Trần Thu Trang Rotating Header Image

Truyện chưa có tên (1)

Lời nhắn cho độc giả:

1. Nếu muốn đọc các phần trước của truyện, bạn có thể vào google tìm 1 trong 2 cụm từ sau  “truyện chưa có tên” site:tranthutrang.net hoặc “để hôn em lần nữa” site:tranthutrang.net. Bạn cũng có thể nhìn sang phần Tags ở cột bên phải của trang web, có 2 tag tên là Truyện chưa có tên và Để hôn em lần nữa.

2. Xin vui lòng KHÔNG ĐEM TRUYỆN NÀY SANG CÁC TRANG WEB KHÁC, KHÔNG SAO CHÉP NÓ ĐỂ TẠO EBOOK HAY BẢN IN LẬU. Nếu bạn muốn chia sẻ với ai đó, chỉ cần dẫn link web này là đủ (chức năng chia sẻ cho các mạng xã hội nằm ở cuối bài). Nếu mình phát hiện có trang web đăng truyện hay phát tán ebook của truyện, mình sẽ dừng công bố các phần mới, cũng sẽ từ bỏ kế hoạch công bố rộng rãi (các) truyện mới trong tương lai.

3. Mình đã phải rất chật vật mới kéo lại được cảm hứng đã bị tụt do những bình luận vô tâm vô tình vô tư của độc giả. Vì vậy, mình mong các bạn cố gắng nghĩ đến cảm nghĩ của mình khi bình luận. Mình cảm ơn nhiều.

***


Bè lũ (thực dân Pháp kiểm duyệt bỏ đi một đoạn :p ) liên hệ, mời viết truyện ngắn chia kỳ đăng trên blog của bọn chúng để câu khách. Nhận lời, đưa phác thảo cốt truyện xong xuôi thì hai bên không thoả thuận được về độ tuổi nhân vật, thế là ngừng hợp tác. Nghĩ cũng tiếc cái cốt truyện nên cứ thử phát triển, ra được cái gì thì ra.

***

Anh nhận ra cô ngay lập tức, khi cô còn ngồi lẫn trong đám ứng viên trên băng ghế ngoài hành lang, tươm tất và bồn chồn y như họ, sẵn sàng phản ứng với mọi tiếng động phát ra từ căn phòng cuối hành lang bằng vẻ nháo nhác tội nghiệp. Đúng lúc anh nhìn ra, ai đó động vào cánh cửa phòng khiến nó kêu cọt kẹt và hé rộng thêm một chút. Cô ngẩng lên, ngoái nhìn vào phòng một tích tắc rồi lại cúi xuống lật lật tập hồ sơ. Ngay khoảnh khắc ấy, bên trong căn phòng bật điều hoà 18 độ, anh cảm thấy có một ngọn nến nhỏ vừa được thắp lên trước mắt.

Giờ đây, cô đang cố ngồi thẳng lưng và mỉm cười với những người ngồi sau bàn, trong đó có anh. Nụ cười không mấy tự nhiên và gò má không mấy hồng hào của cô tố cáo hai điều: Cô hồi hộp với cuộc phỏng vấn và cô đã nhận ra anh. Đáp trả ánh mắt khó tả của cô bằng một cái nhìn thờ ơ như không hề quen biết, anh im lặng lướt mắt qua những dòng chữ trong CV. “Graded during the whole English – Vietnamese translation course with the average mark of 7.5″, “responsible for three translations of children’s books” cũng tạm được, nhưng không quá đặc sắc. Phó tổng biên tập khua bàn tay che qua loa cái ngáp dài, dường như bộ hồ sơ này không thắng được cơn buồn ngủ của ông. Anh khoanh tay, đưa ra một câu hỏi quen thuộc đến phát chán:

- So… tell me about yourself!

Từ lâu lắm rồi, cô đã ngồi trước gương tập trả lời những câu hỏi như thế này hàng nghìn lần, cân nhắc từng từ, trau chuốt đến từng chỗ nối âm. Có nằm mơ cô cũng không nghĩ đến tình cảnh trước một câu phỏng vấn không thể dễ hơn, mình bỗng ngồi đờ đẫn, tay chân lạnh toát, mặt mũi tái mét, mắt thì cứ trố ra, nhìn sững người vừa hỏi. Bốn năm rồi, anh ta chẳng thay đổi gì cả!

- Well, I graduated…

Cuối cùng, phần nào lấy lại bình tĩnh nhờ biểu hiện dửng dưng của cái người-chẳng-thay-đổi-gì-cả kia, cô cũng bắt trí não và đặc biệt là miệng mình hoạt động. Cô lục ra một cuộn băng ghi âm sẵn trong tưởng tượng, bật nó lên để những người đối diện biết cô tốt nghiệp trường nào, đã từng đi làm thêm ở đâu, cộng tác với ai, có khả năng nổi trội gì… Cuộn băng chạy đúng một phút rưỡi rồi dừng lại. Cô mỉm cười, một nụ cười thật sự dù vẫn chưa được tươi lắm. Từ giây thứ mười mấy, người đàn ông đứng tuổi ngồi giữa đã không còn ngáp nữa.

- Bạn biết gì về báo Quan Sát? – cô gái trẻ ngồi bên phải lên tiếng.

Lại một câu hỏi cơ bản nữa. Cô trả lời theo đúng những gì đã tìm hiểu, có thêm thắt một vài cụm từ màu mè như “tờ báo điện tử uy tín”, “lượng truy cập hàng đầu” để khen nịnh, cũng có chê một vài điểm không quan trọng, cốt để ra vẻ rằng mình có quan tâm đóng góp. Không may cho cô, người đặt câu hỏi chẳng có biểu hiện gì của sự hài lòng mà tiếp tục đặt một loạt câu hỏi đi sâu vào chi tiết như muốn bắt cô chứng minh rằng cô là fan cuồng của tờ báo điện tử này hai mươi năm có lẻ chứ không phải mới để ý đến nó nửa tháng trước, sau khi biết thông tin về đợt tuyển dụng. Cô bắt đầu phát hoảng!

Trời ạ, cuộc phỏng vấn chính thức đầu tiên của cô lại diễn biến theo chiều hướng xấu nhường này ư? Vị trí của tờ báo trên hộp thuốc giảm đau Alaxan(1) thì có liên quan gì tới vị trí biên dịch tiếng Anh cho mục tin tức quốc tế cơ chứ! Rồi những ưu nhược điểm của quảng cáo banner và quảng cáo pop-up, sự khác biệt của font Times New Roman so với font Arial, thoả thuận sử dụng lại bài của nhau giữa những báo lớn… cô đánh vật với từng vấn đề, cố sao cho từng câu trả lời của mình có vẻ ít ngu ngốc nhất, thậm chí không còn thời gian để mà phát khóc lên nữa. Rồi lượng oxy trong phòng cũng trở lại bình thường khi cô gái, có vẻ tạm thoả mãn với trình độ vặn vẹo của bản thân, chuyển sự chú ý sang chai La Vie 500ml trên bàn. Người đàn ông đứng tuổi lúc này mới lên tiếng:

- What have you done to improve your knowledge in the last year?

Chưa nghe hết câu hỏi, cô đã nhận ra ông ta nói tiếng Anh giọng Pháp. Những chữ r biến gần ra chữ g, chữ th thì không được phát âm theo lối đặt lưỡi giữa hai hàm răng, từ ngữ cứ như được ngậm lồng phồng trong miệng chứ không thoát ra đanh gọn. Tự nhiên cô nhoẻn cười.

- Forgive me if my opinion might be irrelevant but… how nice your French accent is!

(1): Thực ra không phải hộp thuốc giảm đau Alaxan mà là bảng xếp hạng web của trang Alexa.com.

(còn tiếp)

30 Comments

  1. saochoi says:

    Chi viet gi cung hay ca. Em se nang xem bai viet nay cua chi day! quickly!

  2. says:

    Chị thân! Em vừa đọc xong Truyện chưa có tên (1) (Lần này tuyệt đối không thể gõ sai tên truyện, hic hic). Buổi phỏng vấn này có vẻ khó khăn với chị ấy. Em cũng đã từng đi phỏng vấn vào công ty Petrol Việt Nam và được hỏi đủ thứ, vặn vẹo đủ thứ. Kết quả là em chỉ nhận được câu cảm ơn của chị ấy: “Cảm ơn em đã tham gia buổi phỏng vấn hôm nay”. Truyện chị viết đọc thật hấp dẫn, thú vị và hài hước nữa. Em thích nhân vật “anh”. ^^!

  3. [...] Thu Trang, viết ngay trước khi đăng phần 1 “Để hôn em lần nữa” lên tranthutrang.net —– Chia sẻ:EmailLike this:LikeBe the first to like this post. This entry was [...]

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*


7 + 7 =

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt