Trần Thu Trang Rotating Header Image

Vì tốt cho mày 12

Trích dịch từ tác phẩm “Tao là vai ác” của Đả Tự Cơ N Hào (Trung Quốc)

“Chị ạ, thế này thì sống thế nào, chị nhìn xem mặt em đây này, xem em chị đánh em ra nông nỗi nào đây này!”

Tống Ba tức tối xông vào nhà Yến Chử. Thong thả theo sau ông ta là Khương Thục Quyên và Hoàng Thanh, trên danh nghĩa cũng chính là thầy giáo dạy kèm mà Yến Chử mời về kèm riêng một số chương trình ở đại học cho Tống Triết. Nhưng tất nhiên, Tống Ba giờ đang mải nhảy tanh tách lên nên chưa biết chuyện này.

Còn bà bác với bà cô bên nhà họ Yến, vì nhà gần nên đã có mặt ở đây trước cả Tống Ba rồi. Chỉ có ông chú chồng bà cô còn đi làm chưa về, nhưng nghe bà cô bảo hết giờ một cái ông sẽ chạy qua đây ngay. Túm lại đây là nếp của đại gia đình nhà họ Yến rồi, chuyện của bà con họ hàng đều cần có đủ bà con họ hàng can dự.

Lúc này bộ dạng Tống Ba trông hơi thảm, hai má sưng đỏ một tí, khoé môi sứt sát, tím mờ mờ. Khuôn mặt béo lên hẳn một cỡ. Đáng giật mình nhất là một cái răng hàm trên đã rụng, để lại cái lỗ trống hoác.

Rút cục cái tên Tống Ba này đã làm gì mà để người vốn cực kỳ nền tính như Khương Thục Quyên phải ra tay với ông ta đến mức này?

Trong đầu mọi người ở đây đều bật ra câu này trước tiên. Quả thật, làm họ hàng, họ luôn tuân thủ nguyên tắc khuyên hoà giải chứ không xúi bỏ, hết lần này đến lần khác bảo Khương Thục Quyên tha thứ cho Tống Ba. Nhưng điều đó không có nghĩa là họ không rõ Khương Thục Quyên phải nín nhịn khổ sở thế nào trong cuộc hôn nhân này. Nhưng ai bảo Khương Thục Quyên là phụ nữ cơ chứ. Thời đại này ngoài miệng cứ nói nam nữ bình đẳng chứ thực ra đối xử với phụ nữ vẫn bất công và ác ý lắm. Gái ly hôn, nhất là người đã hơn 40, con trai đã vào đại học như Khương Thục Quyên, ly hôn về cơ bản không tìm được đối tượng khá khẩm để sang tập mới. Thậm chí có khi còn vì rổ rá cạp lại mà phát sinh đủ loại mâu thuẫn khi về già. Người ta toàn bảo vợ chồng lấy nhau khi còn trẻ thì bên nhau đến già, vợ chồng cứ phải là chồng đầu vợ đầu của nhau thì mới tốt, lại còn con cái vào nữa, thế nên trong lòng mọi người nhà Khương Thục Phân, Tống Ba dù có tật xấu như vậy nhưng so với các vấn đề gặp phải sau ly hôn, họ vẫn tán thành Khương Thục Quyên ở lại với người chồng đầu này hơn.

Mấy năm nay, họ chứng kiến tính tình Khương Thục Quyên càng lúc càng im lìm, ngoài việc tìm gặp Tống Ba nói đạo lý, họ cũng chả có cách nào hiệu quả hơn. Ai biết con bé này số khổ gặp đúng thằng chồng như thế cơ chứ, vì con cái cũng chỉ biết chấp nhận thôi.

Bao nhiêu năm rồi, tính tình Khương Thục Quyên vẫn (hiền lành) như vậy. Kể cả lúc Tống Ba uống say bạo hành bà, bà cũng không đánh trả Tống Ba đến mức như vậy. Thế nên đám họ hàng đoán ý chừng lúc này Tống Ba thực sự làm việc gì rất quá đáng mới khiến Khương Thục Quyên tức giận rồi phản kháng dữ dội như vậy.

Nghĩ thế xong, chả ai còn thật lòng xót xa cho những vết thương trên mặt Tống Ba nữa.

“Tống Ba, dượng mau rút lại lời nói phẫn này đi. Ly hôn cái gì mà ly hôn. Hai đứa còn có thằng Tiểu Triết cơ mà, ly hôn dễ thế à?” – Khương Thục Phân làm chị cả, bà cảm thấy mình có tư cách răn dạy em gái và em rể. – “Thêm nữa, dượng là đàn ông cơ mà, nhường Thục Quyên một tí thì làm sao. Hồi trước lúc dượng uống rượu say đánh Thục Quyên nhà tôi, Thục Quyên có kêu gào với họ hàng như dượng bây giờ đâu. Làm đàn ông, dượng không độ lượng thông cảm cho vợ được tí à?”

Khương Thục Phân vừa bị mấy câu lúc nãy của thằng con tẩy não. Đúng thế, em gái em rể lấy nhau bao nhiêu năm thế, số lần Tống Ba uống say đánh vợ quá cả số đầu ngón tay rồi. Đấy là còn có nhà bà làm chị vợ đứng ra ép được chút, chứ không có bà không biết cái thói bạo hành của nó còn kinh đến đâu.

Cùng là bị đánh, bà thương em gái bị nó đánh bao nhiêu lần, chỉ là vì gia đình, vì con cái nên mới kiềm lại. Nếu vậy tại sao Tống Ba không thể vì gia đình, vì con cái mà nhịn một tí.

“Không biết vì cái chung, lòng dạ hẹp hòi, trong đầu hiện lên hai nhận xét này, Khương Thục Phân nhìn Tống Ba cũng thấy hơi ngứa mắt.

“Đúng thế, Tống Ba ạ, vợ chồng có lúc va chạm là chuyện bình thường. Lần này Thục Quyên hơi nặng tay tí, nhưng cậu yên tâm, chúng tôi sẽ bảo ban cô ấy. Nhưng mà cậu cũng phải xem lại, hay cậu cũng làm gì không phải nên cô ấy mới ra tay với cậu.”

Nhà bà bác cả với nhà dì bé có qua lại do Khương Thục Phân dắt dây, tất nhiên bà bác sẽ thân với em gái Khương Thục Phân hơn rồi. Mấy năm nay, chồng bà cũng cho Tống Ba không ít mối tốt. Cái xưởng rách con con của ông ta mỗi năm có thể lãi ra hai ba mươi vạn, bà bác dám khẳng định trong đó có hơn nửa là do nhà bà giúp. Chính vì thế, bà rất là tự tin khi đối mặt với Tống Ba.

Trước kia không chi li với Tống Ba là vì lo hai vợ chồng này ly hôn thì không tốt cho thằng con. Nhưng hiện tại cũng chả xảy ra việc gì ghê gớm, chẳng qua là bị vợ đánh một trận thôi mà. Trước kia nó đánh vợ cũng có ít đâu, giờ lại ra cái điều ta đây bị đối xử tệ bạc, phát gớm lên được.

[Đoạn này tả cảnh ông dượng ú ớ không biết cãi thế nào. Đại khái sự việc diễn biến không đúng với những gì ông ta tưởng tượng. Ông không thật sự muốn ly hôn bà dì, vì còn phải bám vào đơn hàng từ nhà chồng của chị vợ. Ông ta nắm thóp bà mẹ Yến Chử, biết bà sợ em gái bị chồng bỏ nên luôn tự tin rằng chỉ cần lôi chuyện ly hôn ra doạ thì bà sẽ xoắn hết lên nên định làm ầm ĩ để đòi thêm tí ích lợi, ví dụ như có hợp đồng với công ty tiêu dùng của Yến Chử, hoặc moi được ít tiền bồi thường.]

Nhưng mà lúc này, ích lợi không thấy đâu, “thủ phạm” Khương Thục Quyên thì chả bị mắng câu nào, ngược lại người bị hại là ông ta lại bị trách là không biết nghĩ đến cái chung, không biết nghĩ cho con. Tống Ba thấy tức anh ách, càng lúc càng tức.

Ông ta đâu biết rằng, trước khi ông ta qua đến nhà Yến Chử, bà bác bà cô nhà họ Yến đã bị Yến Chử tiêm nhiễm cho một mớ lý luận kỳ quặc rồi. Hiện giờ trong lòng những người ở đây đều cho rằng, trước đây Khương Thục Quyên đã tha thứ cho ông ta thì giờ đến lượt ông ta nên tha thứ cho Khương Thục Quyên, nếu không thì ông ta chính là loại vô trách nhiệm với gia đình, đáng bị khinh bỉ.

Bị người vợ mình vốn khinh rẻ đánh cho một trận, lại còn bị bà con nhà họ Yến nói những câu chăn họng như thế, Tống Ba khó chịu, nóng nảy buột miệng:

“Ly hôn đi, không sống thế này được nữa, tôi muốn ly hôn với Khương Thục Quyên. Nó dám vụng trộm với giai sau lưng tôi. Loại đàn bà như thế tôi cũng chả thiết!”

[Đoạn này tả bà mẹ sửng sốt hỏi kỹ lại. Ông dượng tuy chưa chắc chắn nhưng vẫn gân cổ tố ông thầy giáo Hoàng kia là bồ của vợ. Ông này nghĩ là tuy chủ động lộ sừng trên đầu hơi nhục tí nhưng nếu nhờ thế mà áp bức được cả vợ lẫn chị vợ đến hết đời thì cũng bõ. Yến Chử đã lường trước trò chày cối này của ông dượng, đứng ra giải thích luôn rằng thầy giáo Hoàng là thầy dạy tiếng Pháp ở trường xịn trên tỉnh do hắn mời về dạy kèm thằng em họ. Hắn nói chắc như đinh đóng cột là ông thầy hôm nay mới xuống thị xã lần đầu, còn bảo mọi người lên web của trường kiểm chứng. Cả nhà tin lời hắn, càng ngứa mắt với ông dượng.]

“Tống Ba, dượng làm thế này là sai rồi. Con Quyên nhà tôi tử tế như thế, dượng không phân biệt trắng đen đã bôi nhọ là nó ngoại tình. Dượng có nghĩ cho con Quyên nhà tôi không hả?”

Với Khương Thục Phân, so với ly hôn, bà càng không muốn em gái mang cái tiếng nhơ như vậy. Nói cho cùng ly hôn chả chết ai, nhưng ở cái vùng bé tí hin này, mang cái tiếng nhơ là ngoại tình rồi bị người ta chỉ trỏ, với cái tính của em gái bà, không khéo nó lại nghĩ quẩn.

Ai ngờ được, bạo hành gia đình thì Khương Thục Phân nhịn được, dù sao trong quan niệm của bà thì chồng đánh vợ là chuyện bình thường, nhưng em rể vu oan em gái ngoại tình thì bà không chịu được. Làm sao lại có thằng đàn ông nhăm nhăm tự đem sừng gắn lên đầu như thế?

[Đoạn này ông dượng cố cãi, kêu là coi như hiểu lầm thì bà dì cũng không có quyền đánh ông ta ra nông nỗi ấy được.]

“Thôi được rồi, Tống Ba, lúc nãy tôi đã nói rồi còn gì, chúng tôi sẽ khuyên bảo Thục Quyên giúp cậu. Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này không phải là tại cậu hay sao? Danh dự của con gái nhà người ta quan trọng lắm, cậu không hỏi kỹ ngọn ngành đã lu loa là nó ngoại tình. Nó tức quá nên đánh cậu vài cái chứ sao đâu. Làm đàn ông, cậu cũng không nên chấp nhặt thế.”

Bà bác hơi sốt ruột, cảm thấy cái thằng Tống Ba này quá là nhỏ mọn. Khương Thục Quyên bị nó đánh bao nhiêu lần cũng chưa đòi ly hôn, nó có tư cách gì để đòi?

“Phú Quý, Duyên Quân, anh với chú đều là đàn ông, cố gắng làm công tác tư tưởng cho Tống Ba. Chúng ta đều vì tốt cho cậu ấy, chẳng lẽ còn hại cậu ấy hay sao?”

Bà bác không kiên nhẫn nói chuyện phải quấy với Tống Ba, đẩy luôn việc sang cho chồng với em trai. Bà nghĩ có chồng bà ở đây, Tống Ba sẽ không đến nỗi không nể mặt.

Nghe mọi người khuyên bảo, Tống Ba thấy bức hết cả xúc. Nhất là trong lúc ông ta nghe mọi người thuyết giáo mà Khương Thục Quyên có thể ngồi yên ổn một bên như chả có việc gì xảy ra, điều này càng khiến ông ta đã uất lại còn ức.

[Đại khái buổi hoà giải coi như thành công. Mọi người tuy vẫn còn ngứa mắt ông dượng nhưng cũng lục tục ra về, riêng bà dì lấy cớ nhớ chị và tạm thời không muốn nhìn mặt ông dượng để ngủ lại nhà Yến Chử.]

Khương Thục Quyên vẫn giống như trước đây, lúc mọi người nói thì bà đóng vai người nghe, chỉ là hiện giờ tâm trạng của bà hả hê khác thường. Trong đôi mắt cụp xuống kia ẩn giấu vẻ châm chọc.

Trước đây, Tống Ba toàn lôi những người bà con họ hàng này ra ép bà. Lần này ông ta lại trở thành kẻ bị ép, phải nghe một đống lời khuyên “vì tốt cho mày” như thế, không biết giờ tâm trạng ông ta ra sao.

(Còn tiếp)

Sponsored

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Để xác nhận bạn là người thật chứ không phải phần mềm gửi lời nhắn tự động, hãy điền vào phép tính đơn giản sau: *

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt