Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện chưa có tên (12)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***


Chiếc Minsk phóng được hơn nửa đường thì trời đổ mưa, không phải bắt đầu bằng vài giọt nước lộp độp mà ngay lập tức ào xuống như trút. Thật may là đằng sau xe có kẹp sẵn một chiếc áo mưa. Chiếc áo hơi cũ, lại có chỗ rách nhưng ít nhất nó cũng giúp hai người không ướt đầu và phần lớn thân trên. Tuy nhiên, để chiếc áo kiểu măng tô cá nhân che được cho cả hai người, Quỳnh phải ngồi chúi sát vào Đăng, gần như áp má vào lưng anh. Dẫu biết đây chỉ là tình huống bất khả kháng, không thể làm khác, Đăng vẫn cảm thấy thật khó chịu, nói đúng hơn là khó xử.

Dù cố gắng tỏ ra nghiêm khắc, nhiều lúc lạnh lùng đến vô lý, Đăng cũng chỉ là một chàng trai ngoài hai mươi chưa từng trải. Việc không thể giữ khoảng cách (theo đúng nghĩa đen về mặt không gian) với một sinh viên nữ, một cô gái kém anh vài tuổi, cũng làm tâm trí anh bị xáo trộn. Những ý nghĩ trái ngược cứ nhảy múa trong đầu, Đăng nửa muốn mở lời, hỏi han vài câu để cả hai cùng cảm thấy ấm áp hơn trong cơn mưa xối xả trên đoạn đường núi quanh co vắng vẻ, nửa lại muốn im lặng như để ngầm khẳng định với Quỳnh rằng giữa anh và cô, ngoài chiếc yên xe và áo mưa ra, chẳng có gì chung nữa.

Khi Đăng vẫn còn phân vân giữa hai vai trò, anh-khoá-trên-thân-thiện hay giảng-viên-mới-xa-vời, chiếc xe đã tới đầu dốc dẫn xuống bản Tin Tốc và Quỳnh đã dứt khoát hành động theo sự lựa chọn của cô. Cô nói to, át cả tiếng mưa:

- Thầy cho em xuống đây thôi ạ.

Từ khi chấp nhận lời kỳ kèo phảng phất giọng điệu trẻ con của Quỳnh, Đăng đã không nghĩ rằng cô sẽ giữ lời. Qua mấy hôm trông nom đám sinh viên nữ, anh cũng chai dần trước những kiểu nhõng nhẽo màu mè của các cô nàng thích làm hàng rồi. Ấy thế nhưng, cô gái có cái miệng lúc nào cũng như bĩu ra nũng nịu này lại đòi xuống thật! Khi anh vừa phanh xe để chuẩn bị thả dốc, Quỳnh đã chui ra khỏi áo mưa và trèo phắt khỏi xe. Đăng quay lại nhìn trân trối, một lần nữa lại không biết phải cư xử sao. Đội mỗi một chiếc mũ vải đã ướt sũng, cuốc bộ về bản giữa cơn mưa nặng hạt thế này ư? Có phải cô nàng ấm đầu rồi không?!

Chẳng cần biết đến những ý nghĩ đầy ác cảm của Đăng, Quỳnh vuốt nước mưa trên mặt rồi chìa tay:

- Thầy cho em xin túi lá me.

Trước kiểu ứng xử không theo bất cứ một logic nào như vậy, Đăng còn biết làm gì nữa cơ chứ! Anh móc gói lá me trong túi ra đưa cho Quỳnh rồi lao xe xuống dốc. Hừ, giờ thì anh hiểu tại sao đám sinh viên nam lại gọi cô ta là Cô Khùng!

Giờ thì Quỳnh hối hận vì hành động khí khái không phải lối của mình lắm rồi. Quãng đường từ đầu dốc xuống điểm trường Tin Tốc chẳng đáng bao nhiêu, ngày nắng ráo cô đi chậm cũng chỉ mất mươi phút. Nhưng dưới cơn mưa trắng trời trắng đất, lối mòn hẹp men theo những bụi cỏ cao đã trở thành một rãnh bùn nhão, lúc thì trơn trượt nguy hiểm, lúc lại khiến chân nhấc lên mà cứ bị níu xuống như đang buộc vào mấy sợi dây chun vô hình. Quỳnh không dám đạp vào cỏ vì sợ có rắn, cứ bước từng bước ì ạch và chịu hàng trăm roi mưa quất rát mặt, gần hai mươi phút sau mới về đến phòng. Cô chỉ kịp rửa chân tay, thay bộ quần áo khô, rồi nằm lăn vào một góc. Mái đầu vẫn còn ướt lướt thướt ngả dần về phía giấc ngủ.

Không biết bao lâu sau, những âm thanh đánh thức cô dậy. Hình như trời đã tối, ánh đèn sáng gắt rọi vào mắt làm cô phải đưa tay lên che mặt. Có tiếng xì xào:

- Kìa… nhìn kìa…

Quỳnh dụi mắt, ngồi hẳn dậy, đụng ngay phải gương mặt nhớn nhác của Phương.

- Ôi, may quá, ấy tỉnh rồi.

Quỳnh nhìn quanh, ánh mắt của tất cả đám con gái đang đổ dồn về phía cô, lo lắng có, tò mò có, khó chịu cũng có. Ngoài cửa, mấy cái đầu con trai lấp ló. Tiếng ai đó oang oang từ tận phòng bên kia vọng sang, chẳng có gì khác ngoài mấy từ “Dậy rồi, tỉnh rồi”. Cô ngơ ngác nhìn Phương:

- Tớ ngủ lâu lắm hả ấy?
- Ấy mê man từ trưa đến giờ – Phương gật đầu, chìa đồng hồ trước mặt Quỳnh – Gần mười tiếng rồi.
- Thế cơ à? Thầy Hiện có biết không?
- Biết chứ sao không. Thầy đang đi mượn cáng đưa ấy ra trạm xá đấy.
- Thôi chết! Ấy đi báo cho thầy mau lên.
- Tôi biết rồi, chị ạ – thầy trưởng đoàn bước vào, tay xách cái phích to – Sao, chị ra trạm xá khám khiếc kiểu gì mà lại ốm nặng thêm thế, hả?
- Dạ, em đi về gần đến đây thì bị mưa.
- Chìa cái trán bướng ra đây xem nào!
- Ấy, nam nữ thụ thụ bất thân thầy ơi.
- Ờ, nó còn giãy nảy lên được thế này – thầy nhìn những người còn lại trong phòng, gật gù, miệng chép chép một cách hóm hỉnh – Chắc không sao thật.

Đám con gái ríu rít góp chuyện, hết liệt kê số lần thay khăn ướt cho Quỳnh, lại trêu rằng có cậu này cậu kia trong đám con trai cứ chạy qua hỏi thăm cô suốt. Thầy trưởng đoàn hấp háy mắt nghe và trêu thêm vào mấy câu. Một lát, thầy đứng dậy, trỏ tay về phía cái phích mới đem đến:

- Nước sôi kia. Mấy đứa ngâm cho nó cốc mì để còn uống thuốc.
- Vâng ạ.
- Xong rồi đóng cửa đi ngủ sớm đi. Mai dậy sớm mà ra chợ.

Câu nói cuối cùng của thầy trưởng đoàn làm đám con gái vừa mới trật tự một chút lại xôn xao bàn tán. Không bận tâm đến những lời trao đổi hăng hái về chuyện mua cái này mặc cái kia, Phương rót nước sôi vào cốc mì, bưng lại cho Quỳnh:

- Này, ấy ăn thật nhanh cho vã mồ hôi ra nhé.
- Ừ – Quỳnh áp lòng bàn tay lên miệng cốc mì, nhìn quanh.
- Ấy tìm cái gì à?
- Ấy có thấy cái túi lá me của tớ không?
- Không, tớ không thấy. Nó to không?
- Bé thôi, nó là cái vỏ mì tôm cũ ý. Y sĩ ngoài trạm cho tớ, bảo giã vắt lấy nước uống cho hạ sốt.
- Thế à. Lúc trưa tớ ở bên nhà cô Xiêng, tạnh mưa mới về. Bọn cái Hằng cái Trang về trước thì phải. Để tớ hỏi xem.
- Thôi, đừng hỏi, chắc bọn nó tưởng rác vứt đi rồi.
- Kệ, cứ hỏi chứ.
- Thôi – Quỳnh bóc hẳn lớp thiếc trên miệng cốc mì và bắt đầu ăn – Tớ ăn nóng vào rồi ngủ một giấc là hết ý mà. Ấy chuẩn bị ngủ đi, mai còn đi chợ.

Phương gật, bắt đầu giở chăn màn. Những người còn lại cũng lục tục bôi kem chống muỗi, dọn dẹp chỗ nằm. Quỳnh húp gần hết chỗ nước mì, vị cay xè của nó tiếp thêm năng lượng cho cô đứng dậy. Cái cốc nhựa và chút cặn mì thơm thơm này có thể trở thành lời mời chào nồng nhiệt dành cho bọn chuột hay bất cứ loài vật đói ăn nào, cần phải đem nó ra xa, không ở hố rác sau đồi thì cũng phải là chỗ tập kết rác tạm ngoài sân.

Đêm mùa hè ở miền núi vẫn se se lạnh. Quỳnh đặt cốc mì vẫn còn ấm nhưng gần như rỗng không chỗ tập kết rác tạm rồi đi lững thững quanh sân, hít thật sâu mùi đất và cây cỏ ẩm ngai ngái, tươi mát. Cô ngửa cổ nhìn lên. Vòm trời dường như đính quá nhiều thứ lấp lánh nên có vẻ võng hẳn xuống, gợi cho người ta một ảo tưởng rằng chỉ cần kiễng chân giơ tay một cái là túm được một góc vũ trụ. Túm được một góc vũ trụ ư? Ảo tưởng!

- Còn lâu tớ mới mắc lừa, nhé! – Quỳnh lè lưỡi với một đối tượng vô hình trên cao.

Đúng lúc ấy, ánh mắt cô vô tình liếc lại phía lớp học. Và cái lưỡi đang lè ra bỗng đột ngột rụt vào. Trời ạ, có một người đang đứng ở hàng hiên lớp học, nhìn cô như nhìn đứa tâm thần.

(Đón xem phần 13)

17 Comments

  1. Koriki-chan says:

    Ui, móc tem ồi. Đang sắp tới hồi hấp dẫn đây! Tỉ ơi, rắng nặng óc viết tiếp nhé!

  2. Maru says:

    Chắc anh ta ko vô tình, vô tâm và bất lịch sự đến nỗi để Quỳnh đi bộ về bản dưới cơn mưa như thế chứ?

    1. Joni says:

      Hahah đây chính là lần đầu tiên em ra mặt comment cho Truyện chưa có tên. Tất cả là tại anh Đăng nhà chị, ghét cái thái độ thế không biết. :-w

  3. Zi_chan says:

    Chị ơi cám ơn chị nhiều nghen. Cám ơn chị về tất cả.

  4. Chou says:

    @ Maru (and All): Có thể chứ, vì anh ta đang là một người-trẻ-cố-làm-già mà. Để bảo vệ vẻ bề ngoài giảng-viên-mới-xa-rời của mình, anh ta sẽ hành động nông nỗi hơn cả một chàng trẻ thông thường, haha. Nhưng con người thì chạy đâu thoát được bản năng bị cuốn hút bởi người khác giới, đó là (một trong những) lý do phải theo dõi tiếp câu chuyện hấp dẫn này của bạn Chang, keke.

  5. Vickydesigner says:

    Đang suy nghĩ nên bắt đầu đọc từ p1 hay đợi luôn đến khi nàng in sách giấy. Tớ không chịu được cảm giác đọc & chờ đợi phần tiêp theo nàng ạ.

  6. sapphire says:

    Cái ông này cũng đáng ghét thật, nghĩ sao trời mưa như vậy mà để Q về 1 mình, không hiểu nổi. Chị ơi, viết sao cho ông thích Q bị Q hành hạ xíu nha, bỏ công ông làm mặt lạnh với Q hehe

  7. taijou says:

    Bao giờ ra tiếp phần 13 đây nhỉ? cảm giác hồi hộp giống như ngày xưa chờ ra truyện connan vậy …

  8. sharky says:

    lôi cuốn.

  9. blue says:

    vâng, tất nhiên rồi. Em vẫn đang theo dõi chuyện của chị. Hy vọng là đến lúc xong c vãn còn nhớ tới e :) !

  10. saochoi says:

    Ôi trời ơi! Lâu ko vào trang wed của chị, mà vào rùi thì thấy chị viết nhanh ghê! Càng đọc càng thấy hay chị ạ.
    Đợi phần tiêp theo của chị nhiều nhiều. Em đi đọc phần 13 đây.
    :D

  11. Bui Hong Van says:

    Trang ah, to’ bang tuoi ay nen goi the’ nhe’. To’ me tit truyen cua ay bat dau tu Cocktail cho tinh yeu. Sau ay moi doc den nhung truyen con lai. Truyen nay cung hay lam. To’ se bat dau comment cho truyen nay nhe’. :)

  12. tuyetphale8 says:

    Sao mình lật tìm mãi mà không thấy mấy phàn đầu vậy? Hay là đã mất tích lun rồi?

  13. Bò béo says:

    Truyện không mất tích mà mình nghĩ bạn tuyetphale8 này sắp mất tích khỏi đây thì có.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


2 + = 9

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt