Trần Thu Trang Rotating Header Image

Vì tốt cho mày 13

Trích dịch từ tác phẩm “Tao là vai ác” của Đả Tự Cơ N Hào (Trung Quốc)

“Cảm ơn cháu, A Chử.”

Nửa đêm, Khương Thục Quyên hơi khát nước, đang chuẩn bị vào bếp rót cốc nước ấm thì gặp cháu trai đi từ toilet ra. Khi nhìn thấy Yến Chử, ánh mắt bà dịu dàng hẳn. Nếu không có đứa cháu này khuyên nhủ, bà cũng chưa dám dũng cảm bước đi bước đầu tiên (trên con đường ly hôn).

“Không, cháu mới là người muốn cảm ơn. Hồi trước chỉ có dì nói đỡ cho cháu.”

Tính cách của Khương Thục Quyên có lẽ là hơi yếu đuối, thiếu quyết đoán, nhưng điều này không ngăn bà làm một người phụ nữ tử tế. Có thể vì chính bà đã nếm đủ khổ sở với cái gọi là “vì tốt cho mày”, nên khi thân chủ đối mặt với vấn đề này, bà cũng là người duy nhất đứng ra nói đỡ cho hắn. Tiếc rằng sức lực của bà chả có bao nhiêu, lo giải cứu bản thân còn không xong, nói gì đến giải cứu người khác.

“Gì cơ?” – Khương Thục Quyên không hiểu ý thằng cháu cho lắm. Bà nói đỡ cho nó? Nói cái gì? Khương Thục Quyên không đừng được, bắt đầu nhớ lại chuyện hai năm trước, những chuyện phát sinh khi Yến Chử còn chưa bỏ nhà đi.

“Tiểu Triết sắp về rồi, đến lúc đó dì nói chuyên nghiêm chỉnh với em. Em nó là đứa biết nghĩ, nó sẽ hiểu và ủng hộ dì. Tiểu Triết có thông cảm thì kế hoạch sau này mới triển khai được.”

Yến Chử tiến lại ôm người phụ nữ gầy guộc này. Khương Thục Quyên lâu lắm rồi không gần gũi với đứa con cháu nào như vậy. Dù sao chúng nó cũng đã lớn, có suy nghĩ của riêng mình. Ngay cả con trai bà cũng chưa chắc đã thích kiểu ôm ấp như vậy. Nhưng không thể không nói, những lúc như thế này, sự quan tâm đến từ người thân mới làm người ta thả lỏng.

Khương Thục Quyên ôm trả, vỗ lưng thằng cháu. Chẳng biết vì sao bà cảm thấy lúc này nó còn khổ sở hơn cả bà.

“Dì ngủ sớm đi ạ, cháu về phòng đây.”

Yến Tử bặm bặm môi, buông dì ra, sau đó xoay người quay về phòng. Khương Thục Quyên nhìn cháu trai làm vậy, trong lòng bỗng thấy bất an hơn.

Có gì đó sai sai!

Trong đầu Khương Thục Quyên hiện ra đủ kiểu hành xử của thằng cháu sau khi quay về. Nó đăng ký cho chị gái anh rể bà học toàn các khoá nâng cao kiến thức phức tạp. Còn chị gái anh rể thì càng lúc càng oán trách. Bà không nhịn được mà thấy rờn rợn. Trước đó bà còn nghĩ thằng cháu thật sự hiếu thảo kính yêu bố mẹ, bây giờ xem ra trong đó còn ẩn chứa một sự oán giận và trả miếng không hề nhẹ.

Thằng bé này hẳn chưa từng quên những gì chị gái và anh rể bà đã làm.

Khương Thục Quyên nhìn cửa phòng của cháu, cổ họng khô khốc. Bà giơ tay định gõ cửa rồi ngập ngừng bỏ xuống.

Hỏi thật lòng mình, bà chẳng lẽ lại không có tí oán giận dạng quan điểm “vì tốt cho mày” phiến diện của chị gái hay sao? Nếu thế thì sao bà bắt A Chử tha thứ cho được.

Có lẽ chị gái anh rể cũng nên sửa bớt cái tính này đi.

Khương Thục Quyên thở dài, xoay người quay vào phòng dành cho khách.

Vì cả ngày trải qua một loạt chương trình học, Khương Thục Phân và Yến Duyên Quân đã mệt lử đến nỗi ngáy khò khò, tất nhiên không biết cuộc đối thoại diễn ra bên ngoài cánh cửa phòng.

***

[Đoạn này tả cảnh ông dượng vác mặt sưng đến nhà cô bồ. Cô bồ thấy ông ta bị bầm dập như vậy thì ra vẻ quan tâm hỏi han lo lắng.]

“Nhẫn tâm quá, người đánh anh làm sao lại xuống tay nặng thế?” – Uông Lệ Hồng ngồi xuống cạnh Tống Ba, vừa bôi thuốc xoa dầu vừa rưng rưng nước mắt, xong rồi khóc luôn được.

Trước giờ Uông Lệ Hồng ăn mặc trang điểm đều nghiêng về dạng quyến rũ gợi cảm, lại thêm lối sinh hoạt khá bừa bãi, cho nên đám đàn ông dù thích cô ta cũng chỉ giới hạn ở dạng thích chơi bời tán tỉnh. Trong mắt đa số đàn ông, tên cô ta đồng nghĩa với thiếu đứng đắn. Ngay Tống Ba cũng vậy, ông ta chỉ muốn ngủ với người đàn bà này, chứ tình cảm gì đó thì đúng là không có.

Nhưng bây giờ lại khác, vừa lúc nãy Tống Ba mới bị thương cả thân thể lẫn tự trọng, đúng lúc đó Uông Lệ Hồng lại sửa thái độ trở nên bình thường, rớt nước mắt như một người phụ nữ mềm yếu tỏ ra quan tâm ông ta, Tống Ba thấy trái tim xao xuyến.

“Được rồi, đừng khóc.” – Tuy hiện giờ cũng chả lòng dạ nào nói chuyện, Tống Ba vẫn thủ thỉ an ủi người đàn bà bên cạnh.

“Em không khóc sao được. Anh bị thương như vậy, em đau lòng hơn ai hết.” – Uông Lệ Hồng ngả vào ngực Tống Ba, cụp mi xuống để ngăn trở nỗi sợ hãi phức tạp trong mắt.

Trước khi Tống Ba tới, cô ta nhận được cuộc điện thoại của người giấu mặt kia. Trong điện thoại, người đó yêu cầu cô ta tẩy hết son phấn trát trên mặt, ăn mặc trông sao cho càng giống vợ hiền mẹ đảm càng tốt. Người đó còn bảo cô ta nghĩ trước về một số chuyện đau buồn để gặp lúc cần thiết thì rơi nước mắt cho dễ.

Lúc nãy Uông Lệ Hồng còn không hiểu lắm dụng ý của đối phương, nhưng vừa nhìn thấy Tống Ba xuất hiện với cái mặt sưng tím, trong nháy mắt cô ta lý giải được ngay lời dặn của người đó.

Người giấu mặt liên hệ với cô có địa vị thế nào, làm sao lại đoán được tối nay Tống Ba sẽ tìm đến chỗ cô, còn nữa, vết thương trên mặt Tống Ba có liên quan đến người đó hay không, người đó tóm lại là muốn làm cái gì?

Đủ loại nghi hoặc khiến Uông Lệ Hồng hơi sợ hãi và lo âu, nhưng nghĩ đến năm vạn tệ chuyển vào tài khoản của chính mình trước khi Tống Ba tới, Uông Lệ Hồng cảm thấy nỗi tham vượt qua nỗi sợ. Cô ta hợp tác, làm theo yêu cầu của người thần bí, ra sức chia rẽ tình cảm của Tống Ba và Khương Thục Quyên.

[Đoạn này tả ông dượng cảm động vì cô bồ quan tâm, bắt đầu nghĩ đến chuyện gắn bó với cô ta hơn. Cô bồ thì ra vẻ ta đây cam chịu làm lẽ, nhắc về bà dì với giọng rất kính nể, gặp đúng lúc ông dượng đang cay bà dì nên càng cay tợn, cay luôn sang cả đại gia đình.]

***

“A Chử à, hôm nay mẹ với bố con hẹn nhà bác cả đi lễ. Trưa nay con tự lo cơm nước nhé.”

[Đoạn này tả tâm trạng hớn hở của bà mẹ vì hôm nay bà không phải đi học các môn quái đản. Bà bảo đã hẹn cả bà dì đi lễ để giải đen, nhân tiện hỏi thầy về vụ bà dì cãi nhau với ông dượng.]

Khương Thục Phân rất mê tín. Cứ nhìn kiếp trước bà cho cháu gái khát sữa uống nước tro bùa để mong nó mang lại cho bà một thằng cháu trai là đủ hiểu. [Đoạn này tiếp tục tả về các biểu hiện mê tín của bà mẹ.]

“Bố mẹ từ từ đã ạ, bố mẹ xuống đây đi đã ạ.”

Yến Chử ngồi trên sofa, vì lát nữa còn phải đến công ty nên giờ hắn đã thay com-lê, chải đầu gọn ghẽ, thêm cặp kính gọng vàng, thoạt nhìn hắn thật đứng đắn nghiêm nghị, không có vẻ bình dị gần gũi.

Khương Thục Phân và Yến Duyên Quân đã quen với phong cách này của con trai, chỉ là phải đối diện với khí thế càng lúc càng lấn át của nó, họ căn bản không cách nào đối xử với con như hai năm trước. Trái lại, khi nhìn vào cặp mắt kia, họ còn có cảm giác bủn rủn.

Yến Chử nhìn hai ông bà già đã thay quần áo đi giày chuẩn bị ra khỏi nhà, Yến Chử chỉ chỉ cái ghế sofa bên cạnh, buộc hai người ngồi xuống.

“A Chử, có chuyện gì con nói nhanh lên, mẹ hẹn bác cả rồi.”

Con trai thành đạt, Khương Thục Phân thật phấn khởi, nhưng mà mấy năm nay con trai thay đổi nhiều quá, nhiều đến mức ngoài khuôn mặt ra, bà không thấy nó có điểm gì giống với đứa con trai trước kia. Điều này khiến bà càng không thể lên mặt người lớn trước mặt nó.

“Thế để con nói thẳng.”

Yến Chử bỏ tập bảng biểu đang đọc xuống, vắt chân, tựa lưng vào ghế sofa, tay đan vào nhau đặt trên ngực, đôi mắt híp lại, vẻ mặt như thể là thầy giám thị đang nhìn học sinh hư.

“Bố mẹ cảm thấy gần đây thành tích của bố mẹ thế nào?”

Câu hỏi của Yến Chử làm hai ông bà già nhìn nhau. Thành tích gần đây? Là chỉ thành tích ở các lớp học thêm kia hả?

“Thì cũng vầy vậy thôi.”

Yến Duyên Quân không quen việc con trai lấy giọng bề trên ra nói chuyện với ông, nhưng đối với thằng con bây giờ, ông thực sự không còn tự tin của người làm phụ huynh nữa. Bởi thế, khi con trai hỏi, ông chọn cách trả lời quấy quá.

“Cũng vầy vậy hả?”

Yến Chử cười khẽ một tiếng, sau đó ngồi thẳng người lên, hơi dấn về phía trước. Làm vậy, cảm giác áp bức hắn gây ra cho Khương Thục Phân và Yến Duyên Quân càng rõ rệt.

“Bố mẹ biết con đăng ký cho bố mẹ các lớp đấy tổng cộng hết bao tiền không? Cũng vầy vậy, thật là một câu trả lời trướt quớt. Thái độ của bố mẹ bây giờ có phải làm uổng phí số tiền con bỏ ra cho bố mẹ hay không?”

“Đủ rồi, tao là bố mày đấy!”

Yến Duyên Quân cảm thấy những câu hỏi của thằng con thực sự ngứa tai. Ông có muốn học các khoá đấy đâu. Ông ngần này tuổi rồi, bao người ngang tuổi xung quanh có ai bị con trai coi như cháu để đe nẹt thế này đâu. Giờ ông có thể đúng hạn đến các lớp học kia đã là nhân nhượng lắm rồi, thằng con này còn lên mặt dạy dỗ ông thế nữa. Yến Duyên Quân không nhịn được, bùng nổ.

“Đúng đấy, A Chử, sao con có thể nói với bố mẹ như thế.”

Khương Thục Phân cũng rất bất bình. Bà vẫn không hiểu. Nhà bà giờ nhiều tiền như vậy, bà còn học mấy cái đấy làm gì? Cứ sống như hồi trước không được hay sao? Bà đã quen với cuộc sống rảnh rỗi thì đi chơi mạt chược, đi nhảy ngoài công viên, sau đó buôn dưa lê với các bà các cô. Ấy thế nhưng Yến Chử ép buộc bà sống theo cách của các phu nhân quý tộc. Khác biệt sâu như vậy khiến Khương Thục Phân không thể thích nghi trong khoảng thời gian ngắn ngủi.

Có thể nói, trong sâu thẳm con người, Khương Thục Phân không bao giờ trở thành một quý bà cư xử nhã nhặn nói năng khéo léo am hiểu châu báu hàng hiệu được.

“Con ép buộc bố mẹ, lẽ nào còn không phải vì tốt cho bố mẹ?”

Yến Chử ra vẻ bị chọc giận, đứng phắt lên, từ trên cao nhìn xuống hai ông bà già đang bất bình.

“Bố mẹ giờ mang thân phận gì, bố mẹ còn tưởng mình vẫn là công nhân bình thường thu nhập chưa đến một vạn chỉ đủ ăn hay sao? Bố mẹ là bố mẹ của Yến Chử, mỗi cử chỉ hành động của bố mẹ đều gắn với thể diện của con!”

Hắn hơi kích động, giọng nói cũng không khỏi gay gắt hơn:

“Bố mẹ đừng bảo bố mẹ khong làm được. Học cùng lớp bố mẹ còn có cả bố mẹ của đối tác làm ăn với con. Thầy giáo nói, người ta thể hiện rất tốt, mà bố mẹ thì sao. Ngày nào đi học cũng như mộng du, thầy cô hỏi gì cũng không biết. Bố mẹ có biết khi nghe các thầy cô giáo phản ánh riêng như thế, con cảm thấy thế nào không? Con thấy xấu hổ đấy, xấu hổ muốn tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống.”

Không giống với vẻ ngoài kích động, Yến Chử trong lòng rất bình tĩnh. Những lời hắn nói giờ phút này chỉ là nhắc lại y nguyên các câu răn dạy mà đôi vợ chồng này từng dùng để răn dạy thân chủ thôi.

(Còn tiếp)

Sponsored

One Comment

  1. Bex says:

    Ôi, cái đoạn mà chỉnh đốn phụ huynh, sao nó giống giọng của các bố các mẻ thế cơ chứ. Truyện này mà dịch thành sách em phải đăng ký sớm mới đc. Chị ra sách đi chị. Đọc đã quá.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Để xác nhận bạn là người thật chứ không phải phần mềm gửi lời nhắn tự động, hãy điền vào phép tính đơn giản sau: *

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt