Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện chưa có tên (36)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***

Đăng vơ lấy con chuột bấm nút duyệt cho thứ được gọi là “tin giải trí dịch từ báo Hàn Quốc” đang chình ình trên màn hình. Chỉ có lời dẫn ngắn gọn cùng vài dòng chú thích sơ sài, kéo theo gần chục bức ảnh của một ca sĩ thoạt nhìn không rõ giới tính đang vào vai thứ trong một bộ phim thần tượng, bài viết quá nghèo nàn và nông cạn, nhưng chính vì lý do đó nên nó chẳng có lỗi dịch nào, và anh vừa cho phép nó lên trang. Xét cho cùng, tin tức đó cũng thực sự có tính giải trí, ảnh thì rất đẹp còn phần văn bản đi kèm thì cực kỳ nhạt nhẽo. Người đọc, nếu không phải fan của ca sĩ – diễn viên kia, có thể đem nội dung quá hời hợt dễ dãi của bài báo cũng như toàn bộ những người có liên quan, bao gồm cả người duyệt bài, ra cười cợt một chút. Nhếch môi cười vì suy nghĩ không chút xây dựng nào của mình, anh hơi ngả người ra sau, nhắm mắt lại. Cổ họng càng lúc càng rát và đầu càng lúc càng nhức, giá mà được ngủ một giấc…

Ngoài hành lang, tiếng chân quen thuộc vang lên càng lúc càng gần làm Đăng mở mắt, anh chậm rãi ngồi thẳng dậy nhìn Quỳnh đẩy cửa bước vào phòng. Trước khi anh mở lời hỏi cô tại sao quay lại, cô đã đến bên bàn, nói nhanh như máy:

- Em xin phép!

Rồi cô đưa tay sờ lên trán anh. Đăng còn chưa kịp cảm nhận bàn tay mát lạnh của cô, chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra, cô đã lại tuôn ra thêm một câu nữa, cũng bằng tốc độ của một người gọi điện thoại kêu xe cấp cứu khi máy sắp hết pin:

- Anh chờ một chút, em xuống kia rồi lên ngay ạ.

Mươi phút sau, cô quay lại, đặt trước mặt anh một gói bánh ruốc và một túi nylon đựng thuốc. Cô mở túi thuốc, cả nhịp thở lẫn nhịp nhả chữ đều đã ở mức bình thường:

- Đây là thuốc giảm đau hạ sốt, còn đây sirô ho. Anh ăn bánh xong rồi hãy uống ạ.

Đăng chẳng biết làm gì hơn là nhìn sững vào gương mặt vừa ân cần vừa bẽn lẽn của Quỳnh. Cô vẫn vậy, luôn quan tâm đến sức khoẻ mọi người, thường quyết định mọi việc trong nháy mắt và thỉnh thoảng lại có những hành động chẳng ai (trừ Trần Thu Trang) lường trước được. Bốn năm qua, anh không lúc nào quên…

- Nếu không có việc gì nữa, em xin phép về trước. – Quỳnh cúi đầu tránh ánh mắt chắc chắn đang nóng hơn 36,5 độ của người ngồi bên bàn, trong ngực nảy lên một cảm giác là lạ, không hẳn bất an nhưng thật sự bất bình thường.

- Cảm ơn em – Cuối cùng thì người còn lại trong phòng cũng mở miệng. Anh tiếp tục nhìn cô đăm đăm, đơn giản vì chẳng biết nói gì thêm.

Cảm giác bất bình thường trong ngực Quỳnh càng lúc càng tăng cao, cô gật đầu thay lời chào rồi xốc lại chiếc túi trên vai, quay người bước về phía cửa.

- Đợi chút đã! – Người ngồi bên bàn đột ngột xô ghế đứng dậy.

- Có việc gì ạ? – Quỳnh thấy chân mình hơi bủn rủn.

Đăng dằn cơn ho, cúi xuống xách đôi dép tổ ong lên chìa về phía cô:

- Cái này, nãy giờ tôi vẫn đi, quên trả em.

- À… vâng… – Quỳnh hơi luống cuống trong vài tích tắc, cuối cùng vẫn mỉm cười – Anh cứ đi đi ạ. Nước rút hết cả, em đi sandal được rồi.

- Thôi, giày tôi để trong phòng điều hoà từ sáng cũng gần khô rồi. Em cầm về đi!

Cô ngập ngừng thêm chốc lát rồi gật đầu, vươn tay cầm lấy đôi dép trong tay anh. Đầu ngón tay người này khẽ quệt qua mu bàn tay của người kia, nhẹ và nhanh hơn cả một que diêm quệt vào cạnh hộp. Không có tia lửa nào loé ra nhưng gò má Quỳnh nóng bừng lên như vừa đi nắng còn Đăng thì thấy nhiệt độ cơ thể mình lại cao hơn một chút. Anh quay đầu ho mấy tiếng. Tiếng ho nằng nặng khiến Quỳnh thoáng nhíu mày, cô chỉ về phía bàn:

- Loại sirô ho kia tốt lắm, anh uống luôn đi ạ.

Đăng chỉ khẽ gật đầu, chân không hề nhúc nhích.

- Nếu cần uống kháng sinh, anh đi khám để bác sĩ kê đơn cho an toàn.

Đăng ậm ừ, vẫn đứng yên tại chỗ.

- Thuốc giảm đau hạ sốt kia ảnh hưởng đến dạ dày. Anh ăn hết bánh xong rồi hãy uống thuốc. Bánh chắc là không ngon lắm…

Người được căn dặn lại gật đầu, vẫn không rời mắt khỏi gương mặt đỏ ửng của cô. Quỳnh tránh ánh mắt anh, lí nhí thanh minh:

- Xin lỗi anh, nhà em có nhiều người làm nghề y dược nên em hơi… phiền phức.

Đăng bật cười, lắc đầu, đột nhiên đẩy về phía cô một câu hỏi, không hề liên quan đến dược phẩm hay thực phẩm:

- Chiều Chủ nhật tuần này em rỗi không?

(Đón xem phần 37)

33 Comments

  1. Bùi Hồng Vân says:

    Đến đoạn hẹn hò rồi. Đoạn này rập rình thế mà làm mình tò mò ghê. Cảm giác giống như xem phim truyền hình nhiều tập mà kết thúc 1 tập luôn nằm ở phần gay cấn nhất. Mong tập tiếp theo quá đi mất thôi. :)

  2. khanhvan_vn84 says:

    Troi oi, sao mà hay dữ vậy trời!!!!!!! Hôm nay mình mới phát hiện ra truyện này, bắt đầu đọc một mạch từ 1 đên 36 luôn, gần 3g sáng rồi. Truyen tuyet tuyet vời lắm. Thanks!

  3. Jeyz2501 says:

    :)) Đoạn mở! Chắc thú vị đây!

  4. mup's eu says:

    Thích truyện của chị lắm, giọng văn hài hài, đọc để thấy thực tế hot boy VN không như HQ hay TQ ^^, em nói nhỏ cái này: Sao anh vai chính đi xe đặc biệt thế? Chiếc đó có vẻ không hợp với đô thị, thà như anh Thanh đi Vespa cổ.

  5. Thuydkh says:

    Em thích truyện này vì lối viết rất phong phú và thể hiện hiểu biết rộng. Nhưng mà ở lĩnh vực y dược thì em thấy hình như hơi có chút ko đúng:
    - K ai dùng nước súc miệng TB thế đâu ạ. ^^
    - Sốt trên 38.5 độ thì thuốc hạ sốt mới có tác dụng mà nhỉ.
    - Y thì liên quan đến sinh nhưng dược thì ko cần học giỏi sinh vẫn vào được ạ.
    Dù sao em vẫn thích. Chúc chị ngày càng thành công với cây bút của mình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


9 − 3 =

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt