Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện chưa có tên (18)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***


- Cúc Anh… – Đăng hắng giọng, gọi cô gái vốn nổi tiếng vì tài nói nhanh hơn nghĩ.
- Dạ? – Cúc Anh thậm chí còn dạ trước khi chữ “Anh” bay hết ra khỏi miệng Đăng.
- Em xem lại bài dịch về Jang Jin Young nhé. Replace sót một chữ sis kìa. (1)

Cúc Anh im lặng. Rõ ràng cô đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống này. Đăng nhìn xuống màn hình, tiếp tục:

- Em sửa luôn lỗi đánh máy trong tin về Kim Bum nhé.
- Đoạn nào hả anh?
- Đoạn ba, dòng đầu tiên luôn. Em thấy chưa.
- Chưa ạ – một lần nữa, miệng của Cúc Anh nhanh hơn não, khi não đuổi đến nơi, cô mới ấp úng nói tiếp – À, em… thấy rồi.
- Trưa nay ăn no quá hay sao mà lờ đờ thế? – Đăng hỏi một câu tưởng như vô thưởng vô phạt.
- Vâng, chị Điệp mời pizza nên bọn em hì hì.

Một vài tia mắt cảnh giác được bắn qua bắn lại giữa các bàn. Đăng vẫn tỉnh bơ nhìn xuống tờ giấy ghi vắn tắt những lỗi cần sửa mà anh mới tóm được trong lần đọc lướt khi nãy.

- Hạnh, em đổi tên bài về vụ Triều Tiên bắn tên lửa đi, mới được có hơn một nghìn lượt đọc thôi đấy.
- Lân, em xem lại bài về Lindsay Lohan…

Còn vài phút nữa mới đến giờ làm việc buổi chiều nhưng tất cả đã được (hay bị) những lời nhắc nhở của trưởng nhóm cuốn vào guồng quay tin bài. Trong khi mọi người đang dán mắt vào màn hình, cố tìm cách chan nước canh cho một loạt tin tức chính trị khô khan và tìm ảnh minh hoạ cho nửa tá những tin giải trí phù phiếm khác, Đăng đứng dậy, rời khỏi phòng, cố thuyết phục rằng mình đang cần đi trả lời tiếng gọi thiên nhiên (2) chứ không phải đang ngóng một ai đó.

Dù sao thì ai đó đang không được trông ngóng cũng đã vượt qua được một nửa quãng hành lang để trở về phòng làm việc. Cô khựng lại khi thấy Đăng, lắp bắp lời chào. Không để cô hỏi thêm gì về chuyện ở BBQ Chicken lúc nãy, anh tiếp tục bước, vừa đi tuôn ra một hai câu chán ngắt liên quan đến công việc.

- Đã scan xong hết chưa?
- Dạ, rồi ạ – cô trả lời như cái máy.
- Thế thì dịch luôn một bài dài đưa lên trong chiều nay nhé.
- Vâng.

Quỳnh không nhìn theo. Cô mở cửa phòng thật nhẹ và cố gắng giữ vẻ mặt tươi tỉnh nhất để chào hỏi mọi người. Đáp lại cô là những cái gật đầu hờ hững và ánh nhìn nửa dè chừng nửa soi mói.

- Thế trưa Quỳnh ăn gì? – Cúc Anh hỏi trước khi nhớ ra mình cần im lặng.
- Em qua quán gà BBQ bên đường ăn cơm thôi ạ.

Cúc Anh không nói gì thêm nhưng câu hỏi han xã giao duy nhất của cô gái hay lỡ lời dù sao cũng là một tín hiệu cho Quỳnh vin vào và cảm thấy dễ thở đôi chút. Nhưng ngay khi cô vừa kéo ghế ngồi xuống, cái sức nặng vô hình vừa mới bớt được một phần nhỏ kia đã quay lại, ra sức chèn ép. Lúc sáng, khi bật máy tính, cô đã làm cho cái nút power tụt hẳn vào trong. Trước khi đi ăn trưa, cô để ý thấy mọi người chỉ tắt màn hình chứ không tắt máy nên cũng bắt chước theo. Bây giờ, khi đi ăn trưa về, chiếc máy tính mà cô nghĩ là đang bật lại tắt ngóm.

Quỳnh nuốt khan, hình như bây giờ não cô mới nhận được tín hiệu phản ứng với những thứ gia vị cay mà cô đã ăn trong bữa trưa. Bây giờ là đợt nắng nóng cao điểm nhưng cô không tin văn phòng lại mất điện đúng lúc như vậy. Có ai đó đã thực sự không muốn ngày làm việc đầu tiên của cô suôn sẻ bình thường. Cô không muốn đoán người đó là ai. Người cô cần gặp lúc này là một trong mấy anh chàng phụ trách IT ở phòng kỹ thuật cuối hàng lang. Lúc sáng khi cô được dẫn đi khắp toà soạn để chào ra mắt, mấy anh chàng mà cô nghĩ chắc sẽ hơi khó gần đó là những người đáp lại cô bằng nụ cười ấm áp nhất. Mạnh, trưởng nhóm kỹ thuật, à lên khi cô tả về bệnh của chiếc máy.

- Biết rồi, case lởm nó thế. Em chờ anh tí. Đức, – Mạnh ngoắc một anh chàng trẻ hơn ngồi tít trong góc – Mày sang bên đấy giải quyết ca này cho người đẹp đê.

Đức xô ghế đứng dậy rút chiếc tuốc nơ vít dài ngoằng ở bên bàn như thể người ta rút kiếm, rồi nhìn quanh như thể Quỳnh là người vô hình: .

- Đâu? Người đẹp đâu, sao em không thấy?!

Quỳnh giơ tay theo kiểu học sinh xin phát biểu rồi nói luôn như mặc cả:

- Nếu anh sửa máy cho em, em hứa sẽ cố đẹp lên ạ.

Đức phì cười, nghiêng người chìa tay về phía cửa mời Quỳnh ra trước. Quỳnh cũng mỉm cười, tự nhiên thấy vui vui. Anh chàng IT man này chắc mới thoát danh hiệu IT boy chưa lâu, cách ăn mặc trông rất là xì tin, áo sơ mi hoa và quần có dây đeo ăn theo mốt của mấy anh chàng trong phim Vườn sao băng phiên bản Hàn Quốc. Anh ta hất đầu về phía cô, giọng vui vẻ:

- Em đi thực tập hay đi làm?
- Dạ, em làm thử việc.
- Lương thử việc cũng được phết, nhưng phòng đấy… Thế em học trường nào ra nhỉ? – Đức nói lảng rất nhanh.
- Em học Ngoại ngữ Thanh Xuân. Anh làm đây lâu chưa?
- Cũng mới thôi, anh vừa ra trường năm ngoái.
- Máy em liệu có khó sửa không ạ?
- Không, năm phút là xong ý mà.

Quỳnh mỉm cười, không phải vì mừng rỡ trước câu trả lời của Đức, cô biết sự cố tụt nút kiểu đó chỉ là muỗi với một người thạo về phần cứng máy tính, mà là vì thái độ thân thiện của anh ta. Dường như mấy câu trao đổi qua loa để người bên cạnh đỡ bị cảm giác trống trải thừa thãi này là đoạn hội thoại dài nhất mà cô thực hiện hôm nay. Nụ cười của Quỳnh thậm chí vẫn đọng nhẹ trên môi khi cô cùng Đức bước vào phòng. Nó sẽ còn phảng phất ở đó nếu như gã IT boy thân thiện này không chào người có bộ mặt khó đăm đăm đang ngồi ở chiếc bàn cuối phòng bằng một câu sét đánh:

- A, anh Đăng, lâu lắm mới gặp, cháu nhà anh sao rồi, khỏi ốm chưa?
- Cháu nào?
- Thì con trai anh ý!

(1) Đoạn này nghĩa là Cúc Anh “luộc” bài trên diễn đàn của người hâm mộ và sửa những chỗ dùng từ không chính thống để che giấu, nhưng lại bỏ sót một chữ nên vẫn lộ.
(2) Answer the call of nature: Nôm na là đi WC.

(Đón xem phần 19)

Nhân tiện, các bạn có nhận ra người quen đã từng xuất hiện trong một truyện trước của mình không?

50 Comments

  1. Kan says:

    He he…Em biết ngay Đức là em của Hoài Đan mà! Chị cũng khéo liên kết các truyện ghê! Em hy vọng Đức chiến thắng Đăng hơn(nếu cu cậu trở thành người thứ 3).
    Mong phần 19 của chị ghê cơ!

  2. saochoi says:

    Hu hu hu…
    Tại sao em lại nằm trong top 30 thế này cơ chứ?
    Công nhận làm phóng viên cũng có nhiều vấn đề phải lo nghĩ ghê!
    Đồng ý với Kan chị rất khéo, tài tình trong cách liên kết các truyện.
    Đợi phần 19 của chị nhìu nhìu!

  3. Maru says:

    Đồng ý với bạn Bạch Hoa, rất có thể Đăng đã nhận đứa bé nào làm con nuôi từ hồi còn làm ở NGO :D

  4. ngọc béo says:

    Hay quá cơ! Chờ chị ạ!

  5. bex says:

    Chị ơi, tự nhiên em cứ nghĩ 1 chuyện. Em biết là nó nhỏ lắm, cơ mà vẫn nên nói với tác giả những suy nghĩ sau khi đọc truyện.

    Quỳnh học Ngoại ngữ Thanh Xuân, vừa tốt nghiệp. Tin bài về Kim Bum và Vườn sao băng Hàn Quốc bắt đầu xuất hiện giữa năm 2009.Suy ra 1 điều, câu chuyện bắt đầu năm 2009. Cơ mà Ngoại ngữ Thanh Xuân đổi tên thành Đại học Hà Nội(DHHN) từ năm 2006,tức là lúc đó Quỳnh vẫn đang là sinh viên, nên đã quen với cái tên DHHN.

    Em cũng học DHHn. Với em, khi ra ngoài giới thiệu về trường mình đang học, em thích dùng cái tên sau này hơn, DHHN.Nó có cái gì đấy tự hào lắm chị a. Nên em nghĩ, nếu như Quỳnh được hỏi về trường đại học của Quỳnh, em nghĩ là sẽ dùng tên DHHN sẽ hợp lý hơn là Ngoại ngữ Thanh Xuân.

    Chỉ là 1 điểm nhỏ thôi ạ. Cơ mà, em nghĩ trong số độc giả của chị biết đâu cũng có 1 sinh viên DHHN giống em, biết đâu sẽ có 1 ai đó nghĩ giống em.

    Truyện của chị hay lắm. Cảm ơn chị nhiều nhiều.

  6. Admin says:

    Cảm ơn các bạn đã đọc và bình luận.

    Bex: Chết thật, em nói chị mới nhận ra đấy. Đúng là chị dùng từ Ngoại ngữ Thanh Xuân theo cách nói của sinh viên từ 5-10 năm trước. Ôi mình già mất rồi! Chị đã ghi chú lại để sửa trên file bản thảo. Cảm ơn em nhiều nhiều (đợt trước chị nhận được mail của em nhưng bận quá nên không trả lời ngay được, đến lúc hết bận thì lại chẳng biết viết gì cho ra vẻ nịnh bợ độc giả, hẹn em dịp khác nhé :D ).

  7. kts-duy says:

    Nghi “cháu nhà” đây là chú computer rồi!

  8. Ciao Bella! says:

    Trong tất cả các phỏng đoán về “cháu nhà anh”, mình thích nhất và phục nhất phỏng đoán của KTS-Duy!

  9. tuyết says:

    Trời ơi, chị ơi khi nào mới có tiếp đây…

  10. Huoucaoco says:

    Chi oi nhac toi Duc e thay nho chi Dan voi anh Lap lam. Chi viet tiep ve ho di chi ^^

  11. newone says:

    Cho phép gọi Trang là em nhé, vì cái lẽ đời kẻ nhìn thấy mặt trời trước được quyền “vênh”. Tôi có đọc thông tin về Trang trên HCN, trên wikipedia và bây giờ là trang TTT.net. Văn học trên mạng nói riêng và văn học nói chung bao giờ cũng phải chịu thông tin hai chiều; Trang có sưu tầm được thông tin người ta chê, trách, mắng và thậm chí chửi tác phẩm của Trang, con người Trang không? Trang nghĩ, nói và làm gì khi nghe, đọc thấy những chuyện đấy? Những cái đó làm nản chí Trang hay thách thức Trang viết, làm tốt hơn?

  12. Chanhchua says:

    Mot thoi gian kha dai khong len mang, hom nay duoc doc lien luc 10 doan trong “Truyen chua co ten” thay vo cung loi cuon. Cam on Trang nhieu vi cach viet loi cuon, doi dap giua cac nhan vat thong minh. Trang co gang vi ban doc nhe :-D

  13. Admin says:

    Newone: Cảm ơn chị/anh đã quan tâm và đặt câu hỏi. Mời chị/anh tìm đọc cuốn “99 tuần buôn chuyện” để tìm câu trả lời.

  14. a_ng says:

    Thích truyện của chị nhất đấy!!! Love ^^

  15. nanachan says:

    Chắc trong truyện này sẽ gặp được Lập và Đan chứ nhỉ

  16. tuyết says:

    Việc đầu tiên khi lên mạng là vào đây. Bao giờ mới có đây….

  17. Leo says:

    Hồi truớc thích đọc truyện cổ tích. Bi giờ thích đọc truyện của Trang! Thanks!

  18. Thu says:

    Sao không thấy ai nhăc đến Quỳnh nhỉ? Thì ra chồng tên là Đăng….:)
    Đoán trúng có thưởng không bà chủ?

  19. IAMMAI says:

    Mạng nhà em hỏng lâu quá, nên giờ mới được đọc truyện của Trang. Thì ra là cậu Đức nhà Đan chứ không phải cậu Thạch nhà Lập. Em đoán trật có một chút ah. Hihi.
    P.S: Bạn Thu, đọc kỹ truyện rồi hẵng comment chứ!
    kts Duy, mình nghĩ giống bạn đó, với phong cách TTT thì “cháu nhà anh” chỉ có thể là cái gì đó đại loại thế thôi! :)

  20. Thu says:

    Căn bản hôm qua mới đọc một lèo hết 18 chương, càng đọc càng thấy mình nghe tên Quỳnh ở đâu đó rồi. Bới lại PLNNA ra đọc thì phát hiện ra chính hắn. Mừng quá nên comment :)

  21. angelina says:

    Sao lâu thế chị Trang ơi, dài cổ rồi nè

  22. Princess says:

    Em vừa đọc từ chương 8 đến chương 18 (để dành mãi đọc 1 lèo cho sướng, hì hì), hí hửng tìm phần 19 đọc tiếp mà chẳng thấy đâu :(
    Mong đến ngày truyện này xuất bản quá :P

  23. Kan says:

    Chị Trang à! Sao lâu quá chị ơi? Em đợi dài cả cổ rùi nè!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


7 − 2 =

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt