Trần Thu Trang Rotating Header Image

Vì tốt cho mày 16

Trích dịch từ tác phẩm “Tao là vai ác” của Đả Tự Cơ N Hào (Trung Quốc)

Tống Ba nói đến đoạn tâm đắc, có vẻ không phanh lại được, chỉ luôn về phía Yến Chử:

“Nào nào nào, A Chử, cậu nói cho đám ngẫn này nghe xem nào, cậu có thực sự cảm thấy họ đều vì tốt cho cậu không? Cậu cũng đừng nói dối, tôi biết tỏng rồi. Thời gian này cậu đăng ký cho họ một đống lớp học thêm hiểm hóc chính là để trả thù. Cậu muốn họ cũng nếm trải cảm giác khốn khổ khi bị buộc phải làm một số việc chứ gì.”

“Ly hôn với dì cậu, coi như Tống Ba tôi đuối lý, nhưng ngay dì cậu cũng chả muốn sống với tôi nữa. Mong cậu niệm tình tôi hôm nay giúp cậu lật mặt đám hamlon này, cũng niệm tình tôi còn là người bỏ tiền nuôi em họ cậu học đại học, mà giơ cao đánh khẽ, đừng gây khó dễ cho cái xưởng còi của tôi.”

Trong đại gia đình này, Tống Ba giờ kiêng dè Yến Chử nhất. Thằng này không phải dễ đụng chạm. Với số tài sản của nó, muốn ép chết mấy cơ sở ngang tầm xưởng nhà ông ta là dễ như trở bàn tay. Tống Ba cũng không dám vuốt râu hùm. Hôm nay ông ta nói nhiều như thế cũng là để giành chút cảm tình của Yến Chử.

“Cậu yên tâm, tôi với dì cậu ly hôn xong, tiền tiết kiệm của cả nhà đều để cho dì cậu, xưởng thì để tôi. Còn hai căn hộ với một cái ki-ốt, tôi sẽ sang tên cho Tiểu Triết, không để dì cậu thiệt thòi.”

Tống Ba cũng tính toán so đo. Ông ta biết nếu ly hôn Khương Thục Quyên ắt phải chia một nửa tài sản cho bà. Ông ta là người khôn khéo như thế, sao có thể chịu được chuyện Khương Thục Quyên bao năm chả làm gì mà được chia nửa tài sản. Thế thì thà để phần lớn tài sản cho con trai luôn còn hơn. Tiền tiết kiệm của gia đình cũng chỉ tầm hai mươi vạn. Tống Ba tính, Khương Thục Quyên vẫn đi làm, còn có một căn hộ nhỏ bố mẹ đẻ để lại, chả cần dùng gì đến hai mươi vạn kia đâu. Trong khi đó, con trai cũng sắp đến tuổi lấy vợ, quanh đi quẩn lại số tiền đó lại về tay con nhà họ Tống của ông.

Còn đứa con còn trong bụng Uông Lệ Hồng kia… giờ ông làm ăn lớn rồi, làm gì không để được ra một gia tài to trước khi nó lớn. Hai căn hộ với một ki-ốt kia coi như tài sản dành cho con lớn. Dù sao đều là con, cho đứa nào ông cũng không tiếc.

“Được!”

Khương Thục Quyên cũng xuôi với dự định phân chia tài sản này. So với việc vợ chồng chia đều tài sản, bà cũng ưng cái vụ sang tên cho con hơn. Sang tên xong, Tống Ba mà có gây chuyện gì thì đều không liên quan đến họ.

“A Chử, con nói cho mẹ nghe, con oán mẹ thật sao?”

Khương Thục Phân giờ không rảnh mà lo chuyện nhà em gái.  Bà nhìn con rồi hỏi, mắt đỏ hoe, thân thể run khe khẽ.

“Chỉ vì mẹ ép con bỏ người yêu, chỉ vì mẹ mong con thành đạt, muốn con trở nên càng ưu tú?” – Bà không muốn tin lời Tống Ba, thằng này chỉ nói bừa để chia rẽ mẹ con bà. Bà làm những việc đó toàn là vì tốt cho con, chẳng lẽ lại thành mắc oán hay sao?

“Vâng, mẹ toàn là vì tốt cho con nên mới ép con lựa chọn chuyên ngành con không thích. Mẹ vì tốt cho con nên mới đợi con tốt nghiệp cái chuyên ngành (không thích) đấy xong, lại ép con về quê làm công việc chả liên quan gì đến chuyên ngành đấy hết. Mẹ càng vì tốt cho con, nên mới ép cô gái thích con và con thích, chạy mất dép. Bố mẹ, giờ con cũng vì tốt cho bố mẹ. Nghe nói đại học tại chức không giới hạn tuổi. Bố mẹ chỉ có bằng cấp ba với cấp hai là hơi làm con mất mặt. Thế này đi, mình lại đăng ký thêm mấy khoá nữa. Bố mẹ thi rồi học cho xong cái bằng đại học tại chức. Xưa bố mẹ làm bao việc vì tốt cho con như thế, nay con cũng vì tốt cho bố mẹ một lần.”

Thấy Yến Chử lạnh nhạt nói ra những lời này, Yến Duyên Quân và Khương Thục Phân suy sụp ngồi thõng trên sofa, ánh mắt thất thần.

“A Chử!”

Bà bác theo thói quen định bắt Yến Chử xin lỗi bố mẹ, mỗi tội đối lại một khuôn mặt như thế, bà bác không thốt ra nổi lời nào.

“Không phải (dì dượng) muốn ly hôn hay sao, để cháu đưa hai người đi Cục Dân chính.”

Yến Chử vừa lấy áo khoác vừa nói với bà dì và Tống Ba. Trong nhà chỉ còn lại đám người nhà họ Yến, hoặc đăm chiêu suy nghĩ, hoặc suy sụp khóc oà.

***

“Phú Quý, ông bảo mình đã làm sai thật sao?”

Bà bác về đến nhà vẫn chưa hết bàng hoàng. Chẳng lẽ bà phải thừa nhận bao năm qua mình toàn làm sai ư?

“Là bọn trẻ không biết gì.”

Vương Phú Quý bị Tống Ba mắng xối xả một chặp, cũng vuốt mặt không kịp. Nhưng ông và bà vợ vẫn cố nói cứng, không chịu thừa nhận sai lầm của bản thân.

“Bố mẹ.” – Đúng lúc ấy, Vương Quân Liên tan tầm về nhà.

[Đoạn này tả chị Liên con bà bác về nhà với cặp mắt sưng đỏ như vừa khóc, chào bố mẹ xong định lỉnh về phòng. Bà bác nhân vụ vừa xong thì ngăn chị này lại để gặng hỏi rằng có phải mấy năm nay oán bố mẹ lắm không. Bà bác vẫn hy vọng là chị này trả lời là không oán, là cảm ơn bố mẹ. Bà bác nghĩ mình làm thế tốt cho con, vì bao nhiêu đám gia đình giới thiệu cho chị Liên sau này đều hơn đứt anh người yêu kia.]

“Phải, con oán bố mẹ, con oán bố mẹ chết đi được!”

Nếu là mấy hôm trước, chắc Vương Quân Liên vẫn có thể chịu đựng sự áp đặt của bố mẹ. Nhưng hôm nay chị vừa nghe bạn học cũ báo tin, anh người yêu cũ sắp lấy vợ. Tin này làm Vương Quân Liên, người lâu nay vẫn chưa nguôi nhớ mối tình kia, khuỵu hẳn.

Vốn đã bị bao ấm ức với môi trường nhà nước mấy năm nay, lời gặng hỏi của bố mẹ lúc này khiến những nỗi uất nghẹn tìm được chỗ xả. Sự bất mãn và oán thán dồn nén hơn hai mươi năm bục ra.

“Tôi thù ông bà, tôi là người, không phải con rối cho ông bà giật dây. Vì sao, vì sao ông bà lại chính là bố mẹ tôi!”

Vương Quân Liên như quả bóng xì hơi, ngồi lả trên sàn.

[Đoạn này bà chị tiếp tục gào khóc xả thêm một tràng, sau đó bảo sẽ sang nhà bạn ở tạm mấy hôm.]

Khóc hả, Vương Quân Liên lau mặt, lại khép mình như trước, nói bằng giọng khàn đặc rồi xách túi, mở cửa bỏ đi. Với người luôn yếu đuối như chị, cơn bùng nổ vừa rồi cũng đòi hỏi dũng khí cực kỳ lớn lao. Nếu không bị kích thích vì tin người yêu cũ lấy vợ, có khi chị cũng chả làm vậy được.

“Chúng ta sai thật ư?”

Bà bác nắm chặt tay áo chồng. Đứa con gái này bà cũng chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau mới có. Sao bà lại không thương nó cho được. Sở dĩ bà tìm mọi cách để nó ở lại bên cạnh mình cũng chỉ vì không nỡ xa nó thôi mà.

Bà làm điều bà cho là tốt, nhưng giờ đây mọi thứ đều cho bà thấy, thế không tốt, bà đã sai quá rồi.

***

[Đoạn này nói về chuyện ông cựu-dượng với cô bồ đăng ký kết hôn. Ông ta nhận đơn hàng lớn về sản xuất xong ship hết hàng đi rồi thì ông anh họ của cô bồ “thuê bao không liên lạc được”. Ông ta rơi vào cảnh mối mới tịt, mối cũ (với nhà bà bác) tự cắt đứt, phải tính chuyện bán xưởng để trả nợ tiền vay ngân hàng nhập nguyên vật liệu (cho đơn hàng lớn kia).]

Uông Lệ Hồng cũng khóc dở mếu dở. Ông anh họ kia đợt trước còn bảo muốn đầu tư, dụ cô ta góp ba mươi vạn. Số tiền này là toàn bộ tiền tiết kiệm của cô ta. Cô ta vốn còn đang tưởng tượng đầu tư thành công, nó sẽ biến thành sáu mươi vạn, chín mươi vạn, thậm chí còn nhiều hơn.

Hết rồi, hết thật rồi!

Uông Lệ Hồng nằm bẹp trên sofa. À đúng rồi, còn người giấu mặt đợt trước hứa trả nốt bốn mươi vạn. Giờ Tống Ba và Khương Thục Quyên đã ly hôn, bốn mươi vạn kia cũng phải chuyển khoản rồi mới đúng. Uông Lệ Hồng run run móc điện thoại, gọi cho số điện thoại kia hết lần này đến lần khác. Nhưng mà cũng giống như số điện thoại của anh họ cô ta, bên kia vĩnh viễn chỉ có giọng nữ lải nhải câu “thuê bao không liên lạc được”.

“Bụng của tôi…”

Uông Lệ Hồng sốc, thậm chí làm cả đứa con trong bụng sốc theo.

Tống Ba có bực cô ta thế nào thì cũng là gã xót con. Lúc này, ông ta chỉ có thể gọi số cấp cứu, đưa Uông Lệ Hồng đi bệnh viện.

Hai người này cuối cùng sẽ thế nào, Yến Chử cũng nắm được sơ sơ. Hắn dù gì cũng để lại cho Tống Ba một đường thoát. Xưởng của ông ta còn có máy móc để bán, vừa đủ trả nợ. Sau này ông ta tìm việc khác làm, coi như vẫn sống được tàm tạm.

Hắn không muốn bẫy Tống Ba quá sâu. Nếu ông sống không ra hồn thì lại khổ thằng em họ Tống Triết của thân chủ. Vì Tống Ba dù tệ hại nhưng lại luôn đối xử tốt với con trai. Tống Triết không khoanh tay nhìn bố ruột nghèo rách thảm thương được, đến lúc đấy bà dì lại bị Tống Ba làm phiền.

Giờ Tống Ba còn có đứa con trong bụng Uông Lệ Hồng, cũng chưa đến bước đường cùng, Tống Triết và bà dì cũng không thấy cần can thiệp gì.

Nửa đời còn lại có người đàn bà tham lam như Uông Lệ Hồng kè kè bên cạnh, tương lai của Tống Ba nghĩ cũng vui nhộn phết.

Hai người này, một bạo hành ngoại tình, một cám dỗ đàn ông có vợ, bị lừa hết tiền, phải đầu tắt mặt tối suốt quãng đời còn lại, cũng coi như là bị quả báo.

***
“A Chử à, tuổi mày cũng bắt đầu cứng rồi, đến lúc tìm đối tượng rồi. Mày nếu còn thích con bé kia thì đón nó về đây đi, bố và mẹ mày sẽ để kệ chúng mày.”

Từ sau lần bị Tống Ba đứng ra nói toạc, bầu không khí trong các nhà thuộc đại gia đình họ Yến trở nên yên ắng hẳn. Nhiều lúc mọi người tụ tập bên nhau nhưng ai lo việc nấy. Khương Thục Phân và Yến Duyên Quân cũng rất ít có ý kiến với các hành vi của Yến Chử.

“Cô ấy đã lấy chồng, cũng có con rồi.” – Yến Chử trả lời lãnh đạm. – Trụ sở tập đoàn còn có nhiều việc chờ con quyết định, tháng sau con sẽ quay lại Bắc Kinh, không về nữa.”

Yến Chử kéo một cái va-li nhỏ, rời khỏi nhà.

“Thằng bé kia, thằng bé kia…”

Khương Thục Phân nhìn bóng Yến Chử kiên quyết ra đi, chỉ cảm thấy đau nhói tim. Yến Duyên Quân cũng không khá hơn. Hai vợ chồng nhìn bức ảnh gia đình treo trong phòng khách. Rõ ràng trước đây nhà họ hạnh phúc như thế cơ mà.

Lúc này nhà họ Yến đã dọn về chỗ mới. Ngôi biệt thự to vật chỉ có hai người chủ là Khương Thục Phân với Yến Duyên Quân, trống tênh. Hai vợ chồng họ cuối cùng cũng không chịu được, chia nhau ra khỏi nhà tìm gặp những người bạn (hàng xóm) mới quen.

“Đấy chị xem, giờ trẻ con khó bảo lắm, rõ ràng đăng ký lớp học thêm là vì tốt cho nó, thế nào mà nó lại làm như tôi hãm hại nó không bằng.”

“Ôi giời đây cũng thế, thằng kia nhà tôi lúc nào cũng chúi đầu vào mạng. Tôi với bố nó đánh mắng đủ cả, nó cứ không thèm nghe.”

Phụ nữ trong khu biệt thự cũng chẳng khác phụ nữ bình thường, cũng sẽ đau đầu vì sức khoẻ học hành của con cái. Vì vậy, Khương Thục Phân gặp mặt nói chuyện với họ cũng không thấy có gì cách biệt.

Lúc này, nghe thấy họ nói chuyện dạy con mà con không chịu, Khương Thục Phân không khỏi liên hệ bản thân rồi bật khóc.

(Còn tiếp)

Sponsored

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Để xác nhận bạn là người thật chứ không phải phần mềm gửi lời nhắn tự động, hãy điền vào phép tính đơn giản sau: *

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt