vui “ngắn chẳng tày gang”. Đăng đứng tựa tường, tay khoanh trước ngực, đôi mắt mà ai cũng nghĩ là lãnh đạm đang ráo riết nhìn như muốn tạo ra một luồng năng lượng vô hình đẩy cô bắn ngược lên tầng sáu, thậm chí lên tầng cao nhất. Anh liếc nhìn màn hình điện thoại:

- Nếu đi thang máy, em sẽ tiết kiệm được khoảng một phút bốn mươi giây.

______________

Xin lỗi các bạn, phần này lại ngắn tủn. :( Mình đã viết rất dài, đủ để tách làm 2-3 phần đầy đặn, nhưng sau khi đọc đi đọc lại, mình thấy những đoạn đó chả có tác dụng gì ngoài tác dụng làm chậm diễn biến của truyện và chọc những độc giả xấu tính ghen tức lồng lên với khả năng của nhân vật rồi ghét lây tác giả. Thế nên mình nghiến răng bấm bụng cắt bỏ hết. Hờ hờ, phím Delete đúng là bạn tốt nhất của nhà văn mà!

24 Comments

  1. Tran Lien says:

    Híc mong mãi mới được đọc chị ơi. Chúc chị luôn vui vẻ, mạnh khỏe có cảm hứng dài dài để viết truyện nha.

  2. duy782006 says:

    Mình thì cứ thích bé này ưng anh nhỏ quách cho bỏ ghét anh lớn. Nhưng tiếc là nhiều người bênh anh lớn quá, trông cho lúc nào đó sau khi dẩn dẩn cuối cùng thì Trang dẩn thẳng tới anh nhỏ luôn thì thích quá. Nói vậy ko mong là không phật lòng ai chứ ạ?

  3. Trang Bui says:

    Ui, ngày nào mình cũng vào lượn lờ trang này đầu tiên để đọc dù chỉ một phần nhỏ của truyện này. (Do có chuẩn bị tinh thần trước nên mình thấy độ dài thế là vừa đủ rồi!). Hehe

  4. Tada09 says:

    Cám ơn Trang.

  5. IAMMAI says:

    Tác giả cuốn “Marley and me” bảo (đại ý là), khi nào mà đọc lại những gì mình viết, nếu thấy thừa thãi quá thì cứ mạnh tay xoá đi, nếu muốn có thể nhét tạm vào đâu đó đề phòng khi muốn khôi phục. Và, thường thì bạn sẽ không muốn khôi phục cái phần bị cắt đó đâu :)

  6. melekhanh says:

    Cám ơn Trang! ngày nào cũng vào trang web của Trang vài lần để mong thấy ” Truyện chưa có tên (40)”, hihi và hôm nay thì đã thỏa lòng mong ước rồi. Mong sớm được đọc các phần tiếp theo. Chúc Trang luôn vui vẻ, khỏe mạnh để sáng tác nhiều nhiều nữa.

  7. Thùy Dương says:

    Mong quá!
    Chúc Trang viết tốt!

  8. smee says:

    Không biết Điệp – cô thư ký tòa soạn đã tung chiêu gì để loại đối thủ mà em Quỳnh đã từ bỏ công việc tốt đến thế.
    Nhanh lên Trang ơi, mình sốt ruột quá đi mất

  9. Hiền says:

    Huhu, lúc nào cũng canh truyện này, mong được đọc nữa quá, chưa đã thèm. Hic

  10. Alex says:

    Ủng hộ bạn Đăng, hu hu!

  11. trieungoc says:

    Mong chị Trang viết nhanh cho em đọc quá :D nhưng nghĩ chị mà quá sức phục vụ độc giả thì ốm mất.
    Chị nhớ giữ sức khỏe nhé.

  12. ngoctrongda says:

    Đăng chuẩn bị – sắp ghen. ;) )

  13. trantuyetm says:

    Cảm ơn Trang.

    Lần nào đọc cũng hồi hộp với nhân vật Đăng và Quỳnh, không biết tập tiếp sẽ diễn biến thế nào.
    Mình là một fan hâm mộ giọng văn của Trang từ truyện Phải lấy người như anh, mặc dù tuổi đã sắp leo lên đầu 4 rồi.

  14. Chou says:

    Chuyến này Đăng nhà ta chắc ghen tợn lắm đây, nhớ vụ lăn vào giành nhau trả tiền sushi đến giờ vẫn còn buồn cười :D :D

    Mà ghen vì yêu, có khi hiểu lầm (cũng vì yêu) mất!

  15. Chou says:

    Nàng ơi, phần này ngắn nhưng chất. Nói thế, nhưng dài vẫn thích hơn :D

  16. BeeBi says:

    Có khi nào, đứa bé con anh Đăng lại cũng là con của Phương không nhỉ….?

  17. says:

    Có hai thắc mắc từ đầu đến giờ là:
    1. Đứa con của Đăng, con đẻ hay con nuôi?
    2. Cái chân của Quỳnh? Nguyên nhân gì ta?
    Hic.

  18. thanh tuyền says:

    Thời gian này công việc nhiều quá không có thời gian lên mạng nữa. Được đọc 1 lúc 3 phần thật đã quá đi. Chắc từ giờ ráng đợi lâu thật lâu rồi đọc cho bõ tức.:). Mong chờ phần 41 dài gấp đôi bình thường. cảm ơn chị Trang nhiều nhiều.

  19. thao tran says:

    Em hồi hộp muốn đau tim rùi, chị chơi trò này hiểm thật đấy… hix

  20. Halu says:

    Chị Trang ơi, bao giờ mới có phần 41? Ngày nào em cũng vào web chị dòm ngó mà chưa thấy tăm hơi gì cả :(

  21. Thủy says:

    Có lúc phát giận với sự chậm chạp của anh Đăng rồi…

  22. Kim Oanh says:

    Chị Trang ơi, sau mỗi phần chị có thể hẹn chính xác xem khoảng từ ngày nào tới ngày mới thì có phần mới được không ạh? Chờ đợi mà ko biết đợi tới bao giờ, em thấy vô vọng quá. Hix.

    1. Không, rất tiếc là mình không thể. Bạn vui lòng đọc lại lời nhắn số 3 ở phía trên của nội dung truyện, cảm ơn nhiều.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


7 + 7 =

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt