Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện chưa có tên (13)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***


Quỳnh đã quen với cách phản ứng khá… kinh hãi của mọi người dành cho những hành động không thể gọi là bình thường của chính cô. Nhưng phản ứng của người đang đứng kia thì không phải là kinh hãi hay ngạc nhiên, mà chỉ là buồn cười. Nếu bây giờ không phải mười rưỡi đêm, chắc anh ta đã cười phá lên vì cái điệu bộ chẳng ra làm sao mà cô vừa vô tình trình diễn. May cho Quỳnh, trời đã đủ khuya để những tiếng cười dừng lại đằng sau đôi môi mím chặt. Một lát, như đã nén xong cơn cười, anh ta chỉ tay về phía cửa phòng của đám con gái, nghiêm mặt như ra lệnh cho Quỳnh mau đi ngủ. Quỳnh gật đầu nhưng vẫn nán lại. Cô vặn mình và co duỗi chân như để ngầm thông báo với Đăng (phải, lại là anh ta) về nguyện vọng tập thể dục, hy vọng anh ta sẽ bỏ vào trong trước.

Nhưng có lẽ Đăng không muốn tỏ ra tôn trọng nguyện vọng của một sinh viên nữ ngông nghênh gàn dở. Thay vì bỏ vào trong như Quỳnh thầm kêu gọi, anh ta lại bước xuống khỏi hàng hiên, đến gần chỗ cô hơn.

- Muộn lắm rồi, bạn còn đứng đây làm gì? – Đăng hạ thấp giọng, và còn hạ thấp hơn nữa khi cố nói thật nhanh câu tiếp theo, một câu trống không – Đã hết sốt chưa?
- Thầy định đi đâu ạ? – Quỳnh trả lời Đăng bằng một câu hỏi khác, lễ phép không chê vào đâu được.

Câu hỏi tưởng như chỉ là một lời chào tầm thường bỗng làm Đăng đầu tiên thì ngắc ngứ, sau đó thì đâm quạu. Anh đã mở lời hỏi thăm tử tế thế rồi mà cô ta cứ bơ đi là sao?! Phải mất mấy giây sau, anh mới lấy lại bình tĩnh để đáp trả bằng một câu hỏi khác, hơi mát mẻ:

- Tôi có cần phải khai báo với bạn không nhỉ?
- Chắc là… không cần ạ – Quỳnh ngập ngừng, vẻ mặt lộ rõ là đang đề cao cảnh giác.
- Bạn biết vậy thì được rồi. Mau vào ngủ đi!

Quỳnh chẳng có lý do gì mà không “vâng” một tiếng rồi quay người đi vào. Đứng ì ra trước ánh nhìn soi mói của anh ta đã chả mấy dễ chịu, cô lại còn bị muỗi đốt cục cả chân nữa chứ. Nhưng không hiểu vì khung cảnh thanh vắng của đêm hay vì cảm giác nhớ nhà mà Đăng lại trở nên cởi mở hơn bình thường. Anh sải bước để đi lên song song với Quỳnh, biểu hiện lừng khừng như định nói thêm điều gì. Quỳnh nhìn sang, thoáng ngạc nhiên vì thái độ gần như thân thiện và có phần hơi lúng túng của Đăng. Cô dừng lại, hỏi nhẹ nhàng:

- Có chuyện gì nữa không ạ?
- Ừm… – Đăng gật đầu.

Kiểu ậm ừ của Đăng khiến cái đầu lắm liên tưởng của Quỳnh hoạt động thật nhanh. Có lẽ anh ta cắn rứt lương tâm đôi chút vì đã để cô xuống xe đi bộ dưới trời mưa, làm cô ốm thêm chăng… Chẳng kịp nghĩ gì sâu hơn, cô buột miệng:

- Thầy không phải áy náy vì chuyện lúc trưa đâu ạ. Em không sao.
- Tôi không định nhắc chuyện lúc trưa – Đăng đột nhiên gắt nhỏ.
- Ơ… vâng.

Quỳnh đi thật nhanh lên trước để giấu đôi tai đỏ lựng vì tẽn tò và tức tối. Cô chỉ định tỏ ra không hẹp hòi để anh ta đỡ phải ấp úng mãi, thêm khó xử thôi. Ai biết được tự dưng anh ta lại giãy nảy lên như thế chứ. Hừ, tốt nhất là cô đi ngủ! Dính dáng tới ông thầy dở người này thêm phút nào chắc cô chỉ bực mình thêm phút đó.

Nhưng “ông thầy dở người” đang thật sự rất không bình thường. Thay vì để mặc cho cô chạy tót lên hiên, anh ta lại đuổi theo, túm lấy khuỷu tay cô. Cử chỉ có thể gọi là thân mật này đem đến tác dụng như một cú phanh gấp đối với Quỳnh, phanh gấp cả chân tay lẫn đầu óc. Cô cứ đứng đờ ra, trố mắt nhìn Đăng, thậm chí không kêu nổi tiếng nào chứ đừng nói đến việc huých cho anh ta một cái hay giằng tay ra. Ở phía đối diện, Đăng cũng không khá hơn Quỳnh là bao. Trong tích tắc, anh quên bẵng lý do dẫn đến hành động bạo dạn của mình, một hành động mà ngay cả trong mơ anh cũng chưa gặp bao giờ: túm lấy tay một cô gái mình không hề có cảm tình, lại đang coi mình là thầy…
Một người thì quên mất rằng mình giữ tay đối phương để làm gì, một người thì không nhớ là mình phải giật tay ra, cả hai chắc sẽ còn đứng giữa sân trường cho đến khi cùng hoá đá nếu như không có ai đó xuất hiện. Chẳng biết là may hay không may, người đóng vai nhân chứng của cái cảnh dễ gây hiểu lầm này không phải thầy trưởng đoàn xuề xoà nhưng cũng nhiều nguyên tắc đạo đức, cũng không phải một sinh viên nam to mồm vô tư hay một sinh viên nữ ưa bép xép đơm đặt, mà là Phương – cô bạn quan tâm lo lắng cho Quỳnh nhất và cũng là cô sinh viên được Đăng (dường như) ưu ái nhất trong suốt mấy ngày qua.

Dù Đăng và Quỳnh đã bừng tỉnh, đã nhanh chóng tạo một khoảng cách hợp lý hơn giữa bàn tay người này với cánh tay người kia, cử chỉ cũng như vẻ mặt không mấy tự nhiên của họ vẫn đưa đến cho Phương rất nhiều suy luận. Nụ cười luôn thường trực trên gương mặt bầu bĩnh tắt ngấm từ bao giờ, Phương cứ đứng ở hàng hiên, nhìn xuống chỗ hai người, cặp mắt ngỡ ngàng thấp thoáng cả những cảm xúc cô chưa từng gặp: tổn thương và ghen tị. Quỳnh không đọc được hết những gì hiện lên trong đôi mắt đã tối lại của Phương, cô chỉ biết rằng mình đang ở trong một tình huống hiểu lầm tai hại. Đến đứa thờ ơ nhất trong đám con gái cũng biết là Phương có cảm tình đặc biệt với thầy Đăng, huống chi cô, người mà nó vẫn coi như chị em, luôn tranh thủ kể lể tâm tình… Chẳng nghĩ thêm gì nữa, Quỳnh chạy vội lên hiên, kéo bạn vào trong.

- Có chuyện gì thế? – Phương hỏi, mắt vẫn hơi liếc về phía sau, bối rối.
- Vào đã, rồi tớ kể sau – Quỳnh nói nhanh, cũng chẳng bình tĩnh gì hơn.

Rồi hai cánh cửa sơn xanh cũng đóng chặt lại. Ánh đèn sạc lờ mờ và những tiếng càu nhàu nho nhỏ bên trong phòng ngủ của đám sinh viên nữ cũng tắt ngấm. Giữa khoảng sân tối om, chỉ còn Đăng đứng im lặng cùng lũ muỗi và những ý nghĩ hỗn độn. Ở đâu đó phía trên thung lũng, tiếng chim đêm vút lên như một lời trách móc.

Đón xem phần 14

18 Comments

  1. Maru says:

    Oh có vẻ như sắp đến đoạn hôn nhau rồi ^^
    Nhanh nhanh chị ơi :”>

  2. Haru says:

    Chị làm em nhớ đến đoạn Lập cầu hôn Đan. :D

  3. Maru says:

    Hic, lâu quá, em đợi hổng nổi, em ngủ đây

  4. trang says:

    Chị ui, em đợi phần 13 mãi, giờ có rồi. Lúc nào mơi có phần 14 chị ơi.

  5. Admin says:

    Nhắn chung các bạn đã, đang và sẽ gửi bình luận: Một số bình luận quá ngắn như “Póc tem”, “Up” hay “Hay!” sẽ không được hiển thị, dù mình vẫn đọc và ghi nhận sự quan tâm/khen ngợi đó.

    Trang: Em ơi, cho chị thở tí chứ :((

  6. Maru says:

    Chị vừa thở vừa viết tiếp fần 14 đi :P
    Bắt đầu ly kỳ rồi :D

  7. xuxu says:

    Ôi, sắp hôn nhau chưa chị, hồi hộp :))
    Mong chờ phần tiếp theo.

  8. minsu says:

    chị ơi! cho em hỏi, chị nghĩ việc mua sách in lậu thì phải là có lỗi với tác phẩm và tác giả ko chị ( sv nghèo mà … :(

  9. PoNy says:

    Hehe, hồi hộp quá, không biết phần sau sẽ thế nào nhỉ? Ui, lại chờ đợi. Hix
    @minsu: Sách in lậu nó bán cũng bằng giá sách thật mà bạn. Khi mua nên chú ý một chút, nên mua sách thật để ủng hộ tác giả mà chất lượng sách lại cao hơn :)

  10. snow says:

    Đợi lâu nhưng coi ko đã.

  11. saochoi says:

    Càng ngày càng gay cấn rồi đây. Có lẽ hai người đang dần thích nhau thì phải? Sắp đến cảnh hôn nhau chưa chị? Em mong đoạn đó nhất đấy!

    Cố lên chị Trang ơi!
    tiếp tục mạch chuyện đi chứ!
    đừng lười biếng nữa!
    ngồi dậy và viết nào!
    cố lên! cố lên!
    để có một cái kết hạnh phúc cho mọi người!
    yyyyyyyyyeahhhhhhhhhhhhhhh!

    Thanks chị nhiều nhiều!

  12. sapphire says:

    Trời ơi, đọc kiểu này đau tim quá chị Trang ui hic… Chị ơi cố lên nha, gần tới khúc hấp dẫn rồi hihi.

  13. kts-duy says:

    Còn lâu mới hun nhớ các vị! Mà nhiều khi Trang cũng không cho 2 người này hun nhau thiệt đâu chỉ là kiểu té ngã hay gì gì mà chạm môi thôi. Mà các vị cũng đừng hò hắt nhanh lên nhanh lên để tác giả còn nghỉ ra cái gì khang khác thì mới thú chứ. Cứ có thì coi chưa có thì chờ đi!

  14. bốn mùa yêu says:

    Nhưng không phải ở phần đầu đã nói qua là 2 người này đã từng hôn nhau rồi sao. nếu chị Trang đã nói vậy thì chắc chắn là sẽ hôn thôi.

  15. vũ thị thảo says:

    em chờ phần 14 của chị

  16. phaletuyet8 says:

    thật ra xem truyen này em có nhiều điểm không hiểu lắm tại sao đăng yêu quỳnh mà lại ưu ái với phương như thế không tốt chút nào

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


6 + 9 =

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt