Trần Thu Trang Rotating Header Image

Vì tốt cho mày 10

Trích dịch từ tác phẩm “Tao là vai ác” của Đả Tự Cơ N Hào (Trung Quốc)

“Còn nữa mẹ nhé, cô giáo Lâm vừa nhắc con. Mấy hôm trước mẹ lại diện cái bộ đầm xanh đỏ ra công viên nhảy. Con mua cho mẹ bao nhiêu váy áo hàng hiệu cơ mà. Sau này mẹ đừng mặc loại quần áo rẻ tiền một hai trăm đồng nữa, kẻo nói ra người ta lại kêu con mẹ không có hiếu đấy. Còn nữa, hôm trước thầy dạy giám định vàng bạc đá quý bảo, ở lớp học về vàng bạc đá quý, mẹ còn nói trước mặt các bà trong lớp là vàng giá trị hơn kim cương phỉ thuý. Những câu thế này làm sao lại nói với người ngoài được, vàng rất là kém sang!”

Khương Thục Phân sững sờ vì bị trách móc. Thực sự bà thấy vàng hơn mà, giờ thích vàng cũng thành tội lỗi hả?

“Còn bố nữa.” – Nói đoạn, Yến Chử lại chĩa mũi dùi sang Yến Duyên Quân. – “Hôm trước con đăng ký cho bố học lớp về văn hoá rượu vang, thầy nói thái độ học tập của bố không tốt. Các bác các chú cùng lớp đều tầm tuổi bố, con họ có khi còn kém con, bố học đuối như vậy cũng làm con mất mặt.”

Hai vợ chồng vốn muốn thuyết phục con trai để họ bỏ các khoá học kia, kết quả lại bị con trai xổ cho một tràng, ngay lập tức đã không chịu nổi.

“Dù sao tao không đi học mấy lớp đấy nữa.” – Yến Duyên Quân lên cơn gàn. Ông là bố mà thế quái nào lại bị con trai răn như răn cháu.

“Thôi, con không nói với bố mẹ nữa.”

Yến Chử phẩy tay, giở điện thoại ra, liên tiếp gọi cho mấy số.

“Bác ạ, cô ạ, chú ạ, dượng ạ, mọi người qua nhà cháu khuyên bố mẹ cháu mau lên, rõ ràng cháu làm toàn những điều tốt cho họ, mà thế nào họ lại cứ không nghe cháu khuyên.”

Nhìn con trai than thở với họ hàng như thế, tự dưng trong lòng Yến Duyên Quân với Khương Thục Phân lại nảy ra một cảm giác quen thuộc. Cảnh tượng này quen lắm, gặp ở đâu rồi ý. Chỉ có điều cái vai trò người gọi điện thoại kia đã thay đổi.

“Duyên Quân, Thục Phân, hai cô chú đang yên đang lành lại bày trò gì đấy, khiến A Chử nhà ta lo phát sốt lên rồi kìa.”

[Đoạn này bà bác bắt đầu cậy là chị cả lấy chồng giàu, quạt cho ông bố bà mẹ một trận.]

Giờ phút này, bà ngồi chễm chệ trên sofa nhà Yến Chử, ngồi bên cạnh là chồng bà Vương Phú Quý, cùng với vợ chồng cô em út. Vợ chồng chú em với vợ chồng dì dượng thì mỗi đôi chiếm một chiếc sofa đơn. Còn chủ nhà là vợ chồng Yến Duyên Quân thì dọn ra hai cái ghế đẩu, ngồi co quắp trước kệ TV đón nhận phiên xét xử ba bên này.

Hai vợ chồng đặt tay lên đầu gối, thấy mọi người trong đại gia đình nhìn họ bằng ánh mắt vẫn nhìn những đứa không nên thân, cảm giác hụt hẫng hết chỗ nói.

Trước đây, chính họ mới là người hùa theo bác cả và mọi người răn dạy đám con cháu. Không biết từ khi nào giá trị đảo lộn hết cả, giờ họ lại thành đối tượng bị răn dạy.

“Cô chú nói xem, cô chú còn thiếu cái gì nữa? Quần áo, phụ kiện, trang sức, biệt thự, A Chử còn sắm cho cô chú thiếu cái gì không? Cho cô chú học thêm mấy cái kia, còn không phải vì tốt cho cô chú hay sao? Ngày xưa A Chử còn bé, mình toàn dạy nó như thế. Giờ đổi lại, cô chú liền không chịu được?” – Bà bác nghiêm mặt trợn mắt nhìn em trai với em dâu, cảm thấy chuyện này đúng là do hai người này rảnh rỗi sinh nông nỗi. A Chử là đứa hiếu thảo đến thế mà sao họ lại không biết quý cơ chứ.

“Chị ơi, chị không hiểu đâu.”

Yến Duyên Quân bị bà chị quở trách ngay trước mặt thằng con, mặt đỏ ngay lên, mồm mấp máy thở ra câu ấy.

“Tôi không hiểu, tôi làm sao lại không hiểu?” – Bà bác vốn vai vế nhất nhà, thấy ông em dùng hai chữ “không hiểu” loè mình thì ngay lập tức sưng sỉa – “Nếu thằng Uy con Liên nhà tôi có sự nghiệp được như A Chử, tôi cũng mừng rỡ mà học thêm các thứ cho nó nở mày nở mặt.”

[Đoạn này tác giả giới thiệu hai đứa con sinh đôi một trai một gái của bà bác, tên là Vương Quân Uy với Vương Quân Liên. Đại khái chị Liên làm doanh nghiệp nhà nước, lương loanh quanh hai ngàn (là hơi bị hẻo). Anh Uy thì đi theo bố học làm doanh nghiệp gia đình, coi như người lớn bày sẵn cho ăn. Dù thế nào thì trong mắt người xung quanh, hai anh chị này cũng gọi là nên người. Bà bác cũng khá tự hào.]

“Chị ơi, em thấy chị đứng ngoài nhìn vào nói thì dễ lắm.” – Yến Duyên Quân lần đầu cãi lại lời bà chị. Ông thật sự không chịu nổi cái cảnh ăn mặc ngủ nghỉ đi đâu làm gì đều bị gò bó xét nét như bây giờ. Đến tuổi thảnh thơi hưởng phúc rồi, sao ông lại phải chịu khổ sở thế chứ.

“Chị xem thằng ranh này nó dám chê em béo, nằng nặc bắt em đi tập gym.” [Đoạn này ông bố tiếp tục tố khổ.]

“Bác ơi, cháu đều là vì tốt cho bố mẹ. Hôm trước cháu đưa bố mẹ đi khám, bác sĩ cũng bảo, thân hình bố mẹ cháu hơi béo một tí, đòi hỏi phải ăn uống kiêng khem, tăng cường luyện tập. Kết quả qua lời bố mẹ cháu, cháu lại thành đứa con bất hiếu.”

Mặt Yến Chử lộ vẻ chua chát. Vẻ mặt này khiến cho đám bà con họ hàng, gần đây họ nhờ vả hắn không ít việc, hơi bị đau lòng. Hơn nữa cũng phải nói, lời hắn rất là hợp lý hợp tình. Trái lại Yến Duyên Quân và Khương Thục Phân vì bản thân không chịu được vất vả đi trách con trai bất hiếu, thế là hơi bị quá đáng.

“Hử? Tôi đứng ngoài nhìn vào nói dễ hả? Được rồi, A Chử, cháu đăng ký cho bố mẹ cháu lớp gì thì đăng ký lớp đó cho bác học luôn xem.”

Bà bác bị em trai vặc thế thì đau lòng. Bà thật lòng suy nghĩ cho nó mà sao nó lại không hiểu bà. Bà bác nóng nảy quay sang sai thằng cháu, tuy vừa nói ra lời là bà đã hơi hối hận rồi.

[Đoạn này tả ngoại hình núc ních của bà bác, nói chắc vì gien nên ngoại hình bốn chị em nhà họ Yến đều phát triển bề ngang, cũng kể thêm về tâm trạng của ông bác rể mong vợ giảm tầm chục cân thì tốt.]

“Bác” – Trước khi bà bác muốn lùi bước, Yến Chử đã nắm lấy tay bà – “Bác đúng là bác ruột cháu, nếu bố mẹ cháu mà có ý thức được như bác thì cháu cũng không đến nỗi đau đầu như bây giờ. Thế này đi, tiền học cháu trả, bác cũng đừng khách khí với cháu. Đến lúc học mà bố mẹ cháu lười, bác trông nom giúp cháu. Tóm lại đây cũng là vì tốt cho mọi người, phải không ạ?”

Yến Chử nói vậy coi như chặn luôn đường rút của bà bác. Trên thực tế, bà với Yến Duyên Quân là chị em ruột, thật sự là giống nhau lắm. Nếu bà có nghị lực giảm cân thì thân hình giờ đã không phình ra đến thế.

[Bà bác vào tròng. Bà thím cũng bon chen nhờ thằng cháu đăng ký cho chồng tập gym luôn, còn làm điệu làm bộ bảo sẽ tự trả tiền, ý chừng mong chồng phòng tránh các bệnh do thừa cân. Ông chú nhảy dựng lên phản đối.]

“Thím nói thế khác gì mỉa cháu. Chú là chú ruột cháu, tiền đấy đáng bao nhiêu mà cháu lại đòi thím trả. Thím yên tâm, huấn luyện viên là cháu tìm riêng. Bảo đảm mấy tháng nữa sẽ trả chú khoẻ mạnh về cho thím.”

Thím bé mở lời là coi như rơi vào cái bẫy Yến Chử giăng sẵn. Nói xong, hắn quay sang nhìn bà cô út và ông dượng:

“Nếu vậy, cô ơi, cô cũng đi tập luôn với mọi người đi, coi như giữ sức khoẻ.”

Trong bốn chị em, ba người đều đi tập cả, lẽ nào bà cô lại tránh được.

[Đoạn này tả ý nghĩ của chồng bà cô mong vợ trở lại như hồi trẻ. Bà bác cũng lôi kéo bà cô để có người cùng chịu khổ. bảo là cháu nó đều vì tốt cho mình, mình không nhận thì quá đáng. Trước sự thúc giục của mọi người, bà cô cũng đành nhắm mắt nhắm mũi xuôi theo.]

“Thục Quyên này, hay là dì cũng đi giảm béo với bọn chị nhỉ?”

Khương Thục Phân thấy chồng có chị em đi cùng thì kém miếng khó chịu nên muốn lôi kéo em gái. Chỉ là vừa nói xong quay lại nhìn thấy thân hình gầy guộc của em gái, bà khựng lại, sau đó cau mày hỏi:

“Mới không gặp mấy hôm, có phải dì lại gầy đi nữa không đấy?”

Trong trí nhớ của Khương Thục Phân, em gái hồi trước cũng là có da có thịt. Thế mà bây giờ xem, cằm nhọn hoắt, chả thấy tí thịt nào. Bà cảnh giác nhìn về phía em rể Tống Ba đang ngồi một bên. Lẽ nào mấy hôm nay thằng này lại coi em bà là bao cát trút giận nữa?

“Thời tiết nóng quá, ăn gì cũng không trôi.”

Khương Thục Quyên nhếch nhếch khoé miệng, cười cay đắng. Bà có thể đáp sao? Bảo Tống Ba tối hôm trước lại đánh bà à? Trước đây bà đã nói vậy bao nhiêu lần. Kết quả thế nào? Mọi người ai chả kêu bà nhẫn nhịn. Ngay chị ruột bà, người thân nhất trên thế giới này của bà chỉ sau con trai, cũng khuyên bà thế.

Quả thật, họ cũng có giúp bà tí thật, giúp bà cảnh cáo dạy dỗ chồng, làm Tống Ba bơn bớt được một thời gian, nhưng cuối cùng lão vẫn chứng nào tật ấy.

Lần đầu bị Tống Ba đánh, Khương Thục Quyên thật sự muốn ly hôn, nhưng khi đó bà còn trẻ, ý chí không kiên quyết, người xung quanh khuyên thế thì cũng nhịn. Mười mấy năm qua đi, Khương Thục Quyên cũng chấp nhận số phận, coi như là vì con, nhịn đến khi lão kia chả còn sức đánh nữa thì bà cũng coi như thoát nạn.

[Ông dượng (chồng dì) bắt đầu nói mấy câu giả lả để lấy lòng chị vợ và cháu vợ, hứa sẽ nhắc vợ ăn thêm cho béo.]

Nói đi cũng phải nói lại, hồi xưa lần đầu say rượu không kiềm chế được nên đánh vợ, Tống Ba cũng thấp thỏm lo phết. Xưởng sản xuất nhỏ của ông còn phải nhờ vào nhà chồng của chị vợ giúp đỡ mà. Kết quả chuyện vỡ lở ra, chính nhà bên đấy lại sợ ông bỏ vợ. Cũng phải, gái ly hôn rồi còn ai thèm nữa. Ý thức được điểm này, Tống Ba đúng là chả lo sợ gì nữa.

“Vậy là tốt rồi.”

Khương Thục Phân nửa tin nửa ngờ, thấy bộ dạng gầy gò của em gái như thế thì cũng ngại, không dám kêu nó đi theo tập gym giảm béo. Xem bộ dáng của em bà, hiển nhiên tập cho tăng cân mới là phù hợp với nó.

“Dượng à, Tiểu Triết năm nay vừa thi đại học xong nhỉ, cháu muốn mua cho em món quà. Đợi lát nữa cháu mượn dì đi làm cố vấn nhé. Đến tối cháu sẽ đưa dì về.”

Lúc đám họ hàng ra về, Yến Chử giữ lại hai vợ chồng Khương Thục Quyên, nói với họ như vậy.

[Đoạn này bà dì từ chối, phần vì hôm trước biết kết quả xong mọi người trong đại gia đình đã tặng quà rồi, phần vì thấy chuyện anh họ tặng quà cho em họ là không hợp nhẽ. Ông chú thì xun xoe, coi đây là cơ hội nịnh thằng cháu nên đồng ý luôn, bảo vợ lại nhà Yến Chử còn một mình lên xe đi mất.]

“Dì à, dì có nghĩ đến chuyện bỏ dượng không?”

Yến Chử kéo bà dì đang hơi co quắp lên ngồi cạnh ghế lái, nhưng hắn không lái đi như Khương Thục Quyên tưởng mà ngồi trước tay lái nhìn bà chăm chú và mở miệng nói ra câu làm bà giật mình như thế.

“Bỏ ư?” – Khương Thục Quyên hơi hốt hoảng, cũng hơi hoang mang. – “Bỏ vào đâu được đây?”

Dì bé cười khổ, bà nghĩ, nếu bà dám ly hôn, người đầu tiên đem mình ra mắng té tát khéo sẽ là bà chị ruột cũng nên. Còn con trai bà nữa, con bà sẽ bằng lòng nhìn bố mẹ chia lìa ư? Bà đúng là không muốn sống cuộc sống như bây giờ, nhưng đối mặt nguy cơ ly hôn xong bị bạn bè xa lánh, dì bé cũng thấy sợ.

Bà không hiểu, rõ ràng bà sống khổ sở như vậy, vì sao tất cả mọi người lại cảm thấy không ly hôn mới là tốt nhất cho bà cơ chứ? Vì chính họ không bị con dao này cứa vào thịt (chính họ không ở trong cuộc, không bị ảnh hưởng gì), nên họ có thể không kiêng dè gì, nhân danh vì tốt cho bà để làm những việc làm bà tổn thương hay sao?

Khương Thục Quyên nghĩ đến người chị ruột, không nhịn được cúi đầu quệt quệt dòng nước mắt đã lăn xuống gò má từ lúc nào.

(Còn tiếp)

Sponsored

6 Comments

  1. Quỳnh Tâm says:

    Tội bà dì bé quá! Đọc từ đầu tới giờ mới thấy có nhân vật này sao mà giống mình ở 1 số điểm quá!

  2. Quỳnh Tâm says:

    Tội bà dì bé quá! Đọc từ đầu tới giờ mới thấy có nhân vật này sao mà giống mình ở 1 số điểm quá!

  3. Trang Ngô says:

    Mình thích bạn này quá. Ước mơ của bao nhiêu người haha.

    1. Truyện này nằm ở phần cuối của cả bộ truyện lớn, trước đó bạn ý đã qua không biết bao nhiêu lần đóng vai ác rồi. Kinh nghiệm đầy mình, mưu sâu kế hiểm, ác mà ai cũng khen đứt lưỡi. :))

  4. Kim Cương says:

    “Vàng giá trị hơn kim cương” chắc chắn là một cáu nói rất kém sang nhé.

  5. Chau Chau says:

    Truyện này thực ra là kiểu truyện trùng sinh báo thù e rất thích của Trung Quốc, phải gọi là hả hê khi đọc ấy, nv càng khổ thì báo thù càng đã, mà báo thù có nhiều kiểu, ko hẳn phải giết chết kẻ thù, nhiều khi báo thù việc vặt vãnh trong nhà, làm cho đối phuơng sống dở chết dở mới hay. E rất thuơng và bực cho bà dì của Yến Chử, cái kiểu vì sĩ diện của dòng họ với gia đình đày đọa ng phụ nữ, bắt ngta sống trong địa ngục trần gian ko lối thoát thực sự là đáng hận, cái kiểu khuyên can 1 điều nhịn chín điều lành ấy e ko thể tiêu hóa nổi. Mong đợi đọc tiếp phần sau xem Yến Chử giúp dì. E đọc 1 lèo giờ mới comment, cám ơn chị Trang đã dịch truyện.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Để xác nhận bạn là người thật chứ không phải phần mềm gửi lời nhắn tự động, hãy điền vào phép tính đơn giản sau: *

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt