Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện chưa có tên (20)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***


Ai hơi đâu mà bận tâm đến cái thứ nước tạo bọt nhơn nhớt nồng nặc hương chanh hoá học không có tác dụng làm sạch dầu mỡ cũng biết khử sạch mùi tanh ấy chứ! Quỳnh còn đang mải nghĩ đến vài thứ khác. Một người vừa trải qua ngày đi làm đầu tiên không bình thường như cô có nhiều chuyện quan trọng hơn, hay ít ra cũng là đáng phải suy nghĩ hơn chuyện làm sao để thủ tiêu mọi dấu tích của bữa cơm cá đang bám trên bát đĩa.
Chuyện quan trọng thứ nhất, cô đã hoàn thành tốt công việc được giao và thực sự thấy không hề ghét nó. Cô hứng thú với những chức năng chỉ xuất hiện phía sau trang báo mà mọi người vẫn đọc. Cô hứng thú với cái cảm giác hồi hộp kinh khủng khi vừa dịch như ma đuổi vừa nhìn đồng hồ và cả cảm giác hồi hộp vừa phải khi theo dõi lượt đọc của bài mình tăng dần. Cô biết mình sẽ hứng thú với cả những lời thúc giục, cảnh báo, nhắc nhở đúng nơi đúng lúc đúng mức độ, tóm lại là hết sức tinh tường và duyên dáng, của người đứng đầu nhóm, nếu như anh ta không phải nguyên nhân của chuyện quan trọng thứ hai mà cô nghĩ đến lúc này. Đó là làm sao nhanh chóng tìm được một công việc mới.
Khi quyết định đến thử việc, Quỳnh tưởng rằng cô chỉ cần thu mình lại, không nghe, không thấy, không để ý…, cần mẫn tập trung hoàn thành những gì được giao, là có thể bình an vô sự sống sót qua tám tuần làm nhân viên trực tiếp dưới quyền Đăng. Nhưng trên thực tế, mọi thứ khó khăn hơn cô nghĩ. Chiều nay, khi đứng chung với cả phòng trong thang máy, cúi mặt quan sát sự im lặng ngột ngạt dội lại từ bốn bề vách thép lạnh lẽo, cô nhận ra mình sẽ phải đối phó với cả một tập thể gồm gần chục người xa lạ, chứ không phải với một người mà cô ít nhiều đã quen. Ngay cả cái người mà cô tưởng rằng mình biết ấy cũng đã khác lắm rồi.
Không còn vẻ bề ngoài nghiêm chỉnh và cách cư xử cứng nhắc gấp đôi mức cần thiết của một giảng viên tương lai, không còn thái độ tự-cố-tỏ-ra-tin của một anh chàng có đường học hành quá thuận lợi nhưng vẫn ít kinh nghiệm thực tế, Đăng giờ đây thoải mái hơn, hoạt bát hơn, đồng thời cũng chững chạc, hay có thể gọi là… đàn ông hơn. Nhớ lại cảnh anh ta sải những bước dài dọc hành lang hút theo bao nhiêu ánh mắt có sự hỗ trợ của mascara, chì kẻ và phấn đủ màu, Quỳnh chỉ biết thở dài, cô không thể không thừa nhận rằng tim mình đập mạnh trước Đăng của hôm nay hơn là Đăng của bốn năm về trước.
– Này, em thở dài gì nghe như lên cơn hen thế? – Đức ngó vào phòng Quỳnh. Bây giờ là đầu giờ nghỉ trưa của một ngày trong tuần làm việc thứ hai của cô – Chưa đi ăn à?
Quỳnh ngẩng lên, nhìn quanh. Tất cả đã đi khỏi, chỉ còn cô và Cúc Anh ngồi lại sửa cho xong mấy bài sáng nay dịch chưa đạt yêu cầu (yêu cầu của người mà ai cũng biết là ai đấy, dĩ nhiên).
– Hôm nay không hiểu Google bị làm sao, em tìm cái gì nó cũng báo lỗi, bắt nhập mấy chữ xác nhận. Gặp mấy từ khó tra mãi không xong.
– Em thử dùng Bing xem.
– Bing là cái gì ạ?
– À, bing.com ý. Cái này của Microsoft mới ra để đấu với Google.
– Thế ạ, để em thử…
Quỳnh mỉm cười. Những cuộc trò chuyện ngắn ngủi với những người không cùng phòng như Đức có lẽ vẫn là điểm sáng hiếm hoi trong những ngày làm việc càng lúc càng mệt mỏi của cô. Tuần trước, để trả công vụ sửa máy tính, cô đã mời Đức đi ăn bánh đa cua. Có lẽ hôm nay, anh chàng muốn đáp lễ. Tì tay lên thành cabin, liếc về phía Cúc Anh một cái rồi, Đức hạ giọng:
– Em thích món Nhật không?
– Tôi mới ăn có một lần, chả ngon gì cả – bất chấp nỗ lực nói thầm của Đức, Cúc Anh đã nghe thấy và nhảy xổ vào câu chuyện.
– Bà ăn ở đâu?
– Ở lễ hội hoa anh đào ấy.
– À, chỗ đấy, thế bà ăn cái gì?
– Sushi chứ còn cái gì. Tôi thấy ăn như dở hơi, thua xa xôi Nguyễn Hữu Huân.
Nghe đến đó, Đức vội quay đầu về phía cửa để giấu nét mặt khó tả, tổng hợp giữa hai cảm xúc buồn cười và chán nản nhưng phần buồn cười vượt trội hơn. Quỳnh ngẩng lên thấy được, vội vàng đứng dậy xua anh chàng ra cửa, vừa đi vừa nói với Cúc Anh:
– Em chưa ăn bao giờ, để thử một lần cho biết.
– Ừ, còn tớ còn cậu, cơm lam có khi còn ngon hơn…
Trong lúc cô gái vốn được mấy tay IT ví là “loa kêu trước, chip lả lướt chạy sau” vẫn đang tuôn một tràng tự thán phục về độ sành ăn của bản thân, hai người kia đã đi nhanh ra khỏi phòng. Khi cửa thang máy vừa đóng, Đức lập tức ngửa cổ giải phóng một tràng cười há há.
– Ôi giời ơi, tôi chết mất thôi! Ối giời ơi, sushi, sushi, sushi…
Nụ cười là thứ dễ lây nhất trên đời. Dù chưa thật hiểu tại sao Đức cười đến độ vấp đĩa toàn những sushi là sushi thế, Quỳnh vẫn không thể ngăn mình bắt chước anh chàng. Đúng lúc cơn cười xô Quỳnh gần như chúi về phía Đức, thang máy dừng ở tầng bốn, cửa xịch mở, Đăng lững thững bước vào.

(Đón xem phần 21)

Sponsored

53 Comments

  1. Hao says:

    Ôi, hôm nay em được đọc part 20 đầu tiên (chắc nhờ lệch múi giờ). Mong p.21 của chị quá. Hôm nay mải đọc truyện của chị, em quên mất cả 3 classes. Ai bảo truyện của chị hấp dẫn thế này:P

  2. nguyen thi mong tuyen says:

    Minh may man duoc la nguoi dau tien doc chuong nay, cam on Thu Trang, co gang len nhe de co them nhieu chuong truyen hay nua

  3. Hạnh says:

    Cám ơn chị Trang đã cho ra phần mới. Em mong mãi và bây giờ thì tiếp tục chờ phần 21 :P

  4. phương says:

    Hì, thanks chị nhé, chị ơi ! Cố lên nhé :d

  5. Ciao Bella says:

    Em thấy post của chị trên Facebook là em phải chạy vào đây ngay! Ôi! Giai IT thật là hài hước! ;;) Gái viết văn toàn tạm dừng ở những chỗ “chết người”! ;;)
    Chắc bây giờ tác giả đi ngủ để lấy lại sức rồi! Chúc chị ngủ ngon!

  6. Chou says:

    Tình tay ba thôi rồi!
    Biết nói sao nhỉ, trái tim mình nghiêng về Đăng (như đã từng nghiêng về Lập – phụ nữ potay.com!) nhưng lại thích Quỳnh sẽ yêu Đức xem sao!? Đức có thể là làn gió mới trong dàn kép chính của nàng ấy (nàng Trang, không phải nàng Quỳnh) chăng? :)
    Nhưng phải trôi tiếp câu chuyện hậu nụ hôn chứ nhỉ.

  7. kts-duy says:

    Ừ thỉnh thoảng cũng leo lại lên núi chỗ cắn nhau ấy tò mò chết mất.

  8. Ta Bi says:

    Phần 20 hay lắm chị Trang ạ, nhưng em thắc mắc 1 chút câu Cúc Anh nói ‘còn tớ còn cậu’ là sao ạ, em mạo muội nghĩ không biết liệu có phải là ‘còn tớ là cậu’ không. Em góp ý như vậy có gì sai sót mong chị bỏ qua và không mất cảm hứng sáng tác nhé :P

  9. Thái Hoàng Vy says:

    Cam on Trang nhe!

  10. Haru says:

    Thật là sảng khoái. Cám ơn chị đã tiếp tục bịa. :D

  11. bành lan says:

    Cái cảm giác “được” chờ đợi và đón nhận những phần của câu truyện thật là thú vị! Tuy đọc chỉ mất vài phút ngắn ngủi nhưng cảm giác đọng lại em chỉ có thể gói gọn trong 1 từ là “sướng”!!! @_@

  12. Hoa Bach says:

    Kiểu này là sắp đến đoạn nóng rồi đây :d

  13. Bùi Hồng Vân says:

    Thảo nào sáng nay thấy tâm hồn thật vui, hoá ra là có truyện để đọc tiếp. Đoạn này rất hay và để lại trong lòng người đọc một chút tò mò về tập sắp tới đấy nhà văn à. :)

  14. mai says:

    Cuối cùng cũng được đọc phần 20, sướng quá : x Thanks chị nhiều :”>

  15. IAMMAI says:

    Ngày nào cũng vào canh truyện của chị Trang, được ngày mất điện sốt ruột điên lên được, vào thì đã có rồi đây :D. Chị Trang ơi cố lên nhé!!!!

  16. lov3_l3ss_9x says:

    em đợi truyện chưa có tên phần 20 của chị mãi. Chị bật mí đi anh Đăng có lôi chị Quynh ra khỏi thang máy trước con mắt ngạc nhiên của anh Đức không chị

  17. Admin says:

    Cảm ơn các bạn đã đọc và gửi lời bình luận.

    Ta Bi: Cấu trúc “còn + người nói + còn + người nghe” là một cách diễn đạt phổ biến trong văn nói miền Bắc, dùng để chỉ sự cam đoan, chắc chắn.

    Lov3_l3ss_9x: Bạn chú ý chấm phẩy trong câu nhé. Còn vụ lôi khỏi thang máy thì mình nói luôn là không có đâu, vì cảnh kiểu đó có nhiều trong phim Hàn rồi.

  18. PoNy says:

    Hehe. Sau bao ngày dài cổ đợi chờ, hôm nay đã được đọc truyện của chị. Thích ơi là thích :X Phần này hấp dẫn ghê, hồi hộp nữa. Hihi. Cảm ơn chị nhiều nha :X:X:X

  19. ngoc beo says:

    Chị ơi em xin chị. Sau những ngày chờ đợi dài cổ, em không vào thì lại có phần 20. Chị ơi, nhanh nhé! Please! Help me!

  20. beebi says:

    Bao giờ mới có phần 21, huhuhuhu.

  21. lov3_l3ss_9x says:

    Cám ơn chị Trang nhiều nhiều vì đã trả lời em nhiệt tình nhưu vậy nha. À chị ơi bao giờ mới có phần 21 hả chị? Chị cho bọn em 1 mốc thời gian xác định đi chị.

  22. Chou says:

    Thế hãy đoán xem nếu không hành động theo xì-tai Hàn xẻng, thì chàng Đăng sẽ làm gì cả đôi nào?

  23. nhocdethuong192 says:

    Hí hí, lâu lắm mới đọc tiếp truyện của Trang. Thật hay! Mong chờ phần tiếp theo lắm lắm!

    @Chou: theo mình thì chàng ta chẳng làm gì đâu. Chỉ làm cho Quỳnh mất vui bởi cái thái độ lạnh lùng vốn có. Còn Đức, kiểu gì chẳng hớn hở rủ Đăng đi ăn cùng (hoặc không thì ít nhất cũng “lỡ miệng” mà hé lộ cái kế hoạch ăn trưa của cả hai).

  24. Lit says:

    Đoạn miêu tả cảm giác cô đơn khi mới đi làm rất hay! Mình cũng trải qua cảm giác đó thậm chí còn khốc liệt hơn :(

  25. AN says:

    Bạn _*9x gì ở trên ơi, mốc xác định thời gian của bạn Trang là không có thời hạn.

    Văn bất khả ép mà, bạn cứ từ từ, đừng nôn nóng, rồi sẽ có thôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Để xác nhận bạn là người thật chứ không phải phần mềm gửi lời nhắn tự động, hãy điền vào phép tính đơn giản sau: *

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt