Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện chưa có tên (39)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***


Buổi chiếu phim tài liệu và giao lưu với đạo diễn kéo dài đúng một tiếng rưỡi. Bộ phim có lời bình chậm rãi dễ nghe, chủ đề về cuộc sống Việt Nam sau Đổi mới nên cũng gần gũi và không có gì khó hiểu. Phòng chiếu không kín chỗ nhưng cũng khá đông, khán giả đa số là người nước ngoài hoặc người Việt Nam công tác tại các cơ quan nước ngoài nên hầu như không ai cần đến tai nghe khi xem phim. Trong phần giao lưu sau đó, vai trò của phiên dịch cũng vô cùng mờ nhạt. Vị đạo diễn nổi tiếng từng được đề cử giải Oscar cho phim tài liệu đang thu hút mọi ánh mắt bằng thân hình cao lớn, điệu bộ sinh động và cách nói chuyện hài hước của mình. Hình như chỉ có một khán giả nữ trẻ tuổi, có lẽ thuộc thế hệ người Việt sinh ra sau Đổi mới, còn thỉnh thoảng cưỡng lại được sức quyến rũ của ông để chú ý đến người phiên dịch đứng bên cạnh.

Đôi lúc, giữa những khoảng lặng khi micro chưa được chuyển cho khán giả có câu hỏi, cô lặng lẽ chuyển hướng nhìn, kín đáo quan sát anh. Hôm nay, Đăng mặc một chiếc quần âu màu đen cắt vừa người và áo sơ mi body màu hồng nhạt, khác hẳn loại quần âu và sơ mi rộng thùng thình cả kiểu dáng lẫn màu sắc đều cổ lỗ mà anh hay mặc tới văn phòng, tay áo xắn lên để lộ cánh tay khá trắng nhưng nhìn qua vẫn biết là thường xuyên luyện tập. Anh đứng hơi lui xuống phía sau, trầm lặng nhưng vẫn phản ứng rất nhanh nhạy trong các tình huống cần thiết, ngay cả chất giọng vẫn còn khàn khàn sau cơn viêm thanh quản cũng mang vẻ… gợi cảm đặc biệt, cô lấy làm lạ là tại sao mọi người cứ dán mắt vào ông đạo diễn và bắt đầu tự hỏi, có thật anh mời cô đến đây chỉ vì muốn tặng cho cô một cơ hội thực hành tiếng hay không…

Buổi giao lưu kết thúc lúc ba rưỡi chiều, vẫn hơi sớm để chạy qua công viên gặp Đức, Quỳnh nán lại ở quán cà phê trong sân câu lạc bộ điện ảnh. Vừa nãy, Đăng chỉ kịp nói qua loa vài câu với cô rồi phải đi theo ông đạo diễn, hình như ông phải dự một chương trình đột xuất ở một địa điểm khác. Cô không đợi ai cả, chỉ đơn giản là có cảm tình với bộ bàn ghế mộc mạc nằm dưới giàn cây leo và muốn ngồi uống gì đó, nghĩ ngợi vẩn vơ.

Đã sang tháng Tám, trời vẫn nóng nhưng nắng không còn chói chang nữa, những đốm nắng lọt qua lớp lá có răng cưa của cây leo, vẽ trên mặt bàn những đốm nắng lung linh. Quỳnh mở túi lấy cuốn sách mới mua, từ tốn giở từng trang. Cô đọc không nhiều lắm, chủ yếu chỉ đọc tiểu thuyết tình cảm nhẹ nhàng. Bên cạnh thần tượng Marc Levy, cô còn thích truyện của mấy tác giả văn học mạng Trung Quốc như Cố Mạn hay Tình Không Lam Hề. (Hừ hừ, nó toàn hâm mộ ngoại bang thế này có phẫn uất không?!)

Với sách của Marc Levy, cô chọn mua đơn giản vì hâm mộ tác giả. Với những cuốn của tác giả Trung Quốc, cô lại chú ý hơn đến người dịch. Cuốn cô đang cầm là truyện của một tác giả mới toanh, nói chính xác hơn là lạ hoắc lạ huơ đối với độc giả không mấy am hiểu như cô. Quỳnh chỉ chọn vì tín nhiệm dịch giả. Hải Thuỷ dịch không nhiều nhưng cuốn nào cũng mềm mại và trôi chảy. Nghĩ đến đây, cô chợt thấy buồn cười. Cô không học tiếng Trung, vậy mà nhận xét về dịch giả cứ như thật!

Một cái bóng tiến lại, lấn vào trang sách và đứng yên tại đó. Vì thấy vẫn đủ sáng, Quỳnh không định ngẩng lên, nhưng một giọng nói quen quen đã thay đổi quyết định của cô. Điệp, thư ký toà soạn, người có khuôn miệng nhỏ xinh như búp bê Nhật, đang đứng bên bàn mỉm cười với cô. Nhiệt độ của nụ cười này có lẽ cũng phải đến 33 hoặc 34, nhưng là độ F. Chỉ vào chiếc ghế trống bên cạnh ghế cô, Điệp nhả chữ nhỏ nhẹ, hơi kiểu cách:

- Ghế này có ai ngồi chưa em?

- Dạ… chưa. Chị ngồi đi ạ. – Quỳnh định buông quyển sách, lại lúng túng không biết phải để tay xuống bàn hay cất vào túi, đành cầm nguyên trên tay – Chị đi xem phim ạ?

Điệp không trả lời cô, nhìn quyển sách một lúc rồi lại mỉm cười, nụ cười không ấm hơn là bao nhiêu:

- Hải Thuỷ dịch được đấy chứ?

- Vâng, em mới đọc hai cuốn, đây là cuốn thứ ba.

Người phục vụ đi tới chìa thực đơn. Điệp phẩy tay:

- Không cần, chị đi bây giờ.

Câu nói rõ ràng dành cho người phục vụ nhưng vì ánh mắt Điệp không rời khỏi mặt Quỳnh nên cô cảm thấy nó cũng nhằm vào mình. Cô tránh cái nhìn thẳng tắp của chị, cố tìm một câu để hỏi lại chị cho phải phép:

- Chị đến xem phim ạ?

- Ừ, phim hay, nhân văn mà lại có chất giễu nhại… – Điệp gật gù, chèn thêm một tràng thuật ngữ liên quan đến phê bình điện ảnh cả bằng tiếng Anh và tiếng Việt rồi hạ kết luận – Bác Steve này đúng là quái!

- Vâng – Quỳnh trả lời với một chút gượng gạo khó tả, rất giống cảm giác chột dạ. Cô tưởng rằng Điệp vừa mới tới và chuẩn bị xem suất chiếu tiếp theo. Chị nói thế này nghĩa là chị đã đến đây từ lúc hai giờ và hẳn đã thấy cô đi vào phòng chiếu cùng Đăng? Thậm chí, nếu ngồi ở một vị trí thuận tiện, Điệp còn có thể quan sát tất cả những biểu hiện ngưỡng mộ đến mức gần như sùng kính mà cô dành cho anh? Bỗng chốc, lòng bàn tay Quỳnh bị tráng một lớp mồ hôi dính, lạnh.

Điệp vẫn thản nhiên quan sát cô. Một lát, thấy cô có vẻ như đã đủ hoang mang, chị mấp máy môi, đuôi mắt ẩn ẩn nét cười:

- Trước khi vào báo mình, Đăng làm cho HDA.

- Thế ạ! – Quỳnh trả lời, không giấu được nỗi ngạc nhiên. HDA là một tổ chức lớn chuyên tài trợ cho các dự án phòng chống thiên tai và xoá đói giảm nghèo ở các nước đang phát triển. Trong một buổi giao lưu hướng nghiệp mà trường tổ chức cho sinh viên năm cuối, cô nghe ai đó nói văn phòng HDA tại Việt Nam trả lương cao bậc nhất trong số các NGO, và nhân viên của họ dĩ nhiên phải có năng lực tương xứng với mức lương. Nếu Đăng thực đã làm cho họ, vậy thì chức vụ trưởng nhóm ở báo Quan Sát có vẻ là sự thụt lùi trong sự nghiệp của anh… Nhưng Điệp nói với cô chuyện này để làm gì?

Như đoán được câu hỏi của cô, Điệp mỉm cười, nói tiếp:

- Chị phải thuyết phục mãi, Đăng mới chịu về Quan Sát.

- À, vâng – Quỳnh cũng chẳng thể nói gì thêm. Cô biết Điệp đã từng giữ vị trí trưởng nhóm tin quốc tế, tức là người tiền nhiệm của Đăng, nhưng cô không biết chính chị đã kéo anh về báo. Khoan đã! Cô vừa nghĩ ra điều gì đó… Ý của Điệp khi nói ra hai câu vừa rồi chẳng phải là muốn tuyên bố về quan hệ gắn bó giữa chị và Đăng ư? Anh từ bỏ công việc đáng mơ ước ở HDA về đây là vì chị?

Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt đứt mạch câu hỏi âm thầm của Quỳnh. Cô chộp ngay lấy máy với thái độ y hệt người chết đuối vớ được phao.

- A lô, em đi chưa? – Giọng Đức lẫn giữa những âm thanh huyên náo của công viên.

- Em sắp đi đây ạ.

- Nói to lên tí coi, bên này ồn quá, anh nghe không rõ.

- Em nói em sắp đi đây ạ! – Quỳnh thoáng mỉm cười, nói to hơn.

- Tạt qua hiệu thuốc mua cho anh lọ nhỏ mắt nhé.

- Mắt anh bị sao?

- Chắc bị cái gì bay vào mắt thôi, chả hiểu sao xót vật!

- Anh đừng dụi mắt, mười phút nữa em đem thuốc qua. Anh ở chỗ nào thế?

Đức ậm ừ một lát rồi tả cho cô góc công viên mà anh đang ngồi. Quỳnh nhanh chóng cúp máy đứng dậy vào bên trong tính tiền, không để ý đến ánh mắt gần như hằn học của người ngồi cùng bàn. Giờ đây, ngay cả nụ cười 34 độ F cũng không thể nở trên mặt cứng đờ của chị. Đợi cô nhận xong tiền trả lại và ra đến chỗ gửi xe, Điệp mới đứng lên đuổi theo, ném cho cô câu hỏi mà độ sát thương của nó không thua một nhát dao găm:

- Quỳnh còn nhớ Phương không?

(Đón xem phần 40)

_______________
1. Phần 39 này là quà sinh nhật (muộn) dành tặng một dịch giả tiếng Trung thường xuyên ngó nghiêng web của mình. Có cần nêu đích danh không bé gì ơi? :D

2. Mình vừa đếm, phần này được những 1600 từ. Các bạn từ từ nhấm nháp nhé. Phần 40 mình đã viết lưng lưng nhưng chưa ưng nên sẽ câu giờ khá lâu.

3. Còn bạn nào nhớ Phương là ai không?

35 Comments

  1. Hoang Anh Tran says:

    Phương là cô bạn cùng đi thực tập với Quỳnh, và cũng có tình cảm với Đăng đúng không ạ? ;-) “Truyện chưa có tên” hình như thành tên rồi chị ạ. Hì hì

  2. Ericamoon says:

    Chị ơi bao giờ post tiếp? Em đang thèm đọc quá nè :( .

  3. Nhược Lam says:

    Hay quá! Đúng là kịch tính mà! Nhưng phải thú thật với chị Trang là em cũng rất thích chị Cố Mạn đấy ạ. Hi vọng chị nhanh nhanh xuất xưởng quyển này. Em sốt ruột quá rồi! Hix

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


8 − = 6

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt