Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện chưa có tên (36)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***

Đăng vơ lấy con chuột bấm nút duyệt cho thứ được gọi là “tin giải trí dịch từ báo Hàn Quốc” đang chình ình trên màn hình. Chỉ có lời dẫn ngắn gọn cùng vài dòng chú thích sơ sài, kéo theo gần chục bức ảnh của một ca sĩ thoạt nhìn không rõ giới tính đang vào vai thứ trong một bộ phim thần tượng, bài viết quá nghèo nàn và nông cạn, nhưng chính vì lý do đó nên nó chẳng có lỗi dịch nào, và anh vừa cho phép nó lên trang. Xét cho cùng, tin tức đó cũng thực sự có tính giải trí, ảnh thì rất đẹp còn phần văn bản đi kèm thì cực kỳ nhạt nhẽo. Người đọc, nếu không phải fan của ca sĩ – diễn viên kia, có thể đem nội dung quá hời hợt dễ dãi của bài báo cũng như toàn bộ những người có liên quan, bao gồm cả người duyệt bài, ra cười cợt một chút. Nhếch môi cười vì suy nghĩ không chút xây dựng nào của mình, anh hơi ngả người ra sau, nhắm mắt lại. Cổ họng càng lúc càng rát và đầu càng lúc càng nhức, giá mà được ngủ một giấc…

Ngoài hành lang, tiếng chân quen thuộc vang lên càng lúc càng gần làm Đăng mở mắt, anh chậm rãi ngồi thẳng dậy nhìn Quỳnh đẩy cửa bước vào phòng. Trước khi anh mở lời hỏi cô tại sao quay lại, cô đã đến bên bàn, nói nhanh như máy:

– Em xin phép!

Rồi cô đưa tay sờ lên trán anh. Đăng còn chưa kịp cảm nhận bàn tay mát lạnh của cô, chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra, cô đã lại tuôn ra thêm một câu nữa, cũng bằng tốc độ của một người gọi điện thoại kêu xe cấp cứu khi máy sắp hết pin:

– Anh chờ một chút, em xuống kia rồi lên ngay ạ.

Mươi phút sau, cô quay lại, đặt trước mặt anh một gói bánh ruốc và một túi nylon đựng thuốc. Cô mở túi thuốc, cả nhịp thở lẫn nhịp nhả chữ đều đã ở mức bình thường:

– Đây là thuốc giảm đau hạ sốt, còn đây sirô ho. Anh ăn bánh xong rồi hãy uống ạ.

Đăng chẳng biết làm gì hơn là nhìn sững vào gương mặt vừa ân cần vừa bẽn lẽn của Quỳnh. Cô vẫn vậy, luôn quan tâm đến sức khoẻ mọi người, thường quyết định mọi việc trong nháy mắt và thỉnh thoảng lại có những hành động chẳng ai (trừ Trần Thu Trang) lường trước được. Bốn năm qua, anh không lúc nào quên…

– Nếu không có việc gì nữa, em xin phép về trước. – Quỳnh cúi đầu tránh ánh mắt chắc chắn đang nóng hơn 36,5 độ của người ngồi bên bàn, trong ngực nảy lên một cảm giác là lạ, không hẳn bất an nhưng thật sự bất bình thường.

– Cảm ơn em – Cuối cùng thì người còn lại trong phòng cũng mở miệng. Anh tiếp tục nhìn cô đăm đăm, đơn giản vì chẳng biết nói gì thêm.

Cảm giác bất bình thường trong ngực Quỳnh càng lúc càng tăng cao, cô gật đầu thay lời chào rồi xốc lại chiếc túi trên vai, quay người bước về phía cửa.

– Đợi chút đã! – Người ngồi bên bàn đột ngột xô ghế đứng dậy.

– Có việc gì ạ? – Quỳnh thấy chân mình hơi bủn rủn.

Đăng dằn cơn ho, cúi xuống xách đôi dép tổ ong lên chìa về phía cô:

– Cái này, nãy giờ tôi vẫn đi, quên trả em.

– À… vâng… – Quỳnh hơi luống cuống trong vài tích tắc, cuối cùng vẫn mỉm cười – Anh cứ đi đi ạ. Nước rút hết cả, em đi sandal được rồi.

– Thôi, giày tôi để trong phòng điều hoà từ sáng cũng gần khô rồi. Em cầm về đi!

Cô ngập ngừng thêm chốc lát rồi gật đầu, vươn tay cầm lấy đôi dép trong tay anh. Đầu ngón tay người này khẽ quệt qua mu bàn tay của người kia, nhẹ và nhanh hơn cả một que diêm quệt vào cạnh hộp. Không có tia lửa nào loé ra nhưng gò má Quỳnh nóng bừng lên như vừa đi nắng còn Đăng thì thấy nhiệt độ cơ thể mình lại cao hơn một chút. Anh quay đầu ho mấy tiếng. Tiếng ho nằng nặng khiến Quỳnh thoáng nhíu mày, cô chỉ về phía bàn:

– Loại sirô ho kia tốt lắm, anh uống luôn đi ạ.

Đăng chỉ khẽ gật đầu, chân không hề nhúc nhích.

– Nếu cần uống kháng sinh, anh đi khám để bác sĩ kê đơn cho an toàn.

Đăng ậm ừ, vẫn đứng yên tại chỗ.

– Thuốc giảm đau hạ sốt kia ảnh hưởng đến dạ dày. Anh ăn hết bánh xong rồi hãy uống thuốc. Bánh chắc là không ngon lắm…

Người được căn dặn lại gật đầu, vẫn không rời mắt khỏi gương mặt đỏ ửng của cô. Quỳnh tránh ánh mắt anh, lí nhí thanh minh:

– Xin lỗi anh, nhà em có nhiều người làm nghề y dược nên em hơi… phiền phức.

Đăng bật cười, lắc đầu, đột nhiên đẩy về phía cô một câu hỏi, không hề liên quan đến dược phẩm hay thực phẩm:

– Chiều Chủ nhật tuần này em rỗi không?

(Đón xem phần 37)

Sponsored

33 Comments

  1. Cỏ YN says:

    May thế, hôm nay em là người đầu tiên được đọc phần mới. Em cám ơn chị Trang đã thỏa lòng mong đợi của mọi người :). Em thích câu hỏi cuối. Hy vọng sẽ có câu trả lời như ý muốn của cả người đọc lẫn người hỏi. Chị cố gắng giữ sức khỏe và cảm hứng chị nhé!

  2. Thủy Trần says:

    Mỗi ngày em đều vào mấy lần trang web của chị để xem có phần 36 chưa, giờ này nghĩ thế nào lại vào thử dù cả sáng và chiều nay đã lướt thử vài lần, thế là đọc được. Phần này em thấy tính cách của nhân vật Quỳnh đặc biệt giống chị Trang! Từ cách nói nhanh nhanh đến cách giải thích hướng dẫn về thuốc rất chi tiết, em đọc mà trong đầu cứ tự động hiện ra hình ảnh chính chị Trang là Quỳnh ở trong bối cảnh đó :) Cám ơn chị! Em đặc biệt thấy rất hứng thú với truyện này vì đầu chuyện là cảnh Quỳnh đi xin việc, rất gần gũi với hoàn cảnh của em :D

  3. Thủy Trần says:

    Em vừa ấn submit thì nhận ra mình viết sai chính tả ở chữ “chuyện” cuối cùng trong comment, cuống quít sửa lại thì không kịp nữa rồi :D

  4. Nguyễn Hà Xuyên says:

    Truyện hay quá, chị Trang kết thúc đúng đoạn gay cấn, hồi hộp quá

  5. Huong says:

    Mình đang trên đường đi xe về quê ăn giỗ, đến đoạn nghỉ chân chẳng biết làm gì trong khi chờ đợi, lại vào ngay web của Trang. Thấy phần truyện mới cứ như buồn ngủ gặp chiếu manh :).

  6. Pinkcloud says:

    Thích câu hỏi không liên quan đến nội dung. Kiểu đang cãi nhau tự nhiên NY nói “Anh yêu em ý” hihihi, chết liền…

    1. Joni says:

      Mình cũng thích :”>. Mình còn thích cả cách xưng hô “tôi” với “em” nữa cơ :”>.

  7. ohoh says:

    Em thích nhất câu: “Chiều chủ nhật tuần này em có rỗi không?”. Anh Đăng này giấu mãi thì cũng phải lòi đuôi ra thôi. :))

  8. thao tran says:

    Cứ kiểu dập dình thế này hay quá cơ. Chị để thêm vài phần nữa đi… Hihi

  9. lucky313 says:

    Đọc xong phần 36 em lại thấy yêu đời rồi, cảm ơn chị ạ :)

  10. dangki says:

    Đúng rồi, cái kiểu ương ương chưa chín này nó rất là thú vị. Chị Trang kéo cho nó dài dài ra thì càng tốt, thích cái giai đoạn này nhất :D

    Thank chị Trang!

  11. Pony says:

    Trời ơi sao lại ngừng ở cái chỗ gây tò mò thế này. :-ss
    Hí hí hí. Chị Trang ơi! Cảm ơn chị nhiều nha. Buổi tối thứ 7 vui vẻ là nhờ truyện này đó. He he. Cái khúc tả báo chí ở trên kia, bạn em đọc xong bảo thế này chứ “Ê mày, cái phần tin tức giải trí Hàn Quốc kia giống mấy trang báo mạng Việt Nam nhỉ, lá cải như nhau”. Hi vọng truyện này sẽ được in. :”>

  12. Nghiện Thuốc says:

    Ngắn quá cơ. :(

  13. ngoctrongda says:

    Yêu chị Trang quá cơ. Hihi
    Mong phần tiếp theo của chị.

  14. kim yen says:

    Mình rất thích đọc truyện của Trang. Ghiền quá đi thôi, ngày nào cũng vào trang web xem Trang đã có phần 36 chưa, may quá trưa thứ bảy thì thấy có. Trang ráng dưỡng sức và tập trung viết nhiều nhiều nhé. Hy vọng được xem phần 37 sớm.

  15. Snowcat19 says:

    Hihi, vui quá. Em thấy nhân vật của chị lúc nào cũng nhiều lời rất đáng yêu. Thích nhất đoạn cuối. hihi

  16. Zi_chan says:

    Không biết nói gì hơn ngoài 4 chữ: “Trân trọng cảm ơn”. Chúc chị cuối tuần vui vẻ!

  17. lovestudy says:

    Hi Trang,
    Hành động của Quỳnh ở phần đầu 36 chưa hay, mang tính gượng ép của Trang. Có thể Quỳnh đến sờ trán Đăng, rồi đưa ra lời khuyên về thuốc men, không cần phải chạy đi mua….

  18. Tada09 says:

    Cám ơn Trang.

  19. Vũ Thị says:

    Chắc là Đăng hỏi Quỳnh có rỗi không để đến dịch bài tiếp chứ gì nữa?

  20. Thanh Tuyền says:

    Em chắc bị đau tim quá. Đang đọc hấp dẫn thì hết, giống như tim đang đập thì dừng lại ý. Chị Trang ơi cố lên

  21. IAMMAI says:

    Đấy nhé, Đăng với Quỳnh chả “nóng” rồi đấy là gì, các bạn đọc đều vui vẻ, cảm ơn chị Trang nhiệt liệt! :D

  22. lthuy-yb says:

    Truyện rất hay chị Trang ạ, mong sớm được đọc phần 37. Thanks chị nhiều.

  23. trantran-136 says:

    Mình mong sao mau có phần mới để xem.

  24. Chou says:

    Quỳnh làm thế không phải vì “nhà em có nhiều người làm nghề y dược nên em hơi… phiền phức” hay như chính Trần Thu Trang “biện hộ” rằng “Cô vẫn vậy … thỉnh thoảng lại có những hành động chẳng ai (trừ Trần Thu Trang) lường trước được”, Trần Thu Trang nhỉ!? :D

    Mà là vì tình yêu, chắc chắn là vì tình yêu, từ cả 2 con người “gàn dở”. :)

  25. Alex says:

    Thằng cu con nhà Đăng không thấy nhắc đến nữa nhỉ, mà em Quỳnh hình như cũng quên rồi.

    1. Em Quỳnh thế nào thì em không rõ chứ em thì vẫn nhớ, nhưng thời cơ chưa tới nên em chưa cho cháu nó xuất hiện tiếp. :D

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Để xác nhận bạn là người thật chứ không phải phần mềm gửi lời nhắn tự động, hãy điền vào phép tính đơn giản sau: *

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt