Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện chưa có tên (32)

hanhung08

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***


Như một phản xạ tự nhiên, Quỳnh thu túi và ô vào sát người để che đôi chân đang hở quá tiêu chuẩn cho phép của tuyệt đại đa số các cơ quan sử dụng lao động. Cô nhìn người có thể coi là đại diện cho bên sử dụng lao động, lúc này đã bỏ “khăn lau tóc” xuống và đang che miệng ho sặc sụa (không rõ là ho thật hay chỉ giả vờ để che giấu vẻ bối rối), hỏi một câu thuộc dạng “đảm bảo không rắc tí muối nào”:

- Đường ngập thế mà anh vẫn đến ạ?

Đăng gật đầu, thầm cảm ơn cơn ho đã trở thành lý do vô cùng chính đáng giải thích cho việc mặt anh tự nhiên đỏ lên. Khoát tay về phía sau lưng, nơi có căn phòng mà anh chưa từng ngó vào chứ đừng nói là bước qua cửa, Đăng vội đưa một câu có nghĩa chen vào những tiếng ho:

- Vào thay quần áo nhanh đi!

Khi câu nói mang đậm phong cách Cúc Anh ấy đã rời khỏi miệng, chủ nhân của nó mới nhận ra sắc thái hơi bị nhạy cảm đằng sau sáu từ thoạt nghe chẳng có gì đáng chú ý kia. Thật may cho anh và cho cả người đối diện, câu mệnh lệnh mà nếu chỉ đọc mình nó chứ không biết ngữ cảnh, người ta sẽ dễ liên tưởng và suy diễn rất… lung tung, dường như đã rơi lăn lóc hoặc tan biến đâu đó trên quãng đường không đến dăm bước chân giữa hai người. Quỳnh, có lẽ còn bận áy náy với tình trạng trang phục rất thiếu nghiêm túc của bản thân nên không có thời gian lắng nghe hay suy nghĩ, chỉ cúi gằm mặt đi nhanh qua chỗ Đăng và trong tích tắc đã biến mất sau cánh cửa gắn tấm biển in hình người mặc váy.

Một lát sau, khi Đăng đã gửi xong mail phân công công việc cho những người vắng mặt và bắt đầu đảo qua một loạt trang tin quốc tế, nhân viên duy nhất chịu đội mưa lội nước đi làm mới rón rén bước vào phòng. Áo sơ mi kẻ sọc đen trắng, quần âu đen, sandal cao gót đen, ngay cả chiếc túi vải bạt to phồng đeo trên vai cũng đen thui một cục, nếu như trên tóc cô không có chiếc cặp mái hình cái kem ốc quế to tướng sặc sỡ – dấu hiệu duy nhất còn lại của nhân vật “oshin đi chợ” trên hành lang vừa rồi, chắc Đăng sẽ cho rằng cuộc gặp gỡ trước cửa WC là do anh tưởng tượng ra.

Quỳnh mải cúi xuống nhét chiếc túi vải bạt vào ngăn tủ nhỏ nên không biết sự biến đổi cả về trang phục lẫn phong cách của mình đang bị ai đó theo dõi và ghi nhận kỹ càng. Đến khi cô ngẩng lên, quan sát viên đã kịp chuyển mục tiêu sang màn hình kín đặc chữ. Anh nói mà không nhìn cô (vì vừa nãy đã nhìn đủ rồi, hí hí):

- New York Times mới có một bài về du lịch mạo hiểm ở Tây Phi, tôi copy vào folder share của server rồi, em dịch luôn nhé.

Từ lúc bắt đầu vào làm, chưa bao giờ Quỳnh dịch bài trong mảng Du lịch. Đây là một trong những chuyên mục luôn giữ vững chất lượng của báo, cũng là chuyên mục có biên tập viên “chảnh” nhất. Nghe nói người này có lần đã từng tuyên bố thẳng thừng với Đăng rằng anh ta không cần những bài “dịch ngu như lợn” của những nhân viên thậm chí còn chưa có hộ chiếu. Nhớ đến câu nói ấy, Quỳnh không thể ngăn được một câu hỏi tò mò. Chuyện gì xảy ra với Mr. Very Chảnh kia vậy?

Như đọc được ý nghĩ băn khoăn của cô, Đăng giải thích thêm:

- Đội bên kia chưa thấy ai đến, cũng không liên lạc được, em cứ dịch đi.

- Vâng – Quỳnh gật đầu, thoăn thoắt gõ mật khẩu log in máy tính.

Đúng lúc cô hăm hở muốn bắt tay vào dịch thật nhanh, thật chuẩn, cho Mr. Very Chảnh có lội được đến toà soạn cũng phải muối mặt sang cảm ơn, thì một sự cố chẳng biết là lớn hay nhỏ đã xảy ra. Khi mở mạng nội bộ, cô nhìn thấy thư mục chia sẻ của máy chủ nhưng không thể truy cập. Nếu là ngày bình thường, Quỳnh chỉ cần sang phòng kỹ thuật gọi Đức hoặc bất cứ IT-man nào là sự cố sẽ được khắc phục chỉ sau năm mười phút. Nhưng hôm nay, kể cả khi mọi người phòng kỹ thuật đều có xe lội nước hoặc trực thăng để đi làm đông đủ, cô cũng thấy việc sang đó gọi rồi chờ người qua xử lý mất thời gian và không cần thiết. Thay vào đó, cô sẽ…

- Em không vào được folder share. Anh gửi bài đấy vào mail chung được không ạ?

- Server mail của toà soạn đang chết, em cho tôi địa chỉ mail riêng đi.

- Dạ, kem ốc quế hai không không sáu viết liền, a còng ya hu chấm com.

Đăng lại phải dùng đến cơn ho để bào chữa cho gương mặt đang đỏ lựng lên (lần này là vì nhịn cười). Anh không biết là cô lại thích kem ốc quế đến vậy!

(Đón xem phần 33)

______________
Ảnh phía trên chỉ có tính chất minh hoạ, không phải (hai) nhân vật thật. Còn nữa, các bạn đừng cố móc ngoặc, bắt chuyện với nick kemocque2006 trên Yahoo Messenger đấy nhé!  :p

22 Comments

  1. huong says:

    Ôi, hôm nay mình trở thành người đầu tiên “gỡ tem” cho Truyện chưa có tên (32). Đang duyệt web bằng điện thoại, thấy có truyện mới lại phải mở máy tính lên để đọc ngay. Cám ơn Trang vì những câu chuyện rất thú vị.

  2. huong says:

    Mình đoán chắc nick kemocque2006@yahoo.com đã có người đăng ký ^0^

    1. leesjour says:

      Tò mò search kemocque2006@yahoo.com trên fb ra ngay chị Trang là sao? ;) hóa ra chị thích ăn ốc quế đến vậy ;)

  3. giraffe says:

    Hay quá chị ơi, em thích phần này lắm lắm dễ thương quá đi mất ^^

  4. Diệu Lan says:

    Hôm qua em mới vừa đọc tập 31 vậy mà hôm nay đã có phần tiếp rồi. Cảm ơn chị Trang nhiều lắm :*

  5. Le Khanh says:

    Cám ơn Trang nhiều. Mình thích truyện của Trang lắm, ngày nào mình cũng vào trang web của Trang để mong được đọc phần tiếp theo của “Truyện chưa có tên”.

  6. khinkhin says:

    Kaka! Em thích tên cái nick đó.

  7. Haru says:

    Nếu là em thì em sẽ đặt email là blueberrycheesecake@yahoo.com =))

  8. ngoctrongda says:

    Thử liên lạc với kemocque xem sao. ;) )

  9. Hoang An says:

    Cảm ơn Trang

  10. Pony says:

    Cảm ơn chị Trang. :X
    Híc, ít quá chưa đủ đô chị ạ. :P

  11. bex says:

    Em tý chết sặc với cái kemocque của bạn Quỳnh nhà mình. Đến là đáng yêu ứ chịu được ấy.

    Cơ mà, vừa đọc 1 tý đã hết veo, hì hì, chị ơi, dạo này Hà Lội hay mưa phùn, chị gắng giữ sức khỏe, viết tiếp chị nhé. Cảm ơn chị nhiều nhiều. :X

  12. Ly Ly Lém Lỉnh says:

    Haha. Bạn Giraffe nói đúng ý em, phần này thiệt là đáng iu ý! ^^

  13. Yến says:

    Đọc xong truyện của chị tự nhiên em thấy đời đẹp hẳn :D

  14. Khánh says:

    Ôi cuối cùng cũng được đọc truyện của Trang (mình toàn phải trốn con để đọc thôi) nhưng mà vẫn thòm thèm Trang ạ!!!!!!!!!!

  15. bimjery says:

    Cám ơn Trang, truyện dễ thương, đọc rất lạ.

  16. dungxu_tio says:

    Chị ơi, mong dc doc lien 1 mach qua, huhu lai phai doi rui.

  17. Ericamoon says:

    Chị không nói thì em không để ý đâu, tự nhiên lại đi chú thích làm em tò mò không biết chủ nhân của cái nick kia ở YM có liên quan gì không? Hehe :D .

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


2 + 2 =

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt