Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện chưa có tên (11)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***


Vị khách dự giờ đột xuất vươn tay đẩy cánh cửa cho nó mở rộng ra rồi lùi một bước nhường lối cho người đàn ông và thằng bé. Quỳnh nhìn sững anh ta. Trán, mắt, miệng… từng chi tiết nhỏ trên khuôn mặt hơi cúi xuống kia đều in đậm hai chữ vô cảm. Rồi anh ta ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên và câu chào đầy bối rối của cô, hai khoé môi khẽ nhếch về phía mang tai tạo ra một nụ cười hờ hững trước khi mấp máy phát ra một câu ngắn gọn, khô khan:

- Tôi đến lấy tài liệu tuyên truyền.
- Mọi người đi vắng hết rồi – Bình nhanh nhảu thông báo.

Sau hai tiếng “thầy ạ” cụt lủn, Quỳnh chẳng biết phải nói gì thêm. Cô cứ đứng đó, tay vịn hờ lên thành giường, hết nhìn Bình lăng xăng kéo ghế rót nước lại ngắm cái cây xiêu vẹo bên cổng rào. Những lời trao đổi bâng quơ của hai người trôi tuột qua tai cô, cho đến khi một trong hai người nhớ ra sự có mặt của cô. Thật may, người đó lại là Bình. Anh trai bản đứng dậy, niềm nở nhường ghế:

- Quỳnh ngồi xuống đây này.
- …
- Quỳnh?

Quỳnh vẫn không trả lời. Cô đang mải mê nhìn mấy con gà bới đất trong bóng râm của cái cây. Người còn lại quyết định đã đến lúc mình phải lên tiếng. Anh ta gọi giật giọng:

- Quỳnh!
- Dạ? – cô gái lập tức bỏ rơi lũ gà, quay nhanh vào.

Ánh mắt hơi hốt hoảng của Quỳnh dường như làm tác giả câu gọi giật vừa rồi có phần hối hận. Anh ta chỉ chiếc ghế trước mặt, dịu giọng:

- Anh Bình mời bạn ngồi. Bạn ngồi xuống đi.

Câu nói chậm rãi, bình thản, ít nhiều mang vẻ ân cần này hình như có chút tác dụng ổn định tinh thần. Ít nhất nó cũng kéo suy nghĩ của Quỳnh về với thực tại. Cô “vâng” một tiếng ngoan ngoãn nhưng không răm rắp ngồi xuống chiếc ghế Bình nhường, cũng không đứng nguyên chỗ cũ, mà chậm rãi vòng qua đầu giường, ngồi ghé xuống bên chiếc gối vải hoa đã sờn. Chọn vị trí này, cô không phải đối diện với Đăng (đúng vậy, chính anh ta) ở khoảng cách quá gần như ngồi ghế, cũng không trở thành một mục tiêu đập vào mắt như khi đứng gần cửa. Cô định tiếp tục theo dõi hành tung của lũ gà con, nhưng những bước chân vội vã của bà y sĩ đã xua chúng chạy mất. Vào trong trạm xá, bà vừa với tay bật nấc quạt to nhất vừa nhìn Quỳnh, hỏi han xởi lởi:

- Thế nào, đỡ mệt chưa? Còn nhức đầu không?
- Dạ, cháu hết đau rồi. Hình như cũng hạ sốt luôn rồi ạ.
- Để xem nào – bà y sĩ lôi chiếc nhiệt kế ra, chìa trước mặt Quỳnh – Ngậm vào đi này.

Trong lúc cô gái ngồi yên với cái ống thuỷ ngân trong miệng, bà y sĩ quay sang hai người con trai, vừa bàn giao tài liệu tuyên truyền phòng chống sốt xuất huyết cho Đăng vừa nghe Bình trình bày một việc hệ trọng: xin phép đưa cháu gái bà đi chơi chợ. Khi lời xin phép trơn tru của Bình đã được duyệt và xấp tài liệu mỏng đã được cho vào túi, vừa hay chiếc nhiệt kế cũng cho kết quả. Quỳnh vẫn sốt nhưng chỉ hơn 37 độ một chút. Bà y sĩ ra vườn hái một nắm to lá me đất đem vào, dặn:

- Cháu gái giã cái này ra, cho thêm tí nước lọc, vắt lấy nước cốt, uống một hai hôm cho hết sốt hẳn. Nhớ chưa!
- Cháu nhớ rồi – Quỳnh chìa cả hai tay đón nắm lá, thoáng bối rối – Bác có túi nylon không ạ?
- Có cái vỏ mì tôm cũ thôi, cho tạm nhé.
- Vâng.

Bà y sĩ lục chạn lấy ra cái túi giấy tráng nylon của gói mì Miliket 2 tôm đưa cho Quỳnh. Cô vui vẻ nhồi nắm lá gọn vào trong túi rồi quay sang nhìn Bình chờ đợi. Nhưng dường như anh chàng trai bản không có ý định ra về. Anh ta đang lăng xăng bên bà y sĩ, ba hoa gì đó về mấy vị thuốc nam. Trong lúc Quỳnh còn đang phân vân không biết nên đứng đợi thêm chút nữa hay nhắc anh ta chở cô về luôn thì Đăng đã đến bên cạnh, nhấc gói lá me đất trong tay cô rồi quay người bước ra ngoài. Không kịp suy nghĩ gì, Quỳnh vội vã chào bà y sĩ và Bình, tức tốc đuổi theo.

Đăng cho túi lá me vào một ngăn nhỏ của chiếc túi vải bạt đựng tài liệu, đi nhanh về phía chiếc Minsk dựng ngoài hàng rào trạm y tế. Anh không quay lại dù đã nghe thấy tiếng chân và tiếng gọi đằng sau. Ngay từ ngày đầu tiên lao động ngoài suối, Quỳnh đã bị đám con trai gọi lén sau lưng là Cô Khùng, vì luôn có những hành động lạ lùng, không ai ngờ được. Anh muốn thử xem lần này của cô nàng sẽ… khùng đến mức nào.

- Thưa thầy…
- Bạn không định về à?
- Có ạ. Tại anh Bình anh ý…
- Nếu Bình còn ở đây đến chiều, bạn cũng đợi đến chiều hay sao? – Đăng trèo lên xe, tra chìa khoá vào ổ.
- Thầy cho em xin túi lá me.
- Tôi sẽ chở bạn về, lên xe đi.
- Dạ, thôi.
- Sao thôi?
- Thầy chở em rồi những người khác bàn tán linh tinh.
- Tôi không ngại đâu.
- Nhưng mà em ngại.

Khi nói câu ấy, mắt cô nhìn thẳng vào mắt anh, trong veo, không có vẻ e thẹn hay thách thức, chỉ có vẻ gì đó rất ngộ nghĩnh, tức cười. Đăng còn chưa biết phải phản ứng thế nào thì Bình đã chạy ra hiên trạm xá gào toáng lên.

- Này, Quỳnh về cùng thầy nhé, tôi ở lại sao thuốc cho bác Muôn.

Không để ai nói lại câu nào, anh trai bản hồn nhiên chạy vào trong. Quỳnh thở dài, nhìn Đăng, mặc cả:

- Thầy cho em đến đầu dốc rồi em xuống đi bộ từ đấy về trường, được không ạ?

(Đón xem phần 12)

16 Comments

  1. minsu says:

    Em bắt đầu cảm thấy Đăng lạnh lùng đến ớn lạnh rồi. Không biết đấy có phải là bản chất của Đăng ko, mong đc đọc tiếp truyện của chi để hiểu thêm Đăng. E thấy Đăng hơi hơi giống Mr.Lâp( Cocktail cho tình yêu)

  2. IAMMAI says:

    Hồi này chị Trang chăm viết hơn rùi đó, hihi. Nhanh nhanh nha chị, khi nào ra quyển mới để cho em rinh về.
    Trước tết năm nay hạ quyết tâm đi SaPa để cảm nhận đầy đủ hơn về PLNNA.^^

  3. Ciao Bella says:

    Ôi, thích quá! Em cứ tưởng tuần trước chị bận với ảnh cưới thì sẽ không có phần mới để đọc!
    >:D độc giả sung sướng ôm hôn tác giả! ;) )

  4. Alex says:

    Đâu, mình thấy anh ta có lạnh lùng tí gì đâu.

    Nhà văn đáng yêu quá, tốc độ lần này nhanh hơn lần trước :)

  5. Alex says:

    Mình thích cái kiểu viết tinh tế đến từng chi tiết thế này lắm.
    Từ cái bước đi rồi nằm ịch ở bậu cửa của con Thanh còi, đoạn tả nước chảy ở khu rì sọt của Mr. Bùi Đức Lập, cái kéo nhể gai, giờ lại đến cái vỏ mì tôm đựng lá me đất nữa.

  6. Kem says:

    Đọc truyện của chi từ hồi 2006 đến giờ. Em có hết tác phẩm của chị rồi, thỉnh thoảng lại đọc lại, Cuốn “cocktail cho tình yêu” em đọc hơn 20 lần, cuốn “phải lấy người như anh”, “nhật ký tình yêu TIO”, “99 tuần buôn chuyện”… đọc trên 10 lần rồi. Hay lắm ạ! Đợt này hay vào web của chị, theo dõi truyện mới của chị, chị viết nhanh nhanh nhé! Chờ ngày xuất bản tác phẩm mới của chị!
    à, có 1 chi tiết thú vị em phát hiện từ lâu rồi. Ngoài đời có 1 người giống nhân vật Lập trong “Cocktail cho tình yêu”, đó là Trần Bảo Sơn – chồng của diễn viên Trương Ngọc Ánh ! hì!

  7. Chou says:

    Hai nhân vật đối thoại, à – đối đáp đáng iu lắm í!

  8. minsu says:

    chị ơi, e vừa đọc một bài báo bảo chị là Quỳnh Dao Việt Nam ^^
    ” Trần Thu Trang – Một ” Quỳnh Dao Việt Nam ”
    vui… ^^

  9. Haru says:

    Ôi trời, em xin phép chị Trang để nói một câu không liên quan: Sao lại ví anh Lập như Trần Bảo Sơn?

  10. princess xuxu says:

    Mong chờ phần tiếp theo chị ơi. Cái tên Cô Khùng hay thật :))

  11. Maju says:

    hay thật đó chị. Thanks chị nhìu nhìu! Chúc chị 1 ngày vui!

  12. blue says:

    Chị Trang! đúng là cách viết truyện của chị rất hay, không biết chị đã bao h có ý định nghe 1 câu chuyện của người khác để viết thành truyện chưa. Tất cả đều có thật, với những tình tiết cũng khá thú vị nếu được kết hợp với giọng văn và lối tư duy, phong cách của chị, em nghĩ sẽ rất tuyệt. Nếu chị có nhã hứng thì hồi âm lại chị nhé?

  13. Admin says:

    Blue: Để chị xong cái truyện này rồi liên lạc với em nhé. Giờ mà nghe chuyện của em thì dễ bị lẫn lộn tình tiết lắm.

  14. Omachi says:

    Lá me đất có tác dụng hạ sốt thật hả Trang?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


− 7 = 2

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt