Trần Thu Trang Rotating Header Image

Chùm truyện mini mùa Cô-Vy (Covid-19)

Dưới đây là ba truyện cực ngắn theo phong cách “Tí ti thôi nhé” nhân mùa dịch Covid-19. Mình chưa đặt tên riêng cho từng mẩu, các bạn có gợi ý gì thì để lại bình luận cho mình nhé.

1. 

Chàng quen nàng chỉ bằng một cú vuốt sang phải trên ứng dụng hẹn hò. Nàng tự giới thiệu là người Mỹ, làm giáo viên tiếng Anh ở một trường tư danh tiếng. Sau mươi ngày tán tỉnh, đôi bên quyết định gặp mặt. Chàng đề nghị đến tận nơi đón nàng, nàng từ chối, bảo sẽ bắt Grab.

Cuộc hẹn diễn ra không suôn sẻ lắm. Hai người vừa vào quán ngồi chưa ấm chỗ thì công an kéo đến chăng dây rào cả đoạn phố, vì khách sạn bên cạnh có một ca dương tính. Chàng chọn một vài địa điểm khác nhưng chỗ thì chỉ thấy thông báo nghỉ bán tránh dịch dán trước cánh cửa đóng im ỉm, chỗ thì nhân viên tỏ thái độ cảnh giác thái quá với người nước ngoài là nàng.

Dường như đã tụt hết cả “mood”, nàng chủ động đề nghị chàng đưa mình về. Chàng dừng xe dưới chân chung cư, khấp khởi chờ nàng mở lời mời mình lên nhà uống cà phê (trong phim bao nhiêu cảnh giống thế còn gì!), nhưng nàng chỉ đưa trả chàng chiếc mũ bảo hiểm kèm một nụ cười và lời tạm biệt nhạt thếch. Chàng thất thểu về nhà, vừa tiếc cuộc hẹn đáng lẽ có thể rất ra gì, vừa tiếc con Note 10 mới mua chẳng biết đã lạc trôi đâu mất. Hôm sau, chàng kiếm được chiếc điện thoại khác, vội vã đăng nhập ứng dụng nọ. Nàng đã chặn chàng từ lúc nào.

Hôm sau nữa, một ông anh có nhà cho Tây thuê rơi vào diện phải cách ly tập trung, nhờ chàng qua đuổi hộ cặp khách đã khất lần cả tuần nay. “Hai đứa này rách lắm, mà lại nghiện trình bày, mày cứ rắn lên nhé!”, ông anh nhắn.

Chàng không rắn nổi. Gã khách thuê đã đưa chàng đủ ba tháng tiền nhà. Gã khoe bạn gái gã làm giáo viên ở một trường tư danh tiếng, tuy mắc dịch Covid-19 nhưng vẫn dạy online, thu nhập “enough”. Chắc ý gã là enough tiền đặt Grab.

2. 

Cuối tuần, chẳng hiểu nàng hóng ở đâu cái tin thành phố sẽ bị phong toả, nằng nặc lôi chàng đi siêu thị. Sau khi đã chất đầy một xe gạo, rau, đồ hộp, giấy vệ sinh… nàng quay sang quầy đồ lót rồi liếc chàng đầy ẩn ý:

– Ở nhà cả tháng là mình sẽ “chiến đấu” nhiều đấy, anh tự chuẩn bị đi nhé!

Chàng gật đầu cái rụp, lát sau quay lại đón nàng với hộp đựng dụng cụ sơ cứu và chai nước muối sinh lý to tướng.

3.

Đợt dịch đầu tiên, thanh long dưa hấu ùn ứ ở cửa khẩu, trên mạng hô hào giải cứu, nàng mua mỗi thứ mấy cân, đem một nửa đến nhà chàng. Chàng mở tủ lạnh, chỉ vào ngăn kéo đầy ắp thanh long dưa hấu, mỉm cười: “Anh cũng vừa giải cứu rồi”.

Đợt dịch thứ hai, lệnh cách ly toàn xã hội làm hoa hồng trồng ở ngoại thành chẳng có nguồn tiêu thụ, trên mạng hô hào giải cứu, nàng mua trăm bông, đem một nửa đến nhà chàng. Chàng mở cửa phòng, chỉ vào bình hoa hồng đỏ ngộn trong góc nhà, mỉm cười: “Anh cũng vừa giải cứu rồi”.

Bẵng đi một thời gian, dịch vẫn lai rai, công ty giải tán, chàng tiêu hết số tiền đền bù thanh lý hợp đồng lao động mà chưa xin được việc mới, vác nguyên cả người đến nhà nàng, ý chừng muốn nhờ nàng cho ăn cho ngủ đôi tháng. Nàng mở điện thoại, chỉ vào bức ảnh nền mới thay không lâu, mỉm cười: “Em cũng vừa giải cứu rồi”.

Ảnh nền điện thoại của nàng chụp bố mẹ nàng trong ngày được phép rời khu cách ly. Tháng trước, thay vì dò la về cái người đã nhanh tay mua hoa mua quả còn nhanh chân đem đến cho chàng, nàng phải tìm cách đưa cả nhà về nước khi các đường bay quốc tế đã dừng gần hết.

Sponsored

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Để xác nhận bạn là người thật chứ không phải phần mềm gửi lời nhắn tự động, hãy điền vào phép tính đơn giản sau: *

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt