Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện chưa có tên (15)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***


Quỳnh lặng đi một lúc. Ban đầu, cô không hiểu câu nói, dù không gian im ắng của đêm miền núi không hề cản trở từng chữ đập vào màng nhĩ, rõ mồn một. Sau đó, khi đã chậm chạp xâu chuỗi xong cả câu, cô lại không hiểu lý do để một người hơi kiêu ngạo nhưng chưa bao giờ cay độc có thể bật ra những lời tàn nhẫn ấy. Chẳng lẽ cô giống một đứa con gái có thói tắt mắt, ăn cắp vặt đến vậy ư? Chẳng lẽ trong mắt Đăng, cô đáng ghét đến mức anh ta phải trả đũa bằng cái cách hỏi móc nhọn hoắt này? Chẳng lẽ một người luôn nghiêm trang như anh ta lại đang đùa cợt, thậm chí đùa cợt quá trớn, không biết đến giới hạn? Những câu hỏi, những phỏng đoán, những giả định cứ ngoằng vào nhau, thít dần quanh cô như sợi dây thừng. Quỳnh thấy ngạt thở. Cô hít mạnh để hơi ẩm bên ngoài ùa vào ngăn những giọt nước đang rình rập trong khoé mắt. Không nói thêm lời nào, kể cả một câu chào lễ phép mà cô vẫn thường dặn mình phải nói để giữ đúng phép thầy-trò, Quỳnh quay người đi vào.

Đăng không nghĩ là cô nàng ngông nghênh này lại đầu hàng chóng vánh, rút lui vô điều kiện như thế. Khi đặt câu hỏi, anh đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đấu khẩu. Anh đang hơi say và cô đơn, những kỷ niệm mạnh mẽ nhao lên từ một vùng ký ức mờ khuất như muốn hạ knock out kẻ đang kìm giữ chúng. Đêm cuối cùng ở Tin Tốc mới mệt mỏi và tịch mịch làm sao. Hơn lúc nào hết, anh thèm được trò chuyện, cãi cọ cũng được, với một cô gái mười chín tuổi tinh nghịch, hồn nhiên, giống như cô gái ngày xưa mà anh từng theo đuổi. Ồ phải, tại sao anh không đuổi theo chứ? Cô ấy mới vừa ở đây thôi mà. Chẳng kịp trấn tĩnh lấy một giây để phân biệt đâu là hiện thực đâu là ảo giác, Đăng chạy vội về phía hàng hiên lớp học.

Mới thất thểu đi đến giữa sân, Quỳnh lơ mơ nghe thấy tiếng chân và tiếng gọi. À không, không phải là một tiếng gọi hẳn hoi, nó giống một tiếng kêu để gợi chú ý hơn. Cô dừng bước, ngoái lại. Bóng tối gần như đặc quánh và đôi mắt nhoà nước không cho phép cô nhìn rõ mọi thứ, cô chỉ đơn giản là cảm thấy có người đang lao đến. Còn ai vào đây, nếu không phải là Đăng? Chẳng lẽ anh ta vẫn chưa thoả mãn với câu nói có giá trị như một nhát dao đâm bồi vào người bị thương kia? Chẳng lẽ anh ta vẫn muốn căn vặn cô thêm điều gì nữa? Quỳnh xoay hẳn người lại, có lẽ đã đến lúc cô không nên và không thể tránh né nữa.

Tia lửa nhỏ bùng lên trong đôi mắt mở to long lanh nước của người đối diện khiến bước chân hăm hở của Đăng khựng lại. Có phải anh đã làm sai điều gì? Lắc mạnh đầu như muốn hất văng men rượu choáng váng và những kỷ niệm xao lòng ra khỏi tâm trí, anh cố gắng hướng suy nghĩ của mình về phía giới hạn tỉnh táo. Nhưng cú lắc đầu này dường như không đem lại kết quả, thậm chí là phản tác dụng. Những cảm xúc nồng ấm của một chàng trai hai mươi hai tuổi vốn bị vai trò giảng viên tương lai ép cho lắng xuống suốt nửa tháng nay bỗng nhiên được khuấy động, Đăng tiến thêm một bước về phía Quỳnh.

Sau mấy hôm mưa to, khoảng sân đất không được đầm kỹ đã trở nên lầy lội hơn bao giờ hết. Một đám bùn đang nằm im ở ngay trong tầm bước của Quỳnh, chỉ còn đợi cô gái cử động để hoàn thành nốt nhiệm vụ phá đám (hay tác hợp?!) của mình. Vừa lùi vừa xoay người tránh Đăng, Quỳnh bước ngay vào chỗ đất nhão, trượt chân, mất đà, chới với. Và lần này, Đăng đã vứt bỏ sự cảnh giác để làm theo phản xạ tự nhiên của một chàng trai bình thường: vươn tay đỡ. Thật tai hại, bóng đêm đen kịt đã biến hành động mang tính nhân đạo của anh thành một cử chỉ thân mật bất ngờ. Tay anh, thay vì nắm được tay hay vai Quỳnh, lại chộp vào eo cô, kéo giật lại. Tiếng kêu thảng thốt của Quỳnh chưa kịp rời khỏi môi đã bị ép ngược trở lại bằng đôi môi vẫn còn cay nồng vị rượu.

Như bất cứ cô gái biết tự vệ nào khác, Quỳnh vùng vẫy, cố gắng giằng mình ra khỏi nụ hôn đầu đời không mong muốn. Như bất cứ cô gái mới lớn nào khác, cô cũng từng mơ mộng về hành động này. Trong suy nghĩ của cô, nó là một dấu ấn nhỏ nhưng phải thật ngọt ngào. Nó phải diễn ra trong bối cảnh thật lãng mạn với hoa, nến và tiếng sột soạt của váy áo, phải bắt đầu thật từ tốn với những lời êm dịu. Quan trọng nhất, người chia sẻ nụ hôn đầu với cô phải là chàng trai mà cô yêu thực sự. Cô chưa bao giờ tưởng tượng ra cảnh mình, ăn mặc lôi thôi, đứng chôn chân giữa khoảng sân tối om lép nhép bùn đất, đón nhận một nụ hôn không chút gượng nhẹ của một người gần như căm ghét mình. Cô hẳn sẽ là con ngốc nếu cứ để yên cho anh ta tiếp tục!

Thật không may, cô không đủ kinh nghiệm để hiểu rằng, cử chỉ phản đối không yếu ớt nhưng cũng chưa đến mức quyết liệt sống còn như của cô sẽ chỉ càng góp phần trêu ngươi kẻ đang giữ vai trò chủ động. Đúng vậy, Đăng giờ đây không còn coi cô là đàn em cùng trường, là học trò tương lai nữa, mà là một người khác giới bướng bỉnh đầy hấp dẫn, một thử thách khó khăn cần chinh phục. Vòng tay anh siết chặt hơn quanh hông cô, đôi môi nóng nảy của anh áp vào đôi môi mím chặt cứng đờ của cô, chà xát…

Vài giây trôi qua trong sự im lặng tuyệt đối, thậm chí cả tiếng thở cũng không thấy đâu. Chàng trai vẫn miệt mài “tấn công”, cả vòng tay lẫn bờ môi đều không buông, không lỏng. Phản ứng kiên định ban đầu dần rời bỏ cô gái. Không biết vì ngạt thở hay vì quá căng mỏi, trong tích tắc, miệng cô hé ra một chút. Và chỉ chờ có vậy, như dòng nước lũ mạnh mẽ từ thượng nguồn đổ xuống cuốn phăng thân cây non nớt, một nụ hôn đúng nghĩa kéo cô vào một cơn say váng vất, một cơn say không phải do rượu, một cơn say cô chưa từng biết đến bao giờ.

Không biết lại bao nhiêu giây nữa trôi qua trong sự im lặng tuyệt đối, nụ hôn có thể gọi là đắm đuối dần dần xen vị mặn. Đăng nhấc một tay khỏi eo Quỳnh và chạm nhẹ lên mặt cô, gò má mà anh nhớ là lấm tấm tàn nhang của cô đã ướt đẫm từ lúc nào.

(Đón xem phần 16)

Sponsored

55 Comments

  1. Windy says:

    Dù vẫn rất thích cái giọng văn tự nhiên này. Nhưng xin phép có ý kiến một chút là đang thấy hơi có sự trùng lặp tính cách nhân vật, cũng như cốt truyện đang có vẻ đi theo hướng phổ biến. Hy vọng có gì mới hơn nữa.
    Anyway, đọc vẫn thích thích. ^^

  2. angelina says:

    Chà, anh chàng Đăng này cũng nóng bỏng và liều lĩnh ghê ta. Thật ra mình nghĩ rượu là tác nhân thứ 2 thôi bởi vì thực chât anh chàng cũng có chút tình cảm với Quỳnh. Tuy nhiên, cách thể hiện tình cảm mỗi người mỗi cách, có người thì theo đuổi tán tỉnh, có người thì ân thầm dõi theo, có người thì hành động giống anh chàng này, thích nói đã kích, thích giả vờ không quan tâm nhưng thực chất là quan tâm chết được… Đó là lý do anh đã thấy một ngọn nến ấm áp thắp lên khi thấy cô sau bao nhiêu năm… hì, đó là suy nghĩ của mình.

  3. ngoctrongda says:

    19 tuổi đã lấm tấm tàn nhang rồi :(

  4. Ziz_chan says:

    aaaaaaaaaaaaa…. sau bao ngày chờ đợi, cuối cùng cũng đã…hôn. hihihi. Chị ơi cố lên nhá!!!! ^_^

  5. bex says:

    Em thích đoạn chị miêu tả nụ hôn, cứ úp úp mở mở, cái cách miêu tả không qua loa mà cũng không thô bạo quá,lộ liễu quá. Cái này các cụ chắc gọi là “định mệnh”, đã là của nhau thì có muốn trốn cũng không trốn được.

  6. huong says:

    Mình nghĩ có chút gì gượng ép để có dược nụ hôn này. Một người đàn ông đang chìm đắm trong nỗi nhớ về mối tình đầu liệu có thể dễ dàng hôn một cô gái mà anh không có chút cảm tình? Một cô gái cá tính mạnh như Quỳnh lẽ nào lại không phản đối quyết liệt khi bị tấn công bởi một người cô cũng không yêu? Minh xin lỗi Trang, nếu những gì mình nghĩ lam Trang “tuột” mất cảm hứng sáng tác. Minhf mong Trang sẽ có những trang viết thuyết phuc hơn. Hi vọng nhiều ở Trang!

  7. lazzje_cat says:

    Chị ơi, thế hôn giỏi là do bẩm sinh hay do tích luỹ kinh nghiệm hả chị????

  8. bốn mùa yêu says:

    có một vài sự trùng lặp ở đây thì phải. các nhân vật trong truyện của chị trang có vẻ như đều uống rất giỏi. rượu là một nhân tố không thể thiếu, nhân vật nữ luôn có cái gì đó rất quái thai và bướng bỉnh.mở đầu 2 người thường là chẳng ưa gì nhau. nhân vật nam thì lúc mô cũng là người lịch thiệp và cũng được nhiều phụ nữ quan tâm. nhưng nói chung là đọc vẫn đau tim lắm

  9. Cỏ Yn says:

    Thấy mọi người bình luận và mong chờ vào nụ hôn này nhiều quá. Em nghĩ nụ hôn của Đăng là nhờ “sự cố”, men rượu, tình cảm và hồi ức về mối tình đầu.

  10. Nguyên Anh says:

    ôi, em khắc khoải đến đoạn sau quá chị à!

  11. Chou says:

    Đúng nhỉ, đang say lơ mơ hôn ép phê :D

    Bạn Trang tả đoạn hôn thấy… thèm! Tự nhiên muốn trẻ lại thời sinh viên để mà, ở một cao nguyên nào đó, hôn nhau trong hơi lạnh trời đêm.

  12. seagull says:

    Tim không thở được !!!

  13. Admin says:

    Cảm ơn các bạn đã bình luận hết sức sôi nổi. Mình vẫn đọc hết các ý kiến nhưng không thể trả lời từng bạn một, vì nếu làm thế, mình sẽ không còn thời gian viết truyện. Mong các bạn thông cảm và tiếp tục ủng hộ. Thân mến.

  14. Hoa Bach says:

    Èo, sao con bé miêu tả nụ hôn đầu đời nghe hay thế :D
    “Và chỉ chờ có vậy, như dòng nước lũ mạnh mẽ từ thượng nguồn đổ xuống cuốn phăng thân cây non nớt, một nụ hôn đúng nghĩa kéo cô vào một cơn say váng vất, một cơn say không phải do rượu, một cơn say cô chưa từng biết đến bao giờ.”
    Thích câu này nhất phần này :D

  15. xuxu says:

    Đọc hôm qua mà hôm nay mới comment được. Ko ngờ là ép hôn nhé, nhưng mà tả hay quá đi chị 8″>

  16. IAMMAI says:

    Yêu ngôn ngữ của chị Trang!!! :X

  17. sapphire says:

    Chị ơi! Chị diễn tả xong làm em muốn có bạn trai ghê hihi…

  18. Maru says:

    Không hiểu sau màn hôn hít này thì câu chuyện giữa Quỳnh và Đăng sẽ diến biến theo chiều hướng nào nhỉ??
    Hồi hộp theo dõi :x

  19. thanhhieu says:

    em thấy nụ hôn này thật lãng mạn, mặc dù nó ở trong một khung cảnh không hề lãng mạn nhưng chị đã làm cho nó trở lên thật lãng mạn, em rất thích, cảm ơn chị Trang nhé. Em chờ phần 16 của chị

  20. tuyetphale8 says:

    em thấy anh chàng này hơi quá đáng khi nhớ về mói tình đầu của mình mà lại hôn người ta như vậy nhưng quả thật rất lãng mạn em cũng mong có doễn biến một nị hôn đến với hai người .truyện của chị rất gây cấng chị viết nhiều chut đi

  21. ohmygod says:

    Tớ đồng ý với ý kiến của Hương nói trên. Tớ chờ đợi cái gì đó … cô đọng hơn, gợi cảm hơn như trong PLNNA. Truyện này hơi dài và hơi thiếu cảm xúc Trang ạ. Sorry nếu nói thẳng mà lại làm “tụt” cảm hứng của tác giả.

  22. ngoctrongda says:

    Chị Trang ơi, cái FB của em không vào được nên đành lỗi hẹn với chị về cô nàng Bảo Bình đến tận hôm nay, chị đừng buồn em nha, khi nào vào được em sẽ up liền :(

  23. saochoi says:

    Xin lỗi chị Trang! Vì em đã không viết đúng chính tả. Em rất xin lỗi! Nhưng chị đừng cắt comment của em nha chị. Em sẽ sửa sai mà.

  24. zoe says:

    @ngoctrongda: Như vậy cũng bình thường thôi bạn. Có nhiều người có tàn nhang bẩm sinh lắm, tớ cũng thế này.
    @chị Trang: Anh Thanh, anh Lập hay anh Đăng, em thấy anh nào cũng tuyệt cả :D

  25. mắt tròn says:

    Chuyện rẻ tiền chứ gì đâu mà cũng ham.

Leave a Reply to [Chương 1-49] – Để hôn em lần nữa – Trần Thu Trang « BachVietBooks Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Để xác nhận bạn là người thật chứ không phải phần mềm gửi lời nhắn tự động, hãy điền vào phép tính đơn giản sau: *

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt