Trần Thu Trang Rotating Header Image

Vì tốt cho mày 17 (hết)

Trích dịch từ tác phẩm “Tao là vai ác” của Đả Tự Cơ N Hào (Trung Quốc)

“Chị Thục Phân, sao chị lại khóc?” – Một đám phụ nữ xung quanh xúm vào an ủi.

Khương Thục Phân nhận được lời an ủi chân thành của họ, không kìm được, kể ra nỗi khổ sở của bản thân.

“Chị bảo chị với anh Yến từ bé không cho con ăn đồ gì bên ngoài, chỉ ăn đồ nhà làm?”

“Chị bảo chị với anh Yến từ bé không cho con đi chơi công viên giải trí với vườn bách thú, chỉ cho nó đi học thêm?”

“Chị bảo con anh chị học ngành tài chính, kết quả bốn năm sau học xong, lại dỗ con về thi công chức?”

“Chị bảo anh chị ép con trai chia tay bạn gái?”

Mọi người xung quanh ngơ ngác nhìn nhau, nhìn Khương Thục Phân lúc này dường như vẫn còn muốn họ cùng vào hùa với bà chê trách con trai, tự dưng trật tự hẳn.

“Chị Thục Phân, bọn em giờ lo cho tương lai của con, đăng ký cho nó học thêm các nơi. Tuy rằng con nó không thích đi, nhưng em vẫn thật tình cảm thấy thế là vì tốt cho nó. Vì nó còn bé, chưa hình thành tính cách rõ ràng. Vì nó nên người trong tương lai, bọn em bắt nó học, cũng là vì có trách nhiệm với tương lai của nó, không muốn đến lúc nó lớn lại phải hối hận chính nó hồi bé không cố gắng nên lúc lớn chẳng làm được gì ra hồn.” – Một người phụ nữ trung niên trong đám kéo tay Khương Thục Phân nói tha thiết. – “Nhưng bọn em bắt ép con thế nào cũng không ép đến mức kiểm soát hết cuộc đời của nó đâu. Học thế nào thì học, vẫn cứ phải dành ra thời gian giải trí, cũng sẽ không khắt khe đến mức quyết cả việc con ăn gì, mặc gì, đến mức con chả còn tí quyền tự quyết định nào như thế. Mình bảo mình quản con chặt như vậy, cái gì cũng lo thay cho nó, thế đến khi nó lớn, phải rời xa mình, thì nó sống thế nào. Như chị bây giờ đúng là quá mù ra mưa. Trước đây con nghe lời chị là vì còn hiếu thảo với chị, nhưng chị ép buộc nó đến tột cùng như thế thì chị đòi con hiếu thảo với chị thế nào đây? Hay nó vẫn sẽ răm rắp nghe lời anh chị như hồi xưa, thế thì nó khác gì người máy.”

Bố mẹ nào cũng yêu thương con. Họ vì tương lai của con, vì con có xuất phát điểm tốt hơn, cho nó đi học thêm đủ kiểu. Các việc này đều có thể giải thích được. Nhưng cái gì cũng phải có mức độ thôi chứ. Cứ cuồng kiểm soát như Khương Thục Phân và Yến Duyên Quân thì chỉ nuôi dạy ra một con robot máy móc tuân theo mệnh lệnh mà làm việc, hoặc một đứa giống như Yến Chử hiện tại, ương bướng, thù ghét bố mẹ. Cả hai đều chả phải cái gì lý tưởng.

“Tôi sai rồi ư?”

Khương Thục Phân hơi ngơ ngác. Sau Tống Ba, lại có thêm người bảo bà đã sai.

“Đúng thế, chị và anh Yến làm sai rồi.” – Người xung quanh gật đầu.

Đây không phải sai sót nhỏ gì đâu, đây là sai lầm lớn. Không nói chuyện ép con sửa nguyện vọng ngành học rồi sau đấy lại không cho nó tìm việc theo ngành học đó, chỉ xét việc họ vì bạn gái của con hộ khẩu ở tỉnh khác, lớn lên trong gia đình đơn thân mà đùng đùng bắt nó chia tay bạn gái, chỉ mỗi việc này đã sai quá ra rồi.

Ngoài việc đó còn việc bắt ne bắt nét chuyện ăn uống quần áo của con tứ bé đến lớn nữa. Sinh hoạt trong không khí gia đình như vậy, chỉ tưởng tượng cũng khiến cho người ta thấy đè nén. Nếu không phải họ thấy Khương Thục Phân đang khóc thương tâm, lại thêm sự đồng cảm giữa người làm cha làm mẹ, họ cũng không dám chơi với người bị cuồng kiểm soát nặng như bà.

“Tôi sai rồi?”

Khương Thục Phân lẩm bẩm, mất hồn mất vía về nhà.

Đến cửa, bà gặp Yến Duyên Quân cũng vừa về. Có thể thấy rõ ông cũng vừa trải qua một cuộc đối thoại gần như bà.

Đêm đó, hai vợ chồng họ bắt đầu mơ thấy một giấc mơ lặp đi lặp lại. Trong giấc mơ đó không tồn tại khoảng thời gian hai năm con trai họ bỏ nhà đi, cũng không có kỳ tích khởi nghiệp nào cả. Sau khi bạn gái mối tình đầu của nó rời đi, nó sống theo sự sắp đặt của họ, làm nhà nước, cưới vợ, sinh con gái. Trong giấc mơ đó, con trai họ không vui vẻ gì, nó như cái xác không hồn, nó chỉ tồn tại theo cách mà họ bảo nó nên sống vậy thôi.

Hai vợ chồng làm người xem, nhìn con dâu trong giấc mơ sinh một đứa cháu gái, sau đó đứa cháu gái này mà tranh cãi không ngớt. Rồi đến cuối cùng, vì Khương Thục Phân u mê, con trai con dâu bỏ nhau. Sau khi ly hôn, đứa con trai này cũng biến mất khỏi cuộc sống của họ. Mãi đến lúc họ qua đời, nó vẫn không quay về.

Khương Thục Phân và Yến Duyên Quân che mắt lại, không dám nhìn chính mình trên giường bệnh. Chính mình trong mơ, gầy trơ xương, mắt đăm đăm nhìn không chớp ra cửa phòng bệnh, như thể đang đợi ai, chỉ tiếc chờ mãi không thấy người kia xuất hiện.

Mãi đến khi tắt thở, trong miệng họ dường như vẫn lẩm bẩm nhắc mãi một lời xin lỗi.

“Không thể như vậy, tại sao lại như vậy được…”

Khương Thục Phân gào khóc, ngồi thụp xuống, bịt tai nhắm mắt, tưởng chừng làm vậy là có thể thoát khỏi cảnh trước mắt. Yến Duyên Quân khá hơn chút, nhưng cũng đã khóc không thành tiếng.

Những cảnh trong mơ này hành hạ hai vợ chồng họ chừng một tuần.

“A Chử, về đi con, cưới vợ đi. Bất kể con có con trai hay con gái, mẹ đều thích, mẹ đều trông nom giúp con.”

Sang ngày thứ tám, Khương Thục Phân cuối cùng không nhịn được nữa, gọi điện thoại cho con trai. Nỗi dày vò từ cảnh trong mơ quá sâu sắc, giờ bà chỉ cần nhắm mắt lại một cái là có thể cảm nhận được tuổi già đầy thê lương của chính bà.

Trên thực tế, ở kiếp trước, khi về già, Khương Thục Phân đã hối hận. Mỗi khi bà nhìn thấy nhà người ta con cháu quây quần, bà liền vô cùng hối hận vì hành động ngày xưa. Chỉ tiếc là lúc này bà đã không còn tư cách đến bên cháu nội. Bà và Yến Duyên Quân chỉ dám ở xa xa nhìn con bé dần phổng phao xinh xắn, không dám lại gần.

Còn thân chủ, vì tránh né, suốt đời cậu ta không về quê, tất nhiên cũng không gặp được lời xin lỗi muộn màng kia.

Khương Thục Phân bị cảnh trong mơ hành hạ đến phát điên. Bà nghĩ, bây giờ mà con trai đẻ cho bà một đứa cháu gái, bà hoàn toàn có thể yêu thương nó đến tận xương tuỷ.

“Sinh đứa cháu gái? Để mẹ lại cho nó uống nước tro bùa à?”

Đầu bên kia, giọng Yến Chử quá mức lạnh lùng máy móc.

“Con, con bảo sao?”

Uống nước bùa, chuyện này không phải chỉ diễn ra trong giấc mơ thôi hay sao? Khương Thục Phân và chồng trong chốc lát không thể lấy lại tinh thần.

“Chẳng lẽ bố mẹ trước nay chưa bao giờ tò mò vì sao con có thể làm nên sự nghiệp như vậy trong hai năm ngắn ngủi? Rất đơn giản, vì con sống lại đấy. Con biết diễn biến của thị trường chứng khoán, con biết ngành gì sinh lãi nhất, con nắm được rất nhiều cơ hội tốt của tương lai.” – Yến Chử chậm rãi hé miệng – “Kiếp trước, con vâng lời bố mẹ, con sống thật sự không vui, con cũng có lỗi với rất nhiều người bị con bỏ rơi, như đứa con gái kia. Cho nên kiếp này con muốn làm những việc khiến con thấy vui, sống cuộc đời con hướng tới. Kiếp này, con không muốn chịu để bố mẹ sắp đặt nữa.”

Nói xong, Yến Chử cúp máy.

“Không được, không được.”

Khương Thục Phân run rẩy buông rơi điện thoại xuống ghế. Con bà sống lại, thế có nghĩa là cơn ác mộng lặp đi lặp lại với họ kia là thật. Họ thật sự suýt nữa hại chết cháu nội, bức con trai bỏ đi.

Tất cả chuyện này đều quá khó tin, quá ghê rợn.

Hai vợ chồng nhìn ngôi nhà lớn trống vắng, có cảm giác chỗ này như là chiếc cũi lớn, khiến họ chịu áp lực nghẹt thở.

***

Sau đấy, Khương Thục Phân và Yến Duyên Quân yên ắng hẳn. Các chương trình học mà Yến Chử vốn sắp xếp chặt chẽ cho họ đều đã huỷ bỏ hết, nhưng đợi đến lúc nhàn rỗi lại, họ mới càng thấm hơn cuộc sống lẻ loi hiu quạnh.

Trừ gia đình ông chú (cái ông lấy bà thím khôn rách giời), nhà bác bác với bà cô của Yến Chử đều nổ ra hiện tượng con cái hỗn hào ở các cấp độ khác nhau. Nhà họ họ còn chưa lo xong, mấy ai có thời gian qua nhà ông bà chơi. Mỗi ngày , họ chỉ có thể đi công viên tập thể dục, sau đó chuẩn bị cơm nước ba bữa. Họ trông đợi nhất là ngày con trai về thăm, nhưng những ngày như vậy cũng ít ỏi, mỗi tháng chỉ được đôi ba hôm mà thôi.

Doanh nghiệp của nó càng ngày càng phát triển, nó luôn bôn ba ra bắc vào nam. Người khác thì hâm mộ họ có đứa con thành đạt, nhưng chính họ khi nghĩ đến nguyên nhân khiến con trai trở nên thành đạt như vậy, chỉ cảm thấy xót xa.

Mãi đến khi Khương Thục Phân sức khoẻ yếu đi rồi qua đời, Yến Chử vẫn không kết hôn. Nhưng giờ đây không giống khi xưa, dù họ hàng xung quanh thúc giục, vợ chồng Yến Duyên Quân lại thành ngoại lệ, không hề nói ra câu giục con lấy vợ.

“Mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi…”

Khương Thục Phân già lắm rồi, đôi mắt đã mờ đục cả. Bà hầu như không trông rõ đứa con đang túc trực bên giường bệnh. Trước mắt bà hiện lên một khung hình rộng, những hình ảnh trong đầu chạy qua, ngoài hình ảnh kiếp này còn là hình ảnh trong mơ (kiếp trước).

“Mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi…” – Bà không biết nói gì, chỉ có thể luôn miệng nhắc đi nhắc lại những lời này. – “Mẹ đúng là cảm thấy vì tốt cho con thật. Chờ kiếp sau, mẹ sẽ sửa, sẽ sửa.”

Khương Thục Phân bíu chặt tay con trai, lời nói nghẹn ngào, nước mắt chảy dài từ khoé mắt bà.

Lúc này Yến Duyên Quân cũng già lắm rồi. Ông ngủ ngay cạnh giường bệnh của Khương Thục Phân. Cũng giống Khương Thục Phân, miệng ông cũng lẩm bẩm nhắc mãi những lời này.

“Vâng.”

Vừa nghe dược lời xin lỗi của hai người, Yến Chử cảm thấy chấp niệm nào đó của thân chủ bám trên người mình tan biến. Thân chủ đã đạt được sự giải thoát mà cậu ta mong muốn rồi.

“Kiếp sau, nếu con còn là con của mẹ, mẹ phải nhớ sửa thật đấy nhé.”

Yến Chử nhìn hai người già đang hấp hối. Với thân chủ, họ thật đáng giận, đồng thời cũng thật đáng buồn. Bởi vì những gì họ làm kiếp này, quả thật đều là những việc họ cho là tốt. Chỉ tiếc là điều họ cho là lành, lại là độc với người khác mà thôi.”

“Sẽ sửa, sẽ sửa.”

Bàn tay đang nắm lấy tay Yến Chử của Khương Thục Phân dần dần buông xuôi xuống. Có lẽ vì vào phút lâm chung được con trai tha thứ, trên gương mặt bà còn phảng phất nét cười.

“A Chử, A Chử…”

Trên mặt Yến Duyên Quân cũng có nét cười mãn nguyện giống vậy. Ông nhắc mãi tên con, chậm rãi nhắm mắt. Khương Thục Phân vừa đi, ông cũng ngừng thở.

Có lẽ kiếp sau, họ còn có thể trở thành vợ chồng. Chỉ mong đến lúc đó, họ cũng có thể trở thành ông bố bà mẹ tốt.

Yến Chử làm đám tang trọng thể cho hai vợ chồng họ. Trừ những dịp lễ tết về thăm cô dì chú bác và tảo mộ, hắn không còn đặt chân về thị xã này nữa. Sau khi chết, toàn bộ tài sản của hắn được hiến tặng cho các quỹ từ thiện.

(Hết)

Sponsored

4 Comments

  1. Sandra says:

    Cảm ơn bạn đã chịu khó dịch một câu chuyện hay cho mọi người thưởng thức. Câu chuyện rất đáng để cho các bậc làm cha mẹ phải suy ngẫm. Cha mẹ Việt cũng chả khá hơn, luôn cho mình là đúng, thậm chí đúng tuyệt đối, là con cái là ko được quyền cãi lại, cãi lại là hư, là mất dạy. Đấy là những gì hồi bé mình đã bị nhồi sọ và có nhiều chuyện mình thật sự rất bất mãn….nên cũng gây ra nhiều chuyện căng thẳng giữa mình với phụ huynh, nhưng kết quả là mình đc sống theo ý mình muốn, đc làm điều mình thích.

  2. Bex says:

    Có những cách nghĩ mình cho là đúng đắn nhưng không đặt vào hoàn cảnh của ng khác thì lại là sự áp đặt. Cảm ơn chị đã dịch truyện này. Nếu có truyện nào tâm đắc mà gần giống với xã hội VN, hi vọng chị chia sẻ tiếp ạ.

    1. Tác giả này có nhiều truyện khai thác các vấn đề xã hội đặc sản của TQ (và VN) lắm. Nhưng toàn kiểu là một phần nằm giữa một bộ dài ngoằng, nên chị cũng ngại lọc.

  3. Cas says:

    Kết chuyện làm mình có cảm giác xót xa…
    Cảm ơn Trang đã mang đến 1 câu chuyện hay và ý nghĩa !

Leave a Reply to Cas Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Để xác nhận bạn là người thật chứ không phải phần mềm gửi lời nhắn tự động, hãy điền vào phép tính đơn giản sau: *

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt