Trần Thu Trang Rotating Header Image

Vì tốt cho mày 9

Trích dịch từ tác phẩm “Tao là vai ác” của Đả Tự Cơ N Hào (Trung Quốc)

Dạo này vợ chồng Yến Duyên Quân và Khương Thục Phân cảm thấy cuộc sống thật là bị đè nén. Cơ mà để nói với người ngoài rằng họ đang bị đè nén thế nào, thì họ lại không nói nên lời. Một cảm giác ấm ức thật khổ sở.

“Ông Yến ơi, ông cũng thật có phúc. Cả đám già ở đây làm gì có ai được như ông, tuổi già được hưởng phúc của con trai.”

Yến Duyên Quân vừa đến văn phòng đã nghe đám đồng nghiệp nịnh nọt. Ai bảo con ông thành đại gia, còn trống dong cờ mở về quê. Cái tin con ông vinh quy bái tổ chỉ trong thời gian ngắn đã lan truyền khắp thị xã. Người quen xung quanh ai cũng biết, nhà họ Yến phát đạt rồi.

Cũng phải nói thêm, vì giá nhà bây giờ cao chót vót, bảo là nuôi con để con nuôi chứ thường thường là đôi bên cha mẹ vất vả hơn nửa đời người vẫn còn phải phấn đấu tiết kiệm tiền cho con mua nhà, mua xe. Chờ đến lúc góp đủ tiền nhà tiền xe rồi còn phải lo nghĩ chuyện tổ chức cưới cho con, rồi đỡ tiền học cho cháu sau này. Đừng nói con cái phụng dưỡng, con cái nó không ngửa tay xin tiền mình là phúc tổ bảy mươi đời rồi.

Nhưng Yến Duyên Quân thì khác à nha. Trong công ty ai chả biết con ông ngoan ngoãn hiếu thảo, vừa về một cái đã mua ngay một ngôi biệt thự lớn, sổ đỏ còn đứng tên bố mẹ, chờ bàn giao sửa nội thất xong là họ có thể dọn đến ở. Đấy là khu đô thị oách nhất thị xã, cư dân ở trong đấy toàn người không giàu cũng sang. Vì đẻ được thằng con giỏi, Yến Duyên Quân sắp sửa vượt hết mọi người.

“Đâu có!” – Yến Duyên Quân nhếch nhếch khoé miệng. Lòng ông đắng nghét mà trước mặt đồng nghiệp vẫn phải nhịn, không được nói ra.

Đúng là con trai nên người khiến ông rất vui, nhưng kéo theo đó là một đống việc làm ông cảm thấy, con thành đạt quá nhiều tiền quá có lẽ cũng chả phải chuyện gì tốt.

Nhà họ Yến còn tính là có điều kiện. Khương Thục Phân và Yến Duyên Quân đều là công nhân. Hồi xưa có đợt giảm biên chế, nhà máy của Khương Thục Phân làm ăn không tốt nên bà phải về một cục. Yến Duyên Quân thì chuyển sang nhà máy khác, vì bằng cấp coi như khá nên giờ cũng lên được chức quản lý.

Nhờ vào số tiền tích góp trước đây và số tiền một cục của Khương Thục Phân, nhà họ Yến mua hai cái ki-ốt. Mấy năm nay cho thuê, mỗi tháng cũng được năm ngàn. Ở thị xã có mức sống không cao này, chừng ấy cũng đủ chi dùng cho cả gia đình, thêm tiền lương của Yến Duyên Quân vào nữa thì người trong nhà tiêu pha cũng thoải mái.

Nhưng có lẽ vì ngày xưa nghèo khổ nên Yến Duyên Quân tiêu pha cực kỳ tiết kiệm. Ông chỉ hút loại thuốc lá Tuyết Quyên bảy đồng một bao. Loại thuốc lá này hút nặng, mùi khét. Ban đầu hút chỉ vì đỡ tốn tiền, sau lại nghiện, Yến Duyên Quân đúng là không bỏ được loại thuốc lá này. Dù thu nhập nhà ông hoàn toàn cho phép ông hút loại thuốc lá hai ba mươi đồng một bao, thậm chí là đắt hơn, ông cũng không bỏ Tuyết Quyên. Mỗi ngày nửa bao Tuyết Quyên dường như đã thành thói quen của Yến Duyên Quân.

Nhưng giờ thì khác rồi. Từ khi con trai đăng ký cho ông theo học các lớp nghi lễ dưỡng sinh gì gì, việc ông hút Tuyết Quyên còn thành tội to. Chỉ cần các giáo viên bắt gặp là ông bị răn dạy một chặp. Nay Yến Duyên Quân không dám hút thuốc trước mặt người nhà nữa, ngày ngày lén lút hút điếu Tuyết Quyên mà làm như ăn trộm.

[Đoạn này tả ông bố đang quen mặc quần áo người già bình dân thoải mái phù hợp thân hình và hoàn cảnh chỗ làm, giờ bị các giáo viên dạy nghi lễ bắt bỏ hết để đóng bộ com-lê sơ-mi sang trọng gò bó, ông bố thấy khó chịu, bức bối.]

Yến Duyên Quân cũng không phải không muốn cưỡng lại, nhưng người thân xung quanh nói với ông thế nào? Họ nói, ông bây giờ thân phận khác thường, đi ra ngoài là tượng trưng cho thể diện của thằng con trai tỷ phú trẻ. Họ không thể ích kỷ như vậy, chỉ lo hưởng thụ cho bản thân mà không nghĩ cho con trai.

Hơn nữa, mặc com-lê đi giày da không tốt ư? Tính sơ sơ cũng giá hàng vạn, người bình thường còn không có cơ hội mặc ấy chứ. Đống quần áo đấy toàn là biểu hiện của sự hiếu thảo mà con trai dành cho họ. Nếu họ không nhận tức là chối bỏ ý tốt của con.

Những lý lẽ cao đẹp này bày ra trước mặt, Yến Duyên Quân còn có thể nói gì được nữa? Dù trong lòng miễn cưỡng tới đâu, ông cũng chỉ có thể nhịn. Đồng nghiệp trong văn phòng chỉ cho là ông khiêm tốn, hoàn toàn chẳng hay biết nỗi lòng rầu rĩ của ông.

Tình cảnh tương tự cũng xảy ra với Khương Thục Phân.

[Đoạn này tả bà mẹ đang từ một bà trung niên thích ăn mặc trang điểm sặc sỡ diêm dúa kiểu nhaque, là hoa hậu của đám nhảy dưỡng sinh ngoài công viên, sau khi theo học lớp nghi lễ bị bắt phải ăn diện nền nã nhã nhặn. Trong mắt bà mẹ, các bộ váy áo đắt tiền có phong cách sang trọng ấy quá giản dị, không nổi bật. Mặc chúng, bà không tiện đi gặp các bà bạn cùng hội nhảy dưỡng sinh.]

Rõ ràng nhà có tiền, hoạt động ngày trước bà ưa nhất là chơi mạt chược bị ép phải bỏ, sở thích hóng chuyện ngồi lê đôi mách cũng bị buộc phải ngừng, Khương Thục Phân giống như con rối bị bắt phải học theo đám giáo viên kia. Qua thời điểm háo hức ban đầu, giờ bà chỉ nghĩ làm sao thoát khỏi các lớp học kiểu này.

“Không được, phải tìm gặp con nói chuyện.”

Sau hai tháng nếm trải việc học thêm, Yến Duyên Quân cùng Khương Thục Phân bắt đầu cùng nảy ra một ý.

***

“Bố ạ, mẹ ạ, bố mẹ muốn tìm con nói chuyện gì?”

Yến Chử về đến nhà, ngồi xuống. Vì biệt thự hắn mua còn chưa sửa xong nội thất nên cả nhà giờ vẫn ở trong căn hộ cũ.

Hôm nay Yến Chử nhận được các cuộc gọi liên tiếp của bố mẹ, mới cố xếp lại công việc bận rộn, bớt chút thời gian về nhà ăn cơm. Hắn nhìn đôi vợ chồng ngồi trước mặt, đại khái cũng đoán được lý do họ gọi riêng hắn về. Qua được hai tháng, chắc cũng tới ngưỡng chịu đựng của họ rồi.

“A Chử à, mẹ và bố con chỉ muốn hỏi con một chút, có thể nghỉ lớp nghi lễ với lớp dưỡng sinh kia không? Mẹ và bố con cũng lớn tuổi rồi, thật sự không chịu được mấy chuyện này.”

Từ khi thằng con thành đạt, Khương Thục Phân cũng không có cách nào dùng giọng người lớn dạy trẻ con để răn dạy nó nữa. Thật sự là hai bên chênh lệch quá. Con bà đã thành công như bây giờ, bà làm mẹ chả còn chỉ bảo gì được gì nữa.

“Con nhìn đám chuyên gia dinh dưỡng kia mà xem, không cho ăn cái này, không cho ăn cái kia. Mẹ và bố con đã ngần này tuổi, kể cả có thọ cũng chỉ (sống) thêm được hai mươi ba mươi năm, sao lại không thể ăn mấy món mình thích cơ chứ?”

Khương Thục Phân hơi bị ấm ức. Bà thích nhất cắn hạt dưa, nhưng những người đó lại nói cắn hạt dưa hại răng, chỉ cho bà ăn nhân hạt dưa bóc sẵn, coi như mất hết cái hồn của hạt dưa, chả còn ý nghĩa gì. Còn nữa, bà không thích ăn hải sản, nhưng chỉ vì hải sản có giá trị dinh dưỡng cao mà những chuyên gia dinh dưỡng kia bắt bà mỗi bữa đều phải ăn một chút, không ăn không xong. Ấy thế nhưng món rau bà thích nhất là rau chân vịt thì bị hạn chế định mức nghiêm ngặt. Từ khi đi học thêm, bà chưa một lần được ăn thoả thích.

“Chứ còn gì nữa, ăn có tí mỡ móng giò, bao năm ăn thế có sao đâu, giờ lại cấm mới đoán.” – Đề cập đến những thay đổi về thói quen ăn uống, Yến Duyên Quân cũng tức anh ách.

Họ trải qua thời kỳ bao cấp, quanh năm thiếu chất đạm chất béo. Có lẽ chính vì hồi ấy thiếu thốn quá nên giờ khi mọi nhà đều có thịt ăn, ông vẫn thích nhất những loại thịt có mỡ ngập lên.

“Bố mẹ ơi, những việc đó đều là vì tốt cho bố mẹ. Bố mẹ sao lại không nghe lời khuyên như thế chứ?”

[Đoạn này Yến Chử bắt đầu thuyết cho ông bà già một tràng về chuyện các món ăn hai ông bà thích thì có hại cho sức khoẻ thế nào, hai ông bà cần phải kiêng khem ra sao.]

“Ngày xưa khi con còn bé, chẳng phải bố mẹ đã dạy con như thế hay sao. Nay đến lượt bố mẹ, sao bố mẹ lại không làm gương tốt cho con ạ?”

Yến Chử hơi khó hiểu và bất đắc dĩ. Nhớ hồi trước khi thân chủ còn nhỏ, bố mẹ kiểm soát chuyện ăn uống của cậu ta cứ gọi là nghiêm. Trước khi lên đại học, cậu ta không biết KFC McDonald có mùi vị thế nào. Hồi tiểu học, vì một lần thèm quá không nhịn được mua một xiên thịt nướng bên đường ăn thử, lại còn không cẩn thận bị Khương Thục Phân lúc đến đón phát hiện ra, về đến nhà bị cả bố lẫn mẹ cho ăn đòn.

Trong trí nhớ của thân chủ, đồ ăn của cậu ta luôn phải cân đong theo ý bố mẹ. Cơm ăn bao nhiêu, món rau món mặn mỗi món được ăn mấy miếng, tất cả đều không hề theo ý muốn của cậu ta.

Hai vợ chồng chắc chắn xuất phát từ ý muốn tốt cho con, nhưng cái kiểu “khắt khe với người khác, dễ dãi với bản thân” cùng thái độ quá khắc nghiệt đến mức bệnh hoạn như thế, chẳng lẽ thật sự đúng đắn ư?

(Còn tiếp)

Sponsored

One Comment

  1. Trang Ngô says:

    Ôi, mình làm thế nào để dạy con mình sau này đây.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Để xác nhận bạn là người thật chứ không phải phần mềm gửi lời nhắn tự động, hãy điền vào phép tính đơn giản sau: *

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt