Trần Thu Trang Rotating Header Image

Vẫn mất, vẫn tiếc

Lưu ý: Câu chuyện sau hoàn toàn mang tính hư cấu và không mô tả bất cứ người hay sự việc thực tế nào.

Anh theo nghề truyền thống của gia đình, được cả nhà giúp vốn mở hiệu kim hoàn riêng trên phố cổ. Tay nghề anh thuộc loại khá nhưng cửa hàng nhỏ, không bắt mắt, năm thì mười hoạ mới có khách thuê sửa chữa đánh bóng nhì nhằng. Được cái cả dòng họ nhà anh làm nghề lâu năm, khách buôn quen trải khắp mấy tỉnh, vàng bạc đá quý lại toàn món to tiền, thu nhập tổng thể vì thế cũng tàm tạm, đủ để anh ăn tiêu và trả lương cho hai đứa cháu họ ở quê ra học việc.

Dịch bệnh diễn biến căng, cửa hàng phải đóng vì không thuộc ngành kinh doanh thiết yếu. Anh cho hai đứa cháu nghỉ, chỉ dán thông báo phía ngoài để ai cần thì gọi điện, có gì đích thân anh sẽ đứng ra giao dịch. Hắn là khách đầu tiên gọi, nhờ sửa cái vòng ngọc bị vỡ làm đôi khi mẹ hắn trượt chân ngã trong toa-lét. Anh mở cửa đón hắn, thấy ngày mùa xuân xám xịt bỗng bừng sáng lung linh bảy sắc cầu vồng. Suốt buổi chiều, hắn ngồi đối diện anh trong góc khuất dành riêng cho thợ cả, vừa nhìn anh tỉ mẩn gắn khoan khò uốn vừa tán gẫu chuyện thời sự từ bar Buddha sang Tây Ban Nha. Sửa xong cái vòng, anh cũng bắt gần đủ những tín hiệu cần thiết từ ánh mắt và giọng nói đều hơi bị mơn man của hắn.

Tối khuya hôm đó, anh nhắn tin hỏi thăm xem mẹ hắn đỡ đau chưa, có ưng cái vòng mới được bọc vàng hay không. Hắn trả lời rồi hỏi lại anh về sở thích ăn mặc, nghe nhìn. Cuộc chuyện trò qua iMessage tiếp tục đến tận một giờ sáng mới tạm dừng trong sự thòm thèm của cả hai.

Chiều muộn hôm sau, hắn gọi điện đòi đến chơi với anh. Anh đồng ý ngay nhưng cũng không quên cất hết tiền vàng vào két trước khi hắn tới. Suốt buổi tối, hai kẻ “khinh rẻ khuôn mòn”* bày ra đủ trò, nghịch ngợm đủ thứ của nhau, vui ơi là vui. 

Hắn ra về lúc rạng sáng, mấy hôm sau không hề trả lời tin nhắn. Anh kiểm tra két thấy tiền vàng còn nguyên nên chẳng bận tâm cho lắm, dù đôi lúc cũng tiếc. Tầm này tìm đâu ra người chịu chơi như hắn!

Mãi đến cuối tuần, khi một cô khách quen đến nhờ đổi mặt đá cho cái nhẫn, anh mới lại ngồi vào góc khuất dành cho thợ cả và phát hiện chiếc hộp cất kỹ trong ngăn kéo đã không cánh mà bay.

“Bây giờ có tiền cũng chả mua được. Chẳng lẽ lại báo công an…” Anh buồn rầu nhắn tin kể lể với hai đứa cháu. “Tiếc đứt cả ruột! Những mười mấy chiếc khẩu trang N95 hàng xách tay tận bên Đức về chứ ít ỏi gì đâu.”

*Ý này lấy từ thơ Xuân Diệu

Sponsored

10 Comments

  1. Bex says:

    Bài trên này hổng có nút haha để em thả nhờ. Thời buổi dịch bệnh, nhà có gì chứ khẩu trang, lại còn hẳn N95 mà vẫn để mất thì anh bất cẩn quá.

    1. Giấu kỹ phết rồi đấy chứ, nhưng thằng kia nó tia được từ lúc mới gặp rồi. Nó rắp tâm thó nên mới có vụ hôm sau đến chơi quên giời đất. :))

  2. Hiền Lê says:

    Liệu đầu óc em có đen tối quá không khi nghĩ anh này gay nhờ?

    1. Bex says:

      Cứ đầu óc trong sáng như em cũng hình dung ra các kiểu con đà điểu ý.

  3. Hoai Nam Nguyen says:

    Haha, chị làm em phải đi mò ngay thơ Xuân Diệu để đọc, mặc dù trích dẫn thơ Xuân Diệu trong hoàn cảnh này thì cũng đã đoán được đến 7,8 phần rồi là thơ về gì rồi, nhưng vẫn thấy bõ công mò :D

    1. Hehe, bổn tác giả rất hân hạnh vì mẩu tí ti nhảm nhí này gợi được óc tò mò, ham tìm hiểu của quý vị. :-x

  4. Nguyễn Phương Hà says:

    Cảm ơn bạn Hâu, chùm truyện của bạn trên cả tuyệt vời.

  5. An says:

    Thâm thúy cô-vi nhở… Lại còn lồng chuyện tình đam mỹ. Này là có ngọc ngà châu báu cũng không mua được, chứ tiền mà kể dzô.

  6. Neema says:

    Anh nên xét nghiệm xem có bị Cô Vy thăm chưa :)). Thời buổi cách nhau 2 mét mà giao lưu gần quá còn cần khẩu trang làm gì :P.

  7. H Van says:

    Haha, đến mức ấy thì thua rồi, làm gì mà tia nhanh thế

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Để xác nhận bạn là người thật chứ không phải phần mềm gửi lời nhắn tự động, hãy điền vào phép tính đơn giản sau: *

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt