Trần Thu Trang Rotating Header Image

Vì tốt cho mày 11

Trích dịch từ tác phẩm “Tao là vai ác” của Đả Tự Cơ N Hào (Trung Quốc)

“Thế nào, A Chử nói gì với cô, với lại nó mua cho thằng con nhà mình cái gì?”

Khương Thục Quyên thẫn thờ về nhà, vừa mở cửa đã gặp ngay ông chồng đang ngồi hút thuốc chờ mình.

“Ông không xuống xưởng à?” – Khương Thục Quyên như bừng tỉnh, nhìn gã đàn ông trước mặt rồi cụp mắt xuống hỏi.

Con trai là Tống Triết vừa thi đại học xong, đi tỉnh bên du lịch cùng các bạn trong lớp, tầm bảy tám hôm sau mới về. Mà khi con trai không có nhà, Tống Ba cơ bản toàn mượn cớ ở lại dưới xưởng. Khương Thục Quyên mang máng hiểu rằng, Tống Ba chắc đã bồ bịch, chẳng qua còn kiêng dè bên nhà chị bà và con trai nên mới duy trì cuộc hôn nhân đã chỉ còn là danh nghĩa từ lâu với bà.

[Đoạn này tả tâm trạng chán nản buông xuôi của bà dì và sự bỉ ổi của ông dượng. Bà dì chỉ mong bồ của lão chồng tai quái đòi lão cưới để lão chủ động bỏ bà cho họ hàng thân thích không có cớ ép bà nín nhịn tha thứ này kia nữa. Ông dượng thì công khai khen cô thư kỳ kiêm nhân tình tên là Uông Lệ Hồng trước mặt vợ. Điểm này cho bà dì thấy ông ta chả coi vợ ra gì.]

Hồi tưởng lời cháu trai nói ban nãy, Khương Thục Quyên nắm chặt quai túi mua sắm, tâm trí vốn đang lung lay dần nhích về một phía khác.

Nếu con trai… có lẽ bà…

“Tôi đang hỏi cô cơ mà.” – Tống Ba nhìn bà vợ đứng trước mặt mà đang ngẩn ra nghĩ đi đâu không rõ, không khỏi tức giận đôi chút, giọng nói cũng hơi gắt lên. Trong mắt ông ta, trong lúc nói chuyện với chồng mà Khương Thục Quyên dám làm việc riêng là khiếu khích cái uy của chồng.

“A Chử mua cho Tiểu Triết cái iPad, với đôi giày thể thao.” – Khương Thục Quyên đáp lời rồi xách túi định đi vào trong phòng.

“Chỉ thế thôi à?”

[Đoạn này tả sự tham lam của ông dượng. Ông ta nhẩm giá của hai món quà rồi cho rằng Yến Chử coi thường con mình, coi thường nhà mình. Bà dì bảo hai món tính ra đã gấp mấy lần số tiền nhà bà từng cho Yến Chử hồi thằng cháu đỗ đại học rồi, nhưng ông dượng vẫn có tí bất mãn. Ông ta ra lệnh cho vợ về sau chăm sang nhà bà chị lấy lòng Yến Chử để sắp tới có đầu tư dự án lớn thì xưởng của ông ta cũng nhặt được lộc rơi lộc vãi. Vừa nói ông ta vừa hậm hực, cho là vợ đụt, thầm so sánh vợ với cô bồ khôn khéo biết chủ động xu nịnh.]

“Xưởng ông làm hàng điện tử cơ mà, liên quan gì đến công ty của A Chử. Thêm nữa, công ty người ta niêm yết trên sàn, kể cả có thuê gia công bên ngoài thì cũng yêu cầu nhà máy có quy mô cấp bậc nhất định. Chỗ bác rể của nó còn chưa chắc đã đạt tiêu chuẩn. Mấy năm nay nhà mình cũng chả giúp được nó cái gì, làm sao lại mặt dày mày dạn đi nhờ nó thế.”

Nghĩ đến lời cháu trai an ủi khuyên nhủ, Khương Thục Quyên biết đứa cháu này thật lòng lo cho bà. Bà sao lại trơ trẽn vì thói tính toán nhỏ mọn của Tống Ba mà đưa ra yêu cầu khiến nó khó xử được.

[Đoạn này ông dượng bắt đầu lại khùng lên định đánh vợ. Bà dì chạy vào phòng khoá trái cửa. Ông dượng đập cửa đòi vợ ra ngoài. Bà dì không ra, bảo là ngày mai còn phải đi gặp Yến Chử bàn chuyện tìm thầy dạy kèm cho thằng con. Ông dượng đe thêm mấy câu rồi bỏ ra khỏi nhà, đại khái là ba chân bốn cẳng đi gặp bồ để cải thiện tâm trạng.]

“A Chử, dì nghĩ kỹ rồi, dì muốn ly hôn với Tống Ba.”

Sau khi Tống Ba bỏ đi, Khương Thục Quyên thở phào, hít sâu vài cái xong mới run rẩy lôi điện thoại ra gọi cho Yến Chử. Nghe thằng cháu ở đầu bên kia ủng hộ xong, bà buông máy nhìn bức ảnh cưới treo phía trên tủ đầu giường. Bà trèo lên tủ đầu giường nhấc bức ảnh xuống, nhét vào gầm giường.

Bà cảm thấy, có lẽ lần này bà có thể thực sự thoát khỏi cuộc hôn nhân ngột ngạt đáng sợ này.

Khương Thục Quyên thấy hốc mắt hơi nóng lên, cuối cùng không nhịn được, che mắt khóc oà, dường như muốn khóc cho hả nỗi ấm ức suốt chừng ấy năm qua.

***

[Đoạn này viết về cảnh Uông Lệ Hồng – cô bồ thư ký đón ông dượng, tả nhan sắc mặn mà, tình cảnh lỡ dở (ngoại tình nên chồng bỏ), điệu bộ lẳng lơ và những toan tính của cô ta.]

Uông Lệ Hồng biết mình cũng lớn tuổi rồi. Mấy năm nay cặp với những giai kia cũng moi được không ít tiền, nhưng những khoản ấy chẳng ra tấm ra món, vì cô ăn xài cũng ác nên chả để dành được bao nhiêu. Cô ta cũng lo, lo sau này già hơn, không dụ dỗ được các giai nữa, nên phải tính đường lui.

Không lâu trước đây, có một người bí ẩn liên hệ với Uông Lệ Hồng, đề nghị cô ta dụ Tống Ba bỏ vợ. Không dụ được cũng phải chọc ngoáy cho gia đình nhà ông ta loạn cào cào lên. Làm xong, người đó sẽ cho cô ta năm mươi vạn. Số tiền này thừa sức mua được một căn chung cư nhỏ ở địa phương. Uông Lệ Hồng giờ đang đi thuê trọ nên với cô ta, lời hứa hẹn của người kia cũng có sức hấp dẫn không nhỏ. Để làm tin, người kia đã đưa trước cho cô ta năm vạn tệ. Tính ra, chuyện có thành công hay không, Uông Lệ Hồng chả thiệt thòi gì.

[Đoạn này ông dượng kể tội vợ. Cô bồ ra sức hùa theo, xoa dịu. Ông dượng cảm thấy tự ái đàn ông được ve vuốt nên càng thích bồ hơn vợ, dần coi nhẹ cái tiếng xấu lăng nhăng đào mỏ của cô ta. Cô bồ càng được thể õng ẹo quyến rũ. Ông dượng kéo cô ta vào phòng ngủ, thầm nghĩ mai về mà bà dì không làm theo lời ông ta (đi nhờ vả Yến Chử) thì sẽ bà biết tay.]

***

“Đâu rồi, Khương Thục Quyên, mày ra đây cho bố mày.”

Nghe Uông Lệ Hồng bóng gió xúc xiểm cả đêm, sau khi xuống xưởng xử lý mấy việc vặt, Tống Ba về nhà, vừa cởi khuy áo vừa quát vọng vào phía phòng ngủ.

[Đoạn này tả ông dượng quát mãi chả ai thưa thì vào phòng tìm. Thấy phòng ốc gọn gàng mới nhớ hôm qua vợ nói sẽ gặp Yến Chử để bàn chuyện thuê giáo viên kèm thằng con. Ông ta vừa định gọi điện cho bà dì thì thấy tiếng mở cửa, hùng hổ lao ra định hạch hỏi.]

Nhưng lúc này Khương Thục Quyên không về một mình. Đằng sau bà có một người đàn ông trông rất lịch thiệp. Cơn giận của Tống Ba coi như bùng lên hết cỡ.

Làm một gã đàn ông cặp bồ, ông ta có bản năng nghĩ ai cũng xấu xa như mình. Thấy vợ đưa một người đàn ông lạ mặt về nhà, điều đầu tiên ông ta nghĩ đến là vợ cắm sừng mình. Nghĩ đến chuyện bản thân vì Uông Lệ Hồng mà thỉnh thoảng mượn cớ bận công việc để không về nhà, Tống Ba bèn không nhịn được cái suy đoán, có phải khi ông ta không có nhà, vợ cũng hay mang giai về cho ông mọc sừng hay không.

“Cái con đĩ mặt dày này!”

Vì Uông Lệ Hồng ra sức xúi giục, Tống Ba hiện giờ đang ác cảm với Khương Thục Quyên hết mức, lại thêm sự xuất hiện của người đàn ông kia trong nhà, theo bản năng ông ta vớ cái bình hoa với chổi lông gà quăng về phía Khương Thục Quyên.

“Anh gì ơi, xin anh bình tĩnh một chút.”

Người đàn ông nhìn có vẻ thư sinh kia xông tới, khoá tay Tống Ba. Rõ ràng thân hình người đó nhỏ gầy hơn Tống Ba nhưng lực tay lại khiến ông ta không giãy ra được.”

[Đoạn này ông dượng chửi ầm lên, doạ đánh chết vợ. Bà dì nhớ lại những lúc con trai đi học nội trú, chỉ có hai vợ chồng ở nhà, bị ông dượng đánh mà không đánh lại được nên thấy ông ta như ác quỷ.]

Nhưng hôm nay thì khác, con ác quỷ kia đã bị khống chế. Khương Thục Quyên không khỏi cảm thấy may mắn vì thằng cháu nhờ thầy giáo Hoàng đưa bà về nhà để tiện thể gặp Tống Ba nói chuyện học thêm.

“Tôi nhịn ông đủ lắm rồi đấy.”

Khương Thục Quyên ngồi thụp xuống vớ lấy chiếc giày vừa cởi ra, vả luôn vào cái mồm đang chửi bới ầm ĩ của Tống Ba.

[Đoạn này ông dượng ngẩn ra một lát rồi bắt đầu giãy giụa điên cuồng mà không thoát. Bà dì cũng ngẩn ra một tí, sau thấy cảm giác quá sung sướng nên cầm giày vả liên tiếp, vừa vả vừa chửi.]

Một phát, hai phát, Khương Thục Phân cầm giày vả vung vào mặt Tống Ba, thật là giống với tình cảnh trước đây khi ông ta uống say đánh bà. Chỉ có điểm khác là Tống Ba đánh bà bằng tay, còn bà thì vả bằng giày nên không bị đau tay.

Khương Thục Quyên thật là vui, vui đến nỗi phát run, vừa giàn giụa nước mắt vừa cười.

Còn Tống Ba thì sao? Ông ta cảm nhận được cái đau và cảm giác nhục nhã trên mặt, căm thù Khương Thục Quyên trọn gói luôn.

***

“Cái gì?” – Khương Thục Phân nghe em rể gọi điện thoại tới mách, nửa ngày vẫn sững cmn sờ. – “Cái con bé Thục Quyên kia, thế nào lại đi đánh chồng cơ chứ.”

[Đoạn này miêu tả suy nghĩ của bà mẹ, lý giải tại sao bà coi việc gái đánh chồng là tày trời, không thể chấp nhận được. Đại khái là nhà bà mẹ có hai chị em bà chứ không có anh em trai nên bị cả họ coi thường. Lớn lên trong hoàn cảnh như vậy nên bà mẹ bị ám ảnh bởi tư tưởng coi trọng con trai, coi đàn ông cao hơn phụ nữ một bậc, dẫn đến việc bà cho rằng cứ giữ em rể bằng mọi giá là tốt cho em gái.]

“Làm sao đấy?”

Mấy hôm nay Yến Duyên Quân gầy đi rất nhiều. Ông đúng là bị tra tấn vì các kiểu lớp học thằng con đăng ký cho. Khổ cái là mọi người xung quanh biết chuyện đều một mực khen con ông hiếu thảo. Chỉ cần ông tỏ ra bực bội tí thôi là sẽ thành người có phúc mà không biết quý. Yến Duyên Quân cảm thấy, biết có ngày khổ sở như này, thà ông cứ để con trai tầm thường tí cũng được, chẳng cần thành đạt đến thế.

Cả ngày mệt đứt hơi, Yến Duyên Quân chả còn sức mà nhấc ngón tay, nhưng nhìn vẻ mặt sầu não của vợ, ông vẫn là không nhịn được, hỏi một câu.

“Là Thục Quyên chứ ai, nó dám đánh Tống Ba. Giờ Tống Ba đang chạy qua đây đòi chúng ta giải quyết, nếu không nó sẽ đòi ly hôn với Thục Quyên. Ông bảo con bé kia, sao nó lại mất khôn như thế cơ chứ.” – Khương Thục Phân ôm đầu, chỉ thấy nhức cả óc. – “Không được, tôi phải gọi chị cả với mọi người qua đây, để bác nó chú nó khuyên Tống Ba.”

Gặp phiền phức, Khương Thục Phân nghĩ ngay đến nhà bà chị chồng và cô em chồng. Được chồng tán thành, bà nhanh chóng gọi điện cho hai nhà đó.

“Dượng bé có bệnh hay sao, bị đánh mỗi một trận chứ gì đâu mà nhặng cả lên.”

Bữa nay Yến Chử chả mấy khi rảnh rỗi ở nhà, nghe mẹ nói vậy thì từ trong phòng bước ra, vừa mở chai nước khoáng bên bàn trà vừa nói nhẹ tênh.

“Cái thằng này, sao lại nói thế? Dì con đánh dượng con đấy.” – Khương Thục Phân không đồng ý với giọng điệu tưng tửng của thằng con.

“Thế thì làm sao ạ? Trước đây dượng không phải cũng đánh dì bao nhiêu lần đấy thôi? Giờ bị dì đánh lại thì không chịu. Lý luận kiểu gì thế?”

Yến Chử hỏi lại, trên thực tế, những việc này đều nằm trong kế hoạch của hắn. Quan điểm ban đầu hắn cũng không muốn dùng bạo lực đối bạo lực thế đâu. Nhưng không thể không nói, ra sức đánh một tên đàn ông như Tống Ba, dù biết là cách làm đó không đúng nhưng vẫn làm người ta sảng khoái toàn thân.

“Hai chuyện khác nhau chứ.”

Khương Thục Phân buột miệng thốt ra, nhưng cẩn thận ngẫm nghĩ xem khác nhau thế nào thì lại không nói ra được.

Dường như, có vẻ…

Giống như lời con trai bà nói, hai chuyện (dượng đánh vợ và dì đánh chồng) không có gì khác biệt thật.

(Còn tiếp)

Sponsored

6 Comments

  1. Trang Ngô says:

    Tưởng tượng cũng thấy hả hê.

  2. Minh Anh says:

    Ước gì ngày nào chị cũng dịch đâu đó tầm 5,7 chưong đọc cho sướng

    1. Admin says:

      Úi giời, mình dịch ăn bớt bao nhiêu, có phần mềm hỗ trợ, mà mỗi phần (khoảng 2/3 chương truyện gốc) đã mất cả buổi, muốn dịch 5-7 chương chắc phải nhịn ăn nhịn ngủ mất. :D

  3. Ki says:

    Đánh không trượt phát nào chị ha~

  4. Kim Cương says:

    Chưa đọc xong nhưng vì đến đoạn bà dì gọi Yến Chữ với mong muốn được ly hôn thấy hoan hỉ, hả hê quá nên còm vội rồi đọc tiếp. (nhà người ta ly hôn mà thấy hoan hỉ )

  5. Hiền Lê says:

    Trời! Em đọc thấy hả dạ ghê, phải đánh cho không trượt phát nào cho hết hàm hồ! :)))

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Để xác nhận bạn là người thật chứ không phải phần mềm gửi lời nhắn tự động, hãy điền vào phép tính đơn giản sau: *

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt