Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện chưa có tên (35)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***

Suốt buổi chiều, những tin tức về đợt mưa ngập gợi nhớ cơn đại hồng thuỷ cuối tháng 10 đầu tháng 11 năm 2008 vẫn tràn ngập trên các trang báo điện tử thu hút sự chú ý của phần lớn độc giả. Tại toà soạn báo Quan Sát, trong phòng làm việc của nhóm tin quốc tế, hai người hiếm hoi không “vắng mặt vì lý do bất khả kháng” chăm chú nhìn bảng số liệu thống kê lượt đọc trên màn hình máy tính, chẳng ai bảo ai, kín đáo thở dài. Chất lượng bài dịch hôm nay rất tốt, có thể nói là không chê vào đâu được, nhiều bài có thông tin hay và ảnh minh hoạ cũng bắt mắt, nhưng số lượng bài giảm mạnh nên tổng lượt đọc vẫn không mấy khả quan.

Quỳnh bấm nút gửi thêm một bài vào chuyên mục chuyện lạ bốn phương. Đây là chuyên mục vô thưởng vô phạt nên chỉ cần tuân theo quy định hậu kiểm, tức là kiểm duyệt sau khi đăng. Trước đây, chuyên mục thường chỉ đăng bài và ảnh do một số cộng tác viên tiếng Trung sưu tầm từ các mạng xã hội hỗn loạn hoặc các web không mấy tên tuổi của Trung Quốc, biên tập viên kiêm nhiệm thì lơ là nên thỉnh thoảng báo cũng bị độc giả mắng vốn vì tung tin vịt. Từ khi cô vào làm, số lượng bài có nguồn gốc từ báo, tạp chí phương Tây tăng lên, tin do cộng tác viên gửi được sàng lọc kỹ càng hơn, chuyên mục cũng trở nên gọn gàng và phần nào đáng tin cậy hơn.

Trong hành lang toà soạn bắt đầu xuất hiện tin đồn rằng sau thời gian thử việc, Quỳnh sẽ được “lên đời” thành người phụ trách chuyên mục. Tuy đây chỉ là một góc nhỏ vô thưởng vô phạt trên trang web đồ sộ của một tờ báo điện tử lớn, việc một nhân viên mà chữ “khá” trên bằng tốt nghiệp còn chưa ráo mực như cô có thể được giao cơ hội quản lý nó cũng khiến không ít người xôn xao. Nghe những lời bàn tán, háo hức có, ghen tị có, mỉa mai cũng có, Quỳnh giữ im lặng, coi như chúng đang nhằm vào ai khác. Trước mắt, tất cả những gì cô muốn là có thể cầm tháng lương thử việc đầu tiên, không bị trừ xu nào, để có thể tự lo cho bản thân và… trả nợ.

Chủ nợ của Quỳnh đang ngồi sau cô, chỉ cách vài bước chân. Bàn anh và bàn cô gần như song song với nhau, nếu muốn nhìn về phía anh, cô bắt buộc phải quay hẳn người lại. Cô không biết anh đang làm gì, nãy giờ trong phòng chỉ có tiếng bàn phím của chính cô. Cô muốn lên tiếng phá vỡ bầu không khí vắng lặng sũng hơi nước của văn phòng ngày mưa, nhưng rồi lại không dám. Đã lâu lắm rồi, cô không còn được mọi người khen vì nhanh mồm nhanh miệng. Sau gần một ngày với nhiều sự kiện không thể coi là bình thường, giờ đây, Quỳnh cảm thấy có một thứ gì đó rất tinh tế, như một sợi tơ mỏng manh nhưng dai dẳng, đang kết nối cô và anh. Cô sợ rằng nếu mình lên tiếng hay cử động, sợ tơ đó sẽ đứt, hoặc sẽ thít chặt vĩnh viễn.

Chỉ còn vài chục giây nữa là hết giờ làm việc, tiếng ồn của mưa đập vào cửa kính và sự im lặng quá mức của người ngồi sau khiến nỗi sợ của Quỳnh vơi đi, cô rụt rè quay lại. Đăng đang chống cả hai tay lên bàn, trán gục vào giữa hai bàn tay đan chéo, tư thế mà các diễn viên nam trong phim truyền hình Hàn Quốc vẫn hay làm sau khi đón nhận những tin tức bi thảm như công ty phá sản hay người yêu bị ung thư.

- Anh chuẩn bị về chưa ạ? – Quỳnh ngập ngừng hỏi, giọng nói không run nhưng vẫn mang vẻ nửa sợ sệt nửa lo âu.

Không có tiếng trả lời. Quỳnh đứng dậy, bước nhẹ đến bên bàn. Đăng đang nhắm nghiền mắt như ngủ. Cô chưa bao giờ thấy anh có vẻ mệt mỏi như vậy. Trong lúc cô còn đang phân vân không biết nên gia tăng âm lượng hay trực tiếp đưa tay lay lay anh, anh ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt hơi lơ mơ thất thần, giọng khàn đến kỳ cục:

- Em về trước đi. Tôi còn mấy bài chưa duyệt xong, chắc ngồi thêm lát nữa.

- Anh không sao chứ? – Quỳnh thấy cách phát âm của mình cứ như người nước ngoài lần đầu học tiếng Việt.

- Không sao, đau đầu chút thôi. – Đăng lắc lắc đầu, với tay di chuột để máy tính thôi chạy screensaver, liếc nhìn đồng hồ trên góc màn hình – Hết giờ rồi, em về đi!

Thấy anh có vẻ linh hoạt hơn, Quỳnh tuy không thật yên tâm nhưng vẫn gật đầu, quay lại bàn thu dọn đồ đạc, chào anh rồi ra khỏi phòng. Cô chậm rãi đi qua hành lang để tới cửa thang máy. Mọi ngày, đầu giờ sáng và cuối giờ chiều luôn là thời gian thang máy bận rộn đến mức quá tải nên Quỳnh thường đi thang bộ, dù sao thì văn phòng cũng chỉ nằm ở tầng 6, lên xuống ngày hai lượt cũng chỉ như là một bài thể dục nhẹ cho đỡ cắn rứt lương tâm vì trót mang thân phận nhân viên công sở lười vận động.

Hôm nay, vì cơn mưa chưa có dấu hiệu chấm dứt, nhiều người vẫn nán lại văn phòng, hoạt động của thang máy nhàn đi trông thấy. Quỳnh thì đã vận động đủ chăm chỉ qua mấy chặng đường ngập nước lúc sáng, cô quyết định nuông chiều hai bắp chân vẫn chưa hết nhức mỏi của mình một chút. Cửa thang vắng tanh, chỉ có hai nhân viên vệ sinh đang vừa lau dọn vừa kể cho nhau về một ông nào ở tầng trên ngấm mưa bị cảm phát sốt. Quỳnh nhón chân đi qua chỗ họ vừa lau, với tay bấm nút gọi thang, những lời buôn chuyện lơ đãng bay tà tà ngang vành tai.

(Đón xem phần 36)

________________

Hai đứa này nó cứ đờ đẫn rập rình như trên thì biết bao giờ truyện của mình mới có cảnh nóng để câu khách đây?  :((

25 Comments

  1. Phương Thảo says:

    Chuyện gì tới sẽ tới chị nhỉ? :”> Đọc xong phần 35 lại đón chờ phần 36 thôi hehe. Cảm ơn tác giả nhiều ạ. :D

  2. jackreacher1994 says:

    Chị ơi em là jackreacher1994 bên TVE. Xin hỏi chị em có thể làm ebook bộ mười năm được không ạ? Vì em thấy là bộ này hoàn rồi. Em sẽ tuân thủ mọi nguyên tắc. Mong chị sớm trả lời! Ngay khi chị đồng ý em sẽ bắt đầu!

  3. Cảm ơn bạn Jackreacher1994 đã hỏi (tuy là hỏi không đúng chỗ). Truyện “Mười năm” rất ngắn, làm ebook liệu có phí quá không nhỉ? Nếu bạn vẫn muốn làm thì cứ copy nội dung trên web của mình và tạo file. Mình chỉ có yêu cầu là trong file ghi rõ cả tên và địa chỉ web của tác giả (Vô Xứ Khả Đào – http://blog.sina.com.cn/wcktlola), người convert (Candy_heart – http://tangthuvien.com) lẫn người dịch (Thieu_iot – http://tranthutrang.net), vậy thôi.

    1. jackreacher1994 says:

      Chị cứ yên tâm ạ.
      Hì hì xin lỗi vì em đã hỏi không đúng chỗ ạ.

  4. ericamoon says:

    Với những độc giả ẩm ương như em thì những đoạn “rập rình” thế này lại có công dụng “câu kéo” hơn cả đấy chị ạ, hi hi.

    Có điều chị cố gắng viết chăm chỉ lên tí được không? Em cứ héo hắt héo hon lên web chờ có phần mới thật là khổ tâm í :D .

  5. ngoctrongda says:

    Em không thích phần này đâu, hai cô cậu cứ lơ lơ. :(

  6. Alex says:

    Xong rồi trong lúc nàng chăm sóc cho chàng có màn lỡ tay ngã uỵch vào người chàng hay lỡ mắt trông thấy chỗ ngực hở hay ngắm nghía gương mặt chàng lúc chàng mê man thiếp đi hay bị hấp dẫn vào một nụ hôn nóng bỏng vì sốt và bất cẩn (cần) vì đang không tỉnh táo không nhỉ!
    Hôm nay bé lại đăng lúc chiều chứ không nửa đêm gà gáy như mọi khi, công bố kiểu du kích thế này phan hâm mộ bất ngờ quá không làm sao mà lường được.

    1. ngoctrongda says:

      Ít ra cũng phải như thế chứ. :D
      Nhưng chi tiết “bị hấp dẫn vào một nụ hôn nóng bỏng vì sốt và bất cẩn (cần) vì đang không tỉnh táo không nhỉ!” thì hơi quá đà. ;) ) ;) )

  7. khinkhin says:

    Em cũng thấy thích phần này, nhưng lại phải chờ tiếp! Hic

  8. Dương says:

    Em lại thích chị cho hai bạn này “đờ đẫn rập rình nhau” vì đọc thấy rất thích. Mấy ngày chị đăng truyện dịch, tự nhiên mở lên thấy chị viết tiếp Truyện chưa có tên lại thấy vui vui.

  9. saubeoxinh says:

    Mình đọc mà cứ chỉ sợ nó hết mất. Cám ơn One nhé!

  10. ViTa says:

    Mình đã bắt đầu gia nhập hội “Những người nghiện tranthutrang.net”.

    Đặc điểm nhận dạng:
    - mắt thâm quầng vì dán mắt vào màn hình
    - tròng trắng nhiều hơn tròng đen (giống catwoman nhỉ) do liếc qua lại liên tục
    - cổ dài như cổ cò vì chờ đợi
    - thỉnh thoảng mắt chữ O mồm chữ A chỉ được “cắt cơn” bằng cách tụng “Truyện chưa có tên (36)”

    Thân chào.

    1. Alex says:

      Một cách giục công phu :D

      1. ViTa says:

        Cám ơn, quá khen, quá khen.
        Mong rằng sẽ làm “rung rinh” được cảm hứng của chủ web để tiếp tục gặp lại anh Đăng và chị Quỳnh nhà ta.

  11. IAMMAI says:

    Ha ha, cứ từ từ đi hai kẻ thừa thời gian, cứ từ từ cho thiên hạ người ta phát sốt. Em là em chẳng thích đốt cháy giai đoạn, thắt nút mở nút xoèn xoẹt như truyện-lãng-mạn-Trung-Quốc đâu!
    Cảm ơn Trang, và chúc Trang nhiều cảm hứng!!!

    P.S: Dạo này mưa suốt cơ, hôm nay hửng trời rồi, không biết phần sau thì nắng lên cho đỡ khổ thân cô Quỳnh đi xe bus chưa nhỉ? Em đã từng ngồi trên xe vài tiếng đợi nước rút rồi nên hiểu lắm. ;)

  12. Bich Thuy says:

    Chao Trang,
    Minh la Bich Thuy-Phong vien Truyen hinh Viet Nam. Minh dang lam 1 phong su ve Van hoc mang va muon co 1 cuoc phong van ngan voi Trang vao chieu mai( 15/04). Hix..Hoi mai ma khong co so dien thoai cua Trang. Trang co the vui long sap xep thoi gian phong van duoc khong?
    So dien thoai cua minh nhe: 093 781 3323. Trang dien thoai cho minh nhe.
    Cam on Trang.
    Bich Thuy

    1. Xin lỗi bạn, ngày mai (15/04), mình có việc bận. Hẹn bạn dịp khác.

  13. Tada09 says:

    Cám ơn Trang.

  14. lucky313 says:

    =))
    Đọc cái câu cuối em buồn cười quá chị ơi, mà cứ rập rình tí lại hay chị ạ ;) Chúc chị có nhiều cảm hứng để viết tiếp nhé :)

  15. Linh says:

    Cám ơn chị Trang. Em thích truyện chưa có tên của chị lắm. Em rất mong phần tiếp theo :)

  16. Snowcat19 says:

    Hì. Truyện của chị Trang hay tuyệt. Dù biết đến các tác phẩm của chị hơi muộn nhưng nhờ vậy em không rơi vào cảnh chờ mòn răng như các bạn # mà được được đọc một mạch luôn. Thích ghê! Chúc chị có nhiều sức khỏe để thể hiện tài năng chị nhé!

  17. IAMMAI says:

    Hóng mãi chưa có truyện mới, chạy vào chọc ngoáy tí vậy.

    Phần sau không biết chị Trang có cho cô Quỳnh tí xấu tính, tí điểm yếu nào không nhỉ, chứ cô ta mà hoàn hảo quá em lại thấy buồn mất!

    P.S: Trong hai tiểu thuyết của Trang, em thích Vân hơn là Đan, lạnh lùng như cục đá đấy, thất thường đấy, bất cần đấy, tự làm đau mình đấy, cơ mà Thanh vẫn yêu tha thiết. Trong truyện này thì, thích cái nụ-hôn-đi-cướp của Đăng.

  18. Snowcat19 says:

    Chị Trang ơi! Chị dịch giúp em bài ” From Sarah with love” với. Trình độ tiếng anh của em chưa đủ để dịch, còn những bài dịch trên mạng nghe chẳng hay chút nào. Thank chị nhiều !

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


6 + = 7

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt