Trần Thu Trang Rotating Header Image

Vì tốt cho mày 15

Trích dịch từ tác phẩm “Tao là vai ác” của Đả Tự Cơ N Hào (Trung Quốc)

Khương Thục Phân siết cái gối vải trên sofa. Hô xong câu ấy, bà tức tối đứng dậy, muốn đến bên em gái, lay lay cái đầu nó làm nó tỉnh ra tí.

Ly hôn là chuyện đơn giản như thế hay sao? Nó có nghĩ là, nếu ly hôn với Tống Ba, một phụ nữ ly hôn như nó nên làm gì bây giờ. Còn Tiểu Triết nữa, lập tức sẽ thành con cái của gia đình đơn thân, sẽ ảnh hưởng đến chuyện tìm hiểu đối tượng (kết hôn) sau này.

[Đoạn này tiếp tục tả suy nghĩ coi ly hôn như tận thế của bà mẹ. Bà cảm thấy mình cần quyết tâm ngăn cản vụ ly hôn này đến cùng.]

“Thôi đi.” – Tống Ba có tí bực bội, mở miệng. Ông ta đã hứa với ông anh của Uông Lệ Hồng là hôm nay sẽ lôi Khương Thục Quyên đi lĩnh giấy chứng nhận ly hôn*, không lấy đâu ra nhiều thời gian lãng phí với Khương Thục Phân.

“Nếu chị thương con em gái này thật, thì sớm nên cho cô ta ly hôn với tôi. Tôi cũng chả hiểu, chị sao cứ đang tâm nhìn tôi năm lần bảy lượt đánh cô ta, sau đó lại năm lần bảy lượt xin cô ta tha thứ. Có đôi khi tôi nghi ngờ, không biết chị thương xót em gái chị thật hay chỉ thương xót cái tiếng tốt của chính bản thân chị.”

Tống Ba giờ đây xem như không phải e ngại bố con thằng nào, ông ta chỉ vào Khương Thục Phân và đám cô bác ngồi bên cạnh:

“Nói đi cũng phải nói lại, tôi cũng nên cảm ơn các người. Không vì các người rộng lượng bao dung như thế, sau khi xuống tay đánh cô ta lần đầu, tôi đúng là không có gan xuống tay đánh cô ta lần thứ hai. Chẳng phải các người không coi (việc đánh vợ) ra gì hay sao. Tôi đánh xong còn lần lượt nói tốt cho tôi nữa chứ. Bà con họ hàng bên vợ chân thành tha thiết như thế, tôi không đánh con vợ này thêm mấy lần nữa, thì hoá ra tôi lỗ à?”

“Khương Thục Quyên, nể tình làm vợ chồng bao nhiêu năm, tôi khuyên cô một câu. Về sau tránh xa cái đám hamlon này một tí đi.” – Tống Ba xốc lại quần áo, nhìn về phía Khương Thục Quyên. – “Thế thôi nhỉ, nhân lúc Cục Dân chính chưa hết giờ làm việc, mau đi làm thủ tục ly hôn thôi.”

“Mày mày mày…”

Khương Thục Phân ôm ngực. Bà nghe ra ý bôi nhọ làm nhục trong lời Tống Ba, ngó thái độ vênh váo của ông ta, bà thở hổn hển, tim đập nhanh hơn, đầu óc hơi xây xẩm, dường như giây lát sau sẽ xỉu.

Nhưng điều càng khiến bà nát lòng là thái độ của em gái bà lúc này. Vừa nãy Tống Ba nói về chị gái nó là bà như vậy nhưng nó im. Là sao? Không lẽ trong thâm tâm nó cũng thấy Tống Ba nói đúng?

Không lẽ, bà thật sự đã làm sai ư?

Nhưng bà đều vì tốt cho nó cơ mà! Khương Thục Phân không cách nào chấp nhận được sự chênh lệch (giữa những gì bà nghĩ là em gái nghĩ về mình và những gì em gái thực sự nghĩ) như thế.

“Cậu nói với chúng tôi bằng thái độ thế à?” – Bà bác còn thiếu kiên nhẫn hơn Khương Thục Phân, vì Tống Ba mắng một tràng như thế coi như mắng tất cả bọn họ. Dù sao thì hồi trước họ cũng góp phần khuyên Khương Thục Quyên không ly hôn.

“Khiếp, nếu không thì sao, tôi phải nói với các ông các bà kiểu gì?”

Tống Ba cũng uất lâu rồi, giờ mắng được một tràng như thế đâm ra hả hê sung sướng. Hơn nữa, ông ta cũng không phải nhắm mắt mắng chửi bừa. Lúc quở trách đám Khương Thục Phân, ông ta vẫn luôn quan sát phản ứng của Yến Chử, chỉ cần mặt hắn lộ vẻ không vui, ông ta sẽ có thể rút ngay lại những câu nói kia. Ấy vậy mà ông ta thấy gì? Người lẽ ra nên bênh mẹ bênh bác lại ngồi im trên ghế không hé một lời, không hề có ý ra mặt bảo vệ họ. Tống Ba suy đoán, nếu ông ta đoán không nhầm, có khi Yến Chử trong lòng cũng phát kinh cái thói thích điều khiển người khác của đám người thân này rồi.

Nghĩ lại mấy chuyện hồi xưa, nào là ép nó sửa nguyện vọng đại học, nào là buộc nó tốt nghiệp đại học xong phải về quê thi vào nhà nước, kết quả là, nó thích con bé kia cũng bị bà con họ hàng chia rẽ. Tống Ba còn chưa quên cách thằng cháu này bỏ nhà đi hai năm trước. Bỏ nhà đi đấy, phải bị ép buộc đến mức nào mới phải bỏ nhà đi? Giờ nó quay về, chẳng lẽ thật sự nó đã quên đủ mọi chuyện trước kia?

Suy bụng ta ra bụng người, Tống Ba chả tin.

Cũng vì vậy, ông ta nói chả thèm giữ gìn. Ông ta đoán Yến Chử chắc cũng muốn nghe những lời này.

“Các người tưởng bản thân ghê gớm lắm hay sao? Cút cm các người đi, nếu không phải hồi trước tôi còn phải trông cậy vào đơn đặt hàng của Vương Phú Quý để kiếm tí tiền nuôi xưởng, các người cho rằng tôi sẽ hùa theo đám hamlon các người à? Cút cmn cái gì mà vì tốt cho mày đi. Ngoài chính bản thân các người, căn bản chả có ai thật sự cảm nhận được lòng tốt của các người đâu.”

Tống Ba tự thấy bao năm qua bị đám bà con họ hàng chỉ trỏ can thiệp vào chuyện riêng khiếp quá, giờ coi như ngửa bài, không còn gì phải ngại, tất nhiên phải lôi hết những gì mình muốn nói ra nói cho hả.

“Khương Thục Quyên, cô nói xem cô có oán trách bà chị cô không? Hay cô vẫn cảm thấy việc bà ấy buộc cô không được ly hôn với tôi là lựa chọn đúng đắn?”

Khi Tống Ba hỏi ra câu này, Khương Thục Phân lập tức nhìn về phía em gái. Bà muốn nghe em gái nói ra câu gì đó phản bác lời Tống Ba.

“Phải, tôi muốn ly hôn. Từ khi anh đánh tôi lần đầu, tôi đã muốn ly hôn với anh.” – Khương Thục Quyên gục đầu, không muốn nhìn vẻ mặt của chị gái lúc này.

Bởi vì trong lòng bà hiểu rõ, chị bà đúng là thương bà, chỉ là chị bà chỉ biết dùng cách mà chị bà cho là tốt để thương bà. Bố mẹ mất sớm. Bao nhiêu năm hai chị em nương tựa lẫn nhau. Với Khương Thục Quyên, người chị này cũng quan trọng không kém con trai bà. Cũng bởi vậy nên bà mới có thể nghe theo lời khuyên bảo của chị mà cắn răng cam chịu cuộc hôn nhân sai lầm này bao năm qua.

“Sao lại thế được!”

Khương Thục Phân ngồi phịch xuống sofa, không thể tin được những lời em gái vừa nói ra. Tuy nó không nói thẳng là trách bà, nhưng nó tán đồng lời của Tống Ba, tức là suy nghĩ thật trong lòng nó cũng là như thế?

“Thấy chưa! Đừng suốt ngày thở ra cái câu vì tốt cho mày. Nếu các người không ngăn cản Khương Thục Quyên mà để cô ta bỏ tôi sớm tí, nói không chừng khi đó cô ta còn trẻ, còn có thể lấy được thằng khác tử tế. Không như bây giờ, thành mụ thím già, khéo lẻ loi hết cmn đời.”

Tống Ba ra vẻ tiểu nhân đắc chí, nhưng liếc thấy Yến Chử vốn im im không lên tiếng lại nhíu mày, bèn thức thời không châm chọc Khương Thục Quyên nữa mà chĩa mũi dùi sang những người khác.

“Cả đám các người có phải đều thấy bản thân đặc biệt không? Cảm thấy trái đất này mà không có các người thì ngừng quay cmnr? Nói thật nhé, tôi đúng là phát gớm cái thói này của nhà các người. Rõ ràng toàn là chuyện riêng trong gia đình, thế đéo nào cứ phải lu loa cho mọi người cùng biết, cả họ hàng hang hốc đều mó tay vào mới được cơ. Trước kia tôi còn nhờ ông (ông bác rể) kiếm cơm, tôi cũng đành nhịn, hùa theo các người làm trò dở hơi. Nhưng giờ ông nói cho cá người hay, ông đéo chơi nữa nhá. Mấy cái việc hamlon này, các người thích lôi kéo ai làm thì làm, ông đéo muốn rơi vào cảnh bị con cái ghét bỏ như các người.”

Tống Ba cười khằng khặc, ném về phía Khương Thục Phân và Yến Duyên Quân một cái nhìn đầy ẩn ý.

Nói đến cái thói cuồng kiểm soát, ông ta cũng mắc. Bằng chứng là khi mọi người khuyên Yến Chử về quê thi vào nhà nước, ông ta cũng bắt đầu nảy ra ý tưởng này, muốn ép buộc con trai ở quê, khỏi lo nó đi xa rồi sau này lại bỏ mặc mình. Nhưng hiện tại Tống Ba nghĩ khác rồi. Nhìn Yến Chử thành đạt, ông ta liền nghĩ lại. Con trai muốn đi đâu làm gì thì cứ để nó tự do đi làm, đừng có ép nó ở quê, ép thế nào lại thành kẻ thù thì bỏ mẹ. Hơn nữa, ông ta còn sắp phát tài và sắp có thêm thằng con nữa hay sao. Thằng con lớn có đi xa tí cũng chả sao. Ông ta có tiền, mua cái vé máy bay thì chỗ nào chả đến được, không nhất định cứ phải giữ rịt con bên cạnh.

“Nói vô lý thế mà được.” – Bà bác đứng phắt dậy. – “Mày nói ai bị con cái ghét bỏ hả? Bọn trẻ đấy còn nhỏ tuổi, chưa biết gì, bọn tao là người lớn, lo lắng hộ chúng nó không phải chuyện nên làm hay sao? Mày nghĩ ai cũng giống mày, không có lương tâm, không biết phải trái!”

Bà bác gần như gào lên câu này. Chính bà cũng không biết sao lúc này bà lại tức rồ lên như vậy. Có lẽ cảm giác bị nói trúng tim đen đã khiến bà tuôn ra mấy câu hỏi kia.

“Thôi đi, bà hỏi Yến Chử tí đi, rồi về hỏi con trai con gái bà, à không, không phải con trai, bà đi hỏi con gái bà xem, họ là thật sự cảm thấy các người vì tốt cho chúng nó, hayđang cảm thấy các người giống như bọn phát xít, thao túng cuộc đời chúng nó?”

Tống Ba nói với vẻ khinh rẻ. Con gái bà bác trong lời ông ta cũng trải qua những chuyện giống giống Yến Chử.

[Đoạn này giới thiệu chị Liên con gái bà bác, nói chị này hiền quá nên cũng bị người lớn trong nhà sắp đặt mà không giãy ra được. Thi đại học đủ điểm đỗ trường top nhưng vì bà bác cho là con gái không nên đi học xa quá, bắt vào học trường lởm ở quê. Ở đại học chị này cũng có bạn trai, tình cảm gắn bó, nhưng bà bác không thích vì anh kia hộ khẩu nơi khác, vì anh kia muốn học xong thì về quê anh ấy lập nghiệp… Anh kia chịu ở lại quê chị Liên thì bà bác quay ra đòi sính lễ cao, có nhà có xe mới cho cưới. Kết quả là hai người chia tay. Chị Liên vào làm doanh nghiệp nhà nước nhàn nhã ổn định (tức là hình mẫu con dâu lý tưởng) nhưng mấy năm vừa rồi được giới thiệu bao đám mà chưa lấy được chồng. Giờ gia đình đang lo chị này ế.]

“Mày đừng có nhắc đến Quân Liên, con bé Quân Liên này ngoan ngoãn biết điều, không giống như mày.”

Bà bác nghĩ đến chuyện từ hồi bị họ ép chia tay thằng cu kia, con gái đối xử với vợ chồng bà lạnh nhạt hẳn. Lúc ở nhà, nếu không phải họ chủ động hỏi han, nó sẽ không nói chuyện với họ. Mỗi lần có đám giới thiệu cũng đều là họ buộc nó đi. Có một số việc trong lòng họ hiểu rõ, nhưng giờ lại bị Tống Ba nói toạc ra thì họ đâm thẹn quá hoá giận.

“Có đúng hay không, trong lòng bà biết rõ.”

Tống Ba giờ đây phát huy hết khả năng võ mồm. Yến Chử cũng không ngờ hôm nay ông ta lại có thể cho hắn niềm vui bất ngờ như vậy. Dĩ nhiên, dù thế nào thì võ mồm cũng không che lấp được sự thật ông ta là kẻ bỉ ổi. Kế hoạch đã định cũng không vì ông ta tuôn được một tràng mắng chửi đúng ý hắn mà thay đổi.

Ngẫm nghĩ cẩn thận, bố mẹ với mấy ông bà cô bác của thân chủ dù gì cũng thật sự cho rằng họ làm như vậy là vì tốt cho cậu ta. Riêng Tống Ba biết rõ (làm vậy không tốt) nhưng vẫn vì tiền, vì lợi ích mà hùa theo. Nghĩ như vậy thì thấy rõ người này không oan ức gì.

Bên kia, Tống Ba đấu võ mồm còn chưa đã. Tràng mắng nhiếc của ông ta vẫn chưa chấm dứt.

“Tống Ba tôi tự nhận là vô liêm sỉ, nhưng tôi đối xử với con tôi đấy, ngoài việc yêu cầu nó hiếu thuận tí, tôi chả áp đặt nó cái gì. Nó muốn học, tôi bỏ tiền cho nó đi học. Nó không muốn, tôi thuê mấy gia sư cho nó mà không thấy tiến bộ, tôi cũng không cố ép. Tóm lại xưa nay chưa nghe nói đại thiên tài nào nhờ cha mẹ ép mà thành đại thiên tài, phải không? Đầu óc con người ta cũng chỉ từng đấy, ép đến giới hạn nào đấy cũng chịu. Còn chuyện tương lai nó cưới dạng con gái nào, tôi càng chả yêu cầu. Chỉ đẻ được, chỉ cần không phải loại hư hỏng, là tôi ok hết. Dù sao cũng là con tôi cưới vợ chứ có phải tôi đâu.”

“Nhưng các người thì sao? Các người oách vãi. Từ chuyện bé như con ăn gì mặc gì, đến chuyện to như con học ngành gì làm nghề gì cưới dạng con gái thế nào, các người đều phải xía vào. Con mà không nghe, các người bèn giãy đành đạch lên, ép đến mức con đồng ý mới thôi. Các người giỏi như vậy, sinh con làm đéo gì, đi mua mẹ con robot có phải hơn không. Khoa học kỹ thuật bây giờ phát triển, các người bắt robot chạy bằng dầu, nó đảm bảo không chạy bằng xăng. Thêm nữa, các người sắm thêm cho nó con robot-vợ mang nhãn hiệu gì, chúng nó cũng không mảy may phản đối. Đấy, con thế ngoan lắm, vâng lời lắm, các người nói xem các người muốn (một đứa như thế) không?”

(Còn tiếp)

* Theo luật của TQ, nếu đôi bên thuận tình ly hôn và không phát sinh tranh chấp về tài sản con cái gì thì không cần ra toà mà chỉ cần đem giấy tờ đến cơ quan hành chính làm thủ tục, lĩnh giấy chứng nhận.

Sponsored

4 Comments

  1. Bex says:

    Ông chú dượng mắng hay quá. Giá mà ông ý chính diện từ đầu thì thật tốt.

  2. Cas says:

    Mạch truyện logic,hay quá !

    1. Tác giả này rất nổi trên Tấn Giang (mạng văn học của TQ), mới xuất hiện khoảng 2 năm trở lại đây mà đã có 5-6 bộ lên bảng vàng rồi. Bộ “Tao là vai ác” này dài hơn 350 chương, là bộ có tương tác tốt nhất của bạn ấy. Mình vốn không thích các truyện quá dài mà lúc bập phải cũng đọc thun thút. Dù có nhiều đoạn hơi rườm rà không cần thiết (các đoạn mà mình kể vắn tắt trong ngoặc vuông ấy) nhưng về cơ bản là truyện cực kỳ logic, vừa sáng tạo lại vừa thực tế. Có thế mình mới vỗ đùi đen đét chứ!

  3. Chau Chau says:

    Công nhận lão Tống Ba bỉ ổi vũ phu n chửi câu nào ra câu đấy, nghe đã vại Bọn đầu óc nông cạn ấu trĩ cứ phải chửi thẳng mặt nó mới vỡ ra chứ nói kiểu xa gần văn hoa chưa chắc đã hiêu. Nhà họ Yến là dân quê chứ thực ra đầy ng ở phố thị mà đầu óc cũng chẳng khá hơn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Để xác nhận bạn là người thật chứ không phải phần mềm gửi lời nhắn tự động, hãy điền vào phép tính đơn giản sau: *

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt