Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện chưa có tên (28)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***


Đăng đưa tay lên vuốt mặt, kín đáo liếc nhìn vẻ chăm chú chờ đợi của Điệp. Chức vụ quyền thư ký toà soạn nhiều ưu đãi nhưng cũng lắm bấp bênh mà chị mới bắt đầu nắm giữ cách đây chưa lâu đã kịp để lại vài dấu tích, rõ nhất là hai quầng thâm trên mắt và những đường nét không nhân nhượng ẩn nấp trong từng góc khuôn mặt. Đăng nén tiếng thở dài, mỗi ngày qua đi, anh lại thấy Điệp xa lạ hơn một chút. Tránh nhìn thẳng vào đôi mắt quá ráo riết của chị, anh chậm rãi lắc đầu:

- Để hôm khác nhé… Giờ mình đang đau đầu quá, chỉ muốn về nhà.

Nếu như Điệp có phản ứng gì với lời từ chối của anh thì lớp phấn trang điểm mịn như sáp cũng đã che đi hết rồi. Chị gật đầu, mỉm cười máy móc:

- Được rồi, để hôm khác – Sải bước về phía cửa thang máy, Điệp nhoài người bấm nút rồi quay lại hỏi – Đăng về luôn bây giờ không?

- Chưa, mình phải tạt qua phòng chút đã. Đang làm dở mấy thứ.

- Vậy mình về trước đây!

Đăng gật đầu. Điệp quay hẳn mặt về phía cửa thang, nhưng rồi sực nhớ ra điều gì, chị quay lại, lục túi xách lấy ra một túi nylon in hoa văn sặc sỡ, đưa cho Đăng. Thấy anh định mở miệng hỏi, chị ấn luôn túi vào tay anh, giọng dứt khoát hệt như khi ngồi trước bàn họp:

- Đĩa bay cho Tin. Mình mua từ hôm trước, bảo đưa mà quên.

Đăng chẳng biết nói gì ngoài câu cảm ơn nhạt thếch. Anh không đợi Điệp vào thang máy mà đi thẳng về phòng.

Trái với không gian dường như rất chật hẹp nhưng im ắng lúc trước, căn phòng quen thuộc mở ra trước mắt anh rộng thênh và ồn ào. Tất cả nhân viên đã về hết, chỉ còn lại Cúc Anh đang vừa gõ máy tính vừa nện gót giày xuống sàn theo một bản nhạc phim thần tượng Hàn Quốc phát ra từ chiếc điện thoại có loa ngoài tốt quá mức cần thiết. Thấy anh, cô nàng ngừng chơi trò cập kênh đế giày, với tay tắt nhạc và nhanh nhẩu nói như thanh minh:

- Anh ạ, em dịch xong rồi, đang soát lại thôi.

Đăng chỉ gật đầu rồi đi thẳng về bàn. Anh chẳng còn hứng thú gì với chuyện cứ phải lặp đi lặp lại lời nhắc nhở dành cho cô nhân viên yếu kém nhất phòng này nữa. Cúc Anh là cháu ruột của một vị “khai báo công thần” trong toà soạn. Cô học khoa ngoại ngữ của một trường dân lập lắm tai tiếng. Trong nhiều trường hợp, tấm bằng tốt nghiệp loại khá của trường này chỉ có tác dụng chứng minh rằng người được cấp bằng đã đóng tiền- gồm cả những khoản chính thức và không chính thức- đầy đủ trong vòng bốn năm chứ không phản ánh chính xác trình độ của họ. Vào làm từ năm ngoái, mặc dù đã được anh cùng những người khác chỉ dẫn, kèm cặp hết sức nhiệt tình và nghiêm khắc, Cúc Anh vẫn không tiến bộ là bao. Việc toà soạn phải tuyển thêm một biên dịch viên làm việc toàn thời gian giữa lúc tình hình doanh thu từ quảng cáo đang sụt giảm do suy thoái kinh tế cũng xuất phát từ năng lực trời ơi đất hỡi của cô nàng.

Vừa xếp tài liệu giấy tờ vào cặp, Đăng vừa thầm đếm trong đầu những nhược điểm của Cúc Anh. Dịch ẩu, dịch sai, xào xáo bài dịch của dân mạng, không có tinh thần trách nhiệm, không biết tiếp thu và rút kinh nghiệm, ăn nói bộp chộp vô duyên…, đôi khi Đăng tự hỏi tại sao mình vẫn giữ được thái độ điềm đạm đến vậy với dạng nhân viên 3D* như cô gái này. Chợt một tờ giấy gấp đôi là lạ rơi ra từ xấp tài liệu dưới cùng cắt đứt mạch kể tội trong tâm tưởng của anh. Mới chỉ mở ra đọc lướt được dòng đầu, Đăng đã ngẩng phắt lên, hỏi người mà anh vừa thầm kể tội bằng một giọng nóng nảy rất không bình thường:

- Quỳnh về lâu chưa, Cúc Anh?

- Em không để… – Cúc Anh ngẩng lên, vừa thấy vẻ mặt đằng đằng của người hỏi đã lập tức đổi câu trả lời – Chưa lâu ạ. Nó vừa ra khỏi đây thì em thấy anh đi vào, có việc gì hả anh?

Không còn ai trong phòng để đáp lại cô nàng.

* 3D: Không phải không gian ba chiều mà là viết tắt của Đuối Đủ Đường.

(Đón xem phần 29)

24 Comments

  1. hatmit says:

    Chị ơi, phần 28 ngắn quá, em đọc chưa cạn háo hức! Hic. Dù sao cũng cảm ơn chị nhiều! Em chờ phần 29 nhiều nhiều nhiều lắm chị nhé! Hihih

  2. Ciao Bella says:

    “…Đăng vội vàng xách cặp chạy về phía thang máy…”
    Quỳnh đang đi bộ ra bến xe bus, vừa đi vừa đếm gạch lát vỉa hè, trong đầu vẫn nghĩ về cái phong bì làm bằng giấy sần và dày kia. Một tiếng phanh kít làm Quỳnh giật mình ngẩng lên.
    “Lên xe đi, tôi chở em về…”
    ….

    Mời quý độc giả đón đọc phần 29.

    Em đã sến chưa tác giả?

    1. PoNy says:

      Có lẽ nào lại như thế không??? ;) )

      1. Admin says:

        Không, dĩ nhiên. Diễn biến mà dễ đoán thế thì TTT đã ẹc được một ngày vài chương rồi á. :))

        1. ngoctrongda says:

          Theo em thì khi chàng Đăng chạy vội ra, nhìn quanh quẩn đã không thấy Quỳnh đâu, vẻ mặt buồn thiu, thất vọng lộ rõ trên gương mặt….. Hoặc là Đăng thấy anh chàng Đức “vô tình” cưỡm mất cố Quỳnh ngay trước mắt mình ;p;p (Em cho thêm phần kịch tính vào =]] )

  3. beo says:

    Thanks chị iu nhiều nhiều, có điều là ngắn quá chị ới ời ơi! :D

  4. Chou says:

    Một trong những điều mình thích ở truyện của Trang, là Trang rất chỉn chu và trách nhiệm với “xã hội trong tiểu thuyết” của mình. Mặc dù như tự bạch, chưa (e là không?!) đi làm công sở ngày nào nhưng Trang miêu tả rất sát thực, ví như office nào cũng có những nhân viên 3D như cô nàng Cúc Anh; hay khi em trai cùng cha của Thái Vân sang VN mở công ty, Trang đưa vào chi tiết anh ta đã được cấp “Giấy phép đầu tư” chứ không phải “Giấy Chứng nhận đăng ký kinh doanh” như các công ty VN. Chi tiết tưởng nhỏ, nhưng không phải nhà văn lớn nào cũng để ý.

  5. Vũ Anh says:

    Truyện này ko xuất bản thì phí quá chị ạ :) Hy vọng nó sớm in thành sách trong nay mai, truyện làm em nhớ đến một người cũng của 4 năm trước. Trùng hợp quá!

    Ngóng phần tiếp của chị :)

  6. Haru says:

    3D, hay quá! Rồi thì Đăng cũng sẽ phát cuồng vì Quỳnh thôi. :D

  7. says:

    Câu hỏi của phần trước chưa được giải đáp, phần này lại có thêm câu hỏi mới.
    Thực trạng của giáo dục Việt Nam:”Trong nhiều trường hợp, tấm bằng tốt nghiệp loại khá của trường này chỉ có tác dụng chứng minh rằng người được cấp bằng đã đóng tiền- gồm cả những khoản chính thức và không chính thức- đầy đủ trong vòng bốn năm chứ không phản ánh chính xác trình độ của họ”.

  8. Chị ơi, phần này ngắn quá. Hic… Anh Đăng đáng yêu thật. ;) )

  9. PoNy says:

    Phần này nhiều thông tin hay ho và thú vị. Tiếc là ngắn quá. Đọc chả đã tí nào. :D Độc giả toàn người tham lam, chị Trang toàn nhỏ giọt làm đôc giả thòm thèm mãi. :”>

  10. Hạnh says:

    Chị ơi em chết vì tò mò mất thôi :(( .

  11. trangpam says:

    Nếu như tiếp như bạn Ciao bella thì nó giống giống “Bên nhau tron đời” của Cố Mạn ý, bạn nghĩ ra một cái tiếp hay hơn nha, nhớ “Truyện chưa có tên” quá.

  12. Thủy says:

    Chắc là đơn xin nghỉ việc

  13. Tâm Linh says:

    Yêu chị Trang nhiều. Chờ các phần mới lắm đấy!

  14. Hiền Thu says:

    Chị ơi sao mãi chưa ra phần tiếp vậy chị?
    Chị Trang năm bờ oăn cố lên! Em chờ các phần tiếp theo, và các truyện tiếp theo của chị Trang lắm lắm :-*

  15. Kim Oanh says:

    Chị ơi, hôm nay là kỷ niệm 30 ngày Truyện chưa có tên phần 28 đấy chị ah. Em có nên mở tiệc ăn mừng không? Huhuhu.

  16. duyên says:

    Minh mong ban hay viet tiep. Sao tryen nao ban viet cung hay vay? Minh ma la dan ong minh se yeu ban mat.

  17. Khánh says:

    Trang ơi bận gì mà lâu ra phần 29 thế, tớ chờ mỏi cả mắt

  18. linh says:

    Không phải là một vài lời nhắn thật đau, thật ngọt từ cô Quỳnh kiêu hãnh cho anh chàng Đăng tinh vi kia nhỉ? Hay chỉ đơn giản là 1 câu hứa hẹn :” Tôi sẽ trả đủ cho anh cả vốn lẫn lời!!!”
    Đợi phần kế tiếp của Trang nhé.

  19. ngoc says:

    Chị Trang ơi, mới đây em mới đọc truyện của chị. Đọc truyện xong mà trong đầu cứ nghĩ đến mấy nhân vật trong truyện chẳng học hành được gì cả. Hôm qua em thức đến tận 3h sáng để đọc truyện không tên của chị đấy, hu hu thâm cả mắt luôn. Nhưng sao chị lâu lâu viết tiếp thế. Em thấy thích truyện này quá. Chúc chị sớm lấy được cảm xúc viết tiếp nha. Cảm ơn chị nhiều!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


6 − 5 =

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt