Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện chưa có tên (17)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***


“Anh gì là anh gì?”, vừa để đầu óc chậm chạp xử lý câu hỏi, Quỳnh vừa đẩy cửa kính bước ra. Lũ không khí nóng nực nhớp nháp bên ngoài đồng loạt xộc đến ép cô phải giao nộp một cái rùng mình. Cô cho chúng hẳn hai cái, dù nguyên nhân của cái rùng mình thứ hai không liên quan gì đến thời tiết mà xuất phát từ một người, nói rõ hơn chút nữa là từ hành động của anh ta.

Tại sao cô đã cố tránh mà anh ta vẫn nhìn thấy? Không phải lúc đó anh ta đang mải ăn và chúi mũi vào màn hình điện thoại hay sao? Chẳng lẽ anh ta mọc mắt trên trán, hay bên thái dương? Và anh ta có ý gì khi trả tiền cho cô? Trông bộ dạng của cô lúc đó thảm hại đến mức khiến anh ta phải động lòng trắc ẩn ư? Hay anh ta muốn dùng cách tỏ ra lịch sự và rộng rãi thế này để ngầm cảnh cáo cô vì thấy cấp trên mà không chào? Trong chốc lát, Quỳnh thấy mọi thứ mù mờ. Cô biết mình phải quay về văn phòng, đồng thời cũng biết mình đang ở trong tình trạng mất phương hướng tạm thời.

*

Đăng lắng nghe tiếng chân mình vang lên giữa dãy cabin vắng lặng. Mọi người, kể cả Quỳnh, có lẽ vẫn đang ngồi nán lại trong những quán hàng mát mẻ, đợi lòng can đảm dâng cao hơn chút nữa rồi mới dám đi ra ngoài trời, nơi nắng nóng đang muốn nung chảy từng cm đường nhựa. Anh vốn là người dễ thích nghi với nhiều mức nhiệt độ, và do đó không quan tâm lắm đến thời tiết, nhưng cũng phải thừa nhận mùa hè năm nay thật kinh khủng.

Mở trang quản lý tin bài, lướt chuột qua những gì nhóm anh đã dịch và đưa lên trong buổi sáng, Đăng hơi nhăn mặt. Các tin bài quan trọng đều được lấy về dịch rồi đẩy lên trang kịp thời, không có sai sót gì, trừ vài lỗi đánh máy ẩu. Thế nhưng chẳng có bài nào vượt được con số ba ngàn lượt đọc, trừ một bài về ngôi sao truyền hình Hàn Quốc bất ngờ tuyên bố kết hôn (mà bài đó thì anh biết chắc là đã được “xào” lại từ các mục tin do thành viên tự dịch trên các diễn đàn phim ảnh chứ không phải do nhân lực trong nhóm thực hiện). Thật đáng xấu hổ! Những tin bài đầu tiên của tuần này đạt lượt đọc có thể coi là thảm hại, còn anh, người chịu một phần – phần khá to – trách nhiệm lại dành cả buổi sáng để đầu óc lang thang leo đèo vượt núi, vượt cả thời gian, rồi nhớ hay tưởng tượng về một nụ hôn trong bóng tối mơ hồ.

Hành động bột phát chỉ kéo dài vài giây ngắn ngủi ấy đã thay đổi hoàn toàn tương lai Đăng (và cả tương lai của Quỳnh, như anh từng già non phỏng đoán). Trước sự ngạc nhiên của tất cả mọi người, Đăng quyết định không ở lại trường làm giảng viên như chính anh đã gần như tin chắc. Bố mẹ, thầy cô và bạn bè gạn hỏi tại sao, anh đều nói ra những lý do chính đáng đến nỗi không ai phản đối, dù hẳn họ cũng nghi ngờ không ít. Anh bắt đầu với một công việc có thể coi là sáng giá cho người mới ra trường, giám sát dự án cho một tổ chức phi chính phủ. Sau hai năm, dự án với những chuyến công tác liên miên kết thúc, anh bỏ qua những thông báo tuyển dụng hấp dẫn với mức lương tương xứng của các dự án khác thuộc những NGOs khác, nộp đơn thi vào Quan Sát.

Nhanh thật, quay đi quay lại, anh ở đây đã hai năm rồi. Suốt hai năm, anh hài lòng với tốc độ thăng tiến không nhanh không chậm và mức lương trung bình khá, quen dần với những cuộc chạy đua dịch tin nhanh hơn hấp dẫn hơn báo khác diễn ra mỗi ngày (và đôi khi là đêm), quen dần với những cuộc họp giao ban có sự hiện diện vô hình của những người giữ nhiệm vụ kiểm soát tư tưởng văn hoá, chỉ bởi lý do duy nhất: được trở về nhà hàng ngày, thay vì hàng vài tuần hay tháng rưỡi. Đến khi Quỳnh xuất hiện, anh thấy…

Tiếng cười nói của đám nhân viên đang đi từ thang máy ra không cho phép Đăng nghĩ tiếp. Anh ngẩng lên nhìn ra phía hành lang, chuẩn bị sẵn vài cái gật đầu và nụ cười mỉm nhạt thếch chào đón họ. Những khuôn mặt vừa lưu luyến tạm biệt bữa trưa và vẫn tiếc rẻ giữ cây tăm trên miệng hơi khựng lại khi thấy anh. Mấy lời bông đùa dang dở bỗng biến thành một chuỗi câu chào, lời hỏi thăm, hơi nhỏ nhẹ lễ phép hơn mức bình thường. Đăng đã làm với cả nhóm đủ lâu để hiểu thái độ này nghĩa là gì. Họ đang giấu hoặc muốn giấu anh một đôi điều.

Về Quỳnh chăng? Cô đã khóc trong quán cơm gà và cố làm ra vẻ như chỉ bị cay vì nước sốt. Ai khác thì có thể bị cô đánh lừa chứ Đăng thì không. Anh đã ăn chung mâm với cô suốt nửa tháng trời và thấy cô nhai ngon lành những món măng ngâm ớt, rau sống kèm chẳm chéo ớt tươi với vẻ thích thú không thua một bà già người Thái chính hiệu nào. Những thứ gia vị kiểu Hàn Quốc nửa mùa vốn chỉ doạ người ta bằng sắc đỏ kia không thể làm cô chảy nước mắt nhiều như thế được. Nhất định phải có nguyên nhân khác, anh sẽ biết sớm thôi.

(Đón xem phần 18)

25 Comments

  1. Rich says:

    Cố lên chị Trang ơi! Hay lắm!

  2. pam says:

    Ngày nào em cũng vào. Cuối cùng thì cũng thấy nó rồi. Chưa kịp đọc dòng nào nhưng cứ vào cảm ơn chị trước đã. Cố lên nhé chị! :)

  3. ngoctrongda says:

    Cuối cùng thì cũng có phần 17, ngày nào em cũng vào rình rập. Hì…Cố lên chị nhá!!

  4. Hạnh says:

    Mong mãi rồi cũng thấy! Chờ chị viết tiếp :D . Cám ơn chị!

  5. Thu Hương says:

    Truyện hay lắm chị ơi, em thấy truyện nào của chị cũng hay và thể hiện một vốn kiến thức rất rộng. Điều này chứng tỏ chị đã đầu tư vào những tác phẩm cuả mình rất công phu. Tuy nhiên khi đã đọc và thích rồi, tụi em thường mong được đọc phần tiếp theo nhanh hơn, biết làm sao được. Cô lên nha chị, ngày nào em cũng vô xem có phần tiếp theo chưa. Chúc chị vui, nhiều sức khỏe để tiếp tục cho ra đời những tác phẩm hay, đặc sắc!

  6. Don Quijote says:

    Hic..phần này ngắn quá Trang ơi!

  7. tuyết says:

    Cuối cùng cũng được xem, em thích Đăng. He he

  8. Rich says:

    Chờ lâu được một đoạn tí ti đọc nhâm nhi cũng vui. Truyện hay chị Trang ạ, mong được đọc tiếp Truyện chưa có tên (18)

  9. kts-duy says:

    Nhắn anh chàng Đăng hồi tưởng thêm chút nửa đi. Chứ chỉ vì hun 1 cái mà thay đổi lựa chọn ở lại trường thì chưa rỏ nguyên nhân lắm!

  10. Admin says:

    Bạn Duy cứ bình tĩnh, chuyện đâu còn có đó. Mình sẽ hé lộ dần dần. Bây giờ mà dồn hết thức ăn vào một miếng thì nghẹn chết.

  11. kts-duy says:

    Hị hị, lại chờ vậy!

  12. Chou says:

    Thích những đoạn, những câu hay miêu tả thiên nhiên hay khung cảnh bao bọc lấy nhân vật. Trong ngữ cảnh ấy, Trang viết rất duyên và thể hiện sự quan sát lẫn chiêm nghiệm.

  13. Chou says:

    Ước gì ngoài đời (đời mình í) mà những khoảnh khắc đã qua, một nụ hôn, một lần ngồi chuyện trò thâu đêm ở một vùng sơn hải nào đó… mà có thể hữu duyên năng tương ngộ nhỉ. Bởi vì đường đời đan chéo một cách vô duyên, lòng người (lòng mình + lòng người ta í) thì cao ngạo, cho nên rồi sẽ chỉ là ký ức.

    Cho nên thích truyện của Trang vì ký ức được nối dài, nhuần nhị, cá tính và hấp dẫn.

  14. Đọc, để có cảm giác mình là một phần trong đó.
    Nhưng, không phải câu chuyện nào cũng có thể làm thế được.
    Trừ khi, chính những câu chữ được đắm mình trong sự nhiệt huyết và say mê của tác giả.
    Và chị trang là một người như thế, đối với em.
    (có …. không nhỉ :D )

  15. saochoi says:

    Hu hu…Tại sao em lại nằm trong top thứ 15 thế này!
    Cũng tại em thôi nhỉ? Không năng vào website của chị.
    Em đọc không hiểu tí gì chị Trang ạ!
    Tự nhiên cái anh chàng kia lại giúp Quỳnh?
    À…không tự nhiên Quỳnh lại đặt câu hỏi:”anh gì là anh gì?”
    Hay em chưa đọc hết phần 16?
    Thôi em phải đọc lại đã!

  16. saochoi says:

    Hay quá! Thì ra người Quỳnh tránh mặt là Đăng. Hay quá, chị Trang ơi! Em thật ngu si khi nghĩ đó là một anh chàng khác, nhỉ? Thôi, chị viết tiếp đi nhé!:D

  17. Maru says:

    Ngắn quá :(

  18. LeKhanh says:

    Truyện hay quá! Mong Trang sớm viết phần tiếp theo.
    Đọc truyện Trang viết hồi hộp lắm…từ dòng đầu đến dòng cuối luôn.

  19. Kan says:

    Em tuy là newfan của chị nhưng các truyện của chị em đọc cũng tương đối rùi! Truyện này hay lắm! Không biết khi nào thì chị hoàn tất được nó và cho xuất bản? Nhưng chị cứ viết lên đây cho tụi fan của chị như em có thể theo dõi hàng ngày được ko?

  20. Admin says:

    Cảm ơn các bạn đã gửi lời động viên. Thời gian hạn hẹp nên mình xin phép không trả lời từng người một. Về chuyện viết dài hay ngắn, đưa lên hằng ngày hay hằng tuần, mình mong các bạn thông cảm vì bản thân mình cũng không thể quyết định chính xác được. Mình cũng có công việc khác phải làm, có nhiều điều phải lo nghĩ, trong khi công việc viết lách này lại đòi hỏi nhiều thời gian cũng như cảm hứng, nên mình chỉ biết cố gắng và cố gắng thôi. Một lần nữa cảm ơn các bạn.

  21. Hoac_Dat says:

    Thu Trang rất Pro nhưng Đạt chỉ dám hâm mộ thôi không dám yêu ( Sợ các fan le’m). Ngày hôm nay lần đầu tiên biết TT dành rất nhiều thời gian để đọc truyện của TT giờ bị sax rùi. Dù gì mình vẫn thích TT thời 02-03 hơn. Nếu được đọc NKTY của TT sớm thì có lẽ mình đã là chàng Bạch Mã Hoàng tử rùi ;) .

  22. Angelina0901 says:

    Em thích đọc sách chị hơn là chỉ ngồi đọc online thế này. Cảm giác đc cầm một cuốn sách với bìa lạ và đẹp kiểu “Trần Thu Trang” chui vào chăn và bật đèn pin khiến đọc truyện đc “thấm” hơn là phải ôm nguyên cái lap lên giường. :x

  23. tuyetphale8 says:

    rất hay đó chị hãy viết tiếp nữa nhé phải nói tuy đăng làm ra vẻ không quan tâm nhưng lại chú ý đến quỳnh dù lại những chi tiết nhỏ nhất em thích nhân vật như vậy có cá tính lắm

  24. Minh Tran says:

    Góp ý nhỏ: “những NGOs khác”, liệu có nên để là “những NGO khác” (không cần s) hoặc “những tổ chức phi chính phủ khác” được không em?

    (Sorry vì cái thói lâu lâu lại bombard web của em bằng nhiều comment liên tiếp của chị nhé hihi)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


9 − 3 =

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt