Tác giả: Trương Ái Linh (1920-1995)
Chuyện này có thật.
Có cô thôn nữ, con nhà khá giả, đẹp người, nhiều đám mai mối nhưng đều không thành. Năm ấy, nàng mới mười lăm mười sáu tuổi thôi, vào một đêm xuân, nàng ra đứng ngõ sau, vịn tay lên cây đào. Nàng nhớ nàng mặc một chiếc áo màu xanh thật nhạt. Chàng trai nhà bên, từng gặp nàng nhưng chưa bao giờ chào hỏi, đi qua, cách không xa, chợt dừng, nhẹ nhàng lên tiếng: “Ơ, em ở đây rồi à?”. Nàng không nói gì thêm, chàng cũng không nói gì, đứng một lát rồi ai đi đường nấy.
Cứ như vậy rồi thôi.
Sau đó, cô gái ấy bị họ hàng bắt ép, gả bán đi huyện khác xa quê, lại bị gả đi bán lại đôi ba bận nữa. Trải qua bao cảnh gió dập sóng dồi, đến khi về già, chuyện mà nàng vẫn nhớ và thường nhắc nhất vẫn là người trai trẻ bên dưới tán đào sau ngõ, vào cái đêm xuân nọ.
Giữa hàng ngàn người, ta gặp người ta gặp, giữa hàng vạn năm thời gian vô tận xa xôi, không sớm một bước, cũng chẳng muộn một bước, đúng lúc lướt qua nhau, cũng chẳng nói được gì, chỉ nhẹ nhàng lên tiếng: “Ơ, người ở đây rồi à?”.
Tháng 4 năm 1944
Trần Thu Trang dịch






Nghe buồn quá, con gái thời nay tốt hơn trước là không bị ép uổng, nhưng cũng phí đời nếu gặp kẻ không tốt. Ôi, quân tử chàng ở đâu? Hỏi thế gian tình là gì?…
Đọc xong thấy buồn quá. Lại nhớ đến câu:
“Có khi nào trên đường đời tấp nập
ta vô tình đi lướt qua nhau”
Em thích câu kết của chị lắm, vừa nhẹ vừa sâu.
Ấy chết, câu kết của Trương Ái Linh chứ sao lại của mình?
Đúng là những kỉ niệm lãng đãng lại ở trong tim ta dai dẳng nhất. Đoạn cuối đọc lên nghe thật cô đơn, man mác. Cảm ơn T
[...] Tình yêu – Trương Ái Linh [...]
[...] Tình yêu – Trương Ái Linh [...]