Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện chưa có tên (5)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***


Chỗ ngồi của cô ở cuối dãy, sau lưng là cửa sổ trông ra những mái nhà dân đủ màu và một mảng trời mùa hè xanh bất tận. Chiếc ghế xoay hơi sờn một chút nhưng máy tính có vẻ còn khá mới. Mấy mẩu giấy vàng nhắc việc của người chủ trước vẫn còn đính trên màn hình. Nếu cô không

quá choáng trước mẩu đối thoại ngắn ngủi ngoài cầu thang, chắc hẳn cô đã tò mò đọc từng mẩu một. Nhưng bây giờ, cô chỉ có thể cầm cả lũ chúng nó trong tay, hết vò lại xé. Biện pháp hơi bạo lực này đã từng rất hiệu quả khi cô cần lấy lại bình tĩnh và tập trung, nhưng hôm nay thì không. Cô vừa ngượng vừa tức, đến nỗi không thể nói được câu gì khi ra mắt mọi người trong phòng, chỉ cười gượng gạo và cúi gằm mặt như thể bị gọi lên bảng mà không thuộc bài. Còn anh ta thì thản nhiên giới thiệu về cô như giới thiệu bất cứ nhân viên thử việc nào khác, rồi giao ngay cho cô một đống tài liệu cần sắp xếp và nhập vào máy tính. Không, cô không nói ngoa, một đống!

Cô ấn tay vào nút start trên case máy tính. Như để chào đón một buổi sáng không bình thường (cô chưa muốn dùng từ “tồi tệ” cho ngày đầu tiên đi làm), cái nút tụt tít vào trong. Máy tính thì đã bật nhưng cô vẫn loay hoay với những câu hỏi như “làm sao để cái nút lồi ra như cũ?” hay “nếu nó cứ ở tịt trong vỏ case như vậy thì lần sau phải làm thế nào để bật máy?”. Cuối cùng, vì không thể cứ ngồi đần ra mãi trước những con mắt dò xét của nửa tá ma cũ, hay ít nhất là của một con ma cũ nào đó, cô ngồi thẳng lên, bắt đầu soạn mớ tài liệu lộn xộn trên bàn.

Toàn là những bài báo vô thưởng vô phạt không có tính thời sự lắm được lọc ra từ các tạp chí buôn chuyện của Úc và Canada. Theo lời hướng dẫn không mấy tận tình của kẻ đẹp trai gần bằng Hyun Bin nhưng độc ác ngang Laden Bin, cô sẽ phải đọc qua một lượt để biết nó thuộc mảng sức khoẻ y tế, mẹo vặt gia đình hay chuyện lạ bốn phương. Sau đó, cô sẽ phải scan nhận dạng văn bản, lưu vào các folder khác nhau trong máy mình và kẽo kẹt dịch dần để ngày nào cũng có bài mới đưa lên mạng. Mọi việc thật đơn giản, trừ một vướng mắc nhỏ là cô chưa bao giờ được sờ vào một cái máy quét nào, kể cả loại bình thường nhất, chứ đừng nói là loại quét-nâng-cao biết nhận dạng văn bản.

Cuộc họp đầu tuần kết thúc sớm hơn thường lệ. Anh bước chậm dọc hành lang, tự hỏi không biết gần một tiếng qua cô đã đánh vật với cái scanner xong chưa. Là trưởng nhóm tin quốc tế, bàn của anh nằm riêng ở cuối phòng. Từ vị trí lý tưởng này, anh có thể bao quát được khắp các bàn nhân viên. Nhưng đầu giờ sáng nay, chữ “khắp” đã tự động biến đâu mất, tất cả những gì anh thấy chỉ là một cái lưng áo vàng đang loay hoay với việc căn chỉnh từng trang tạp chí trên mặt scanner. Giờ đây, khi ngang qua lối ra thang bộ, anh chợt dừng lại, nhìn xuống những bậc thang và nghĩ đến những lời ngắn ngủi mà anh đã nói với cô khi cả hai đứng trong khoảng không gian ngập nắng đó. Chẳng biết chiếc máy quét quái quỷ kia có chừa cho cô một khoảng trống nào để nhớ về điều mà anh đang nhớ…

Chuyện xảy ra vào đêm cuối cùng trong chuyến đi tình nguyện cuối cùng của cuộc đời sinh viên. Khi ấy cũng là những ngày cuối tháng Sáu đầu tháng Bảy nóng nực hệt như bây giờ, anh vừa bảo vệ xong luận văn, còn đang băn khoăn không biết nên ở lại trường theo lời đề nghị của bộ môn hay cầm giấy chứng nhận tốt nghiệp tạm thời cùng bảng điểm đi xin việc. Và nửa tháng tình nguyện cùng với đội sinh viên năm thứ nhất về một xã miền núi do Đoàn trường tổ chức chính là cơ hội quý giá giúp anh kiểm nghiệm xem mình có thực sự phù hợp với vai trò giảng viên hay không. Trong suốt nửa tháng ấy, nói chính xác hơn là cho đến chín giờ tối ngày cuối cùng của chuyến đi, anh vẫn nghĩ rằng mình nên ở lại trường.

21 Comments

  1. Haru says:

    Sau bao nhiêu ngày chờ đợi….

  2. Link says:

    Ôi câu chuyện mìh đã chờ từ lâu
    Sau 1 thời gian dài

  3. AN says:

    Nín thở!

  4. PoNy says:

    :) hè hè, chờ mãi. Cứ tưởng là không được đọc nữa chứ, hì hì.

  5. linh says:

    liệu một câu chuyện hay bị ngắt quãng thì khi viết tiếp, cảm xúc có bị nhập nhèm ko nhỉ !
    đành rằng có thể đã có khung, nhưng lời lẽ thêm bớt mới là sự hấp dẫn chính …

  6. Hạnh says:

    nhìn thấy phần 5 mắt sáng rực :D

  7. Bius says:

    Hehe, em tưởng chị quên mất truyện đang viết dở :D

  8. Midnight says:

    Sau bao ngày chờ đợi cuối cùng đã thấy

  9. Princess says:

    Hồi hộp quá :) e cứ tưởng chị quên luôn rồi :)

  10. bingo says:

    ui
    nhìn thấy phần 5 mà hồi hộp quá chị ơi!

  11. uyenvy says:

    không bỏ công chờ đợi mà hihi

  12. buigiang186 says:

    lâu quá mới lại đc đọc

  13. saochoi says:

    em doc phan 6 roi moi doc phan nay thay cxuc van ò chi can tu bo lai .vi chi viet rat lau do nha!

  14. Hvg1312 says:

    Tôi thích đọc truyện của chị. Có cái gì đó của 8x chúng ta. Là cái điều mà nhịp sống bgiờ đã lãng quên… Chị có hài lòng nếu truyện của chị được dựng thành film??? (Phải lấy người như anh. Tp hay!)

  15. vanitymay says:

    sau thời gian tương đối dài cặm cụi hì hụi vào rất chăm chỉ mà vẫn chỉ thấy “rút dao chém xuống thớt”, cộng với việc đầu tắt mặt tối với hàng núi việc lởm khởm, giờ vừa nín thở vừa đọc. Cứ như món ưa thích lại bị bắt phải nhịn lâu ngày. C’mon my girl :D ;)

  16. tuyetphale8 says:

    Thật ra thì mình đang coi nguội lại từ đầu ấy nên khồng có cảm giác chờ đợi lâu như các bạn.

  17. Sói hon says:

    Chị Trang, em bảo này. Giờ em mí đọc từ đầu, chi thiết kế thế nào có nút next mí cả pre đi. Hay là làm thế nào cho nó dễ dàng, thuận tiện theo dõi nhất í. Nha chị…..

  18. Admin says:

    Sói hon: Mình làm nghề viết chứ không phải làm nghề lập trình. Để có được trang web như thế này mình cũng phải mất rất nhiều thời gian và công sức rồi. Nếu mình cứ lo thoả mãn các yêu cầu về kỹ thuật của một số độc giả không đủ khả năng tìm kiếm mà chỉ thích có người nhai mớm rồi đút cho ăn, thì sẽ chẳng còn thời gian mà viết nữa. Bạn mới vào thì im lặng tìm hiểu, đừng vội vã bình luận. Mỗi lần đọc những bình luận như của bạn, mình khó chịu lắm.

  19. Cao Phi Hường says:

    Chào chị!
    Em là người mới. Hi!
    Em đã đọc 2 truyện CTCTY và PLNNA của chị nhiều lần và chị biết không, em đã lại muốn viết như những ngày còn là học sinh. Ngày là học sinh em cũng mê viết văn lắm. Em thích cach viêt của chị và hi chị ah, biết đâu đấy chị em mình cũng sẽ có lúc đọc truyện của nhau. Nhưng chị ah em không tự tin để viết mặc dù em biết chỉ khi viết em mới tìm được cảm giác cho mình. Cảm ơn vì chị đã viết và em đã được đọc.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


− 2 = 5

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt