Trần Thu Trang Rotating Header Image

Mưa trên quả bí ngô

Khi một đồng nghiệp hỏi Thục tối nay có đi chơi đâu không, nàng ngẩn ra một lát mới à lên, là Halloween. Vài năm trở lại đây, những món đồ cùng hình vẽ trang trí màu đen và cam đặc trưng cho dịp lễ này đã dần trở nên quen thuộc với dân chúng, với cả những người chẳng dính dáng gì đến môi trường quốc tế. Thục mỉm cười tự giễu. Làm việc giữa một tập thể vẫn được gọi đùa là Liên hiệp quốc, nàng lẽ ra phải nhanh nhạy hơn trong việc hội nhập hay tiếp nhận văn hóa nước ngoài. Nhưng hãy tha thứ cho nàng, nàng vừa trải qua nửa năm biến động nhất cuộc đời, với những tình tiết ngỡ như chỉ có thể thấy trong phim truyền hình nhiều tập. Giờ phút này, việc nàng vẫn còn ở lại văn phòng, vẫn còn nhớ được các câu lệnh trong phần mềm, vẫn còn đảm bảo những deadline sát sạt, đã là một điều gì đó kỳ diệu và phi thường rồi, không ai có thể đòi hỏi nàng phải để vào đầu một ngày lễ chỉ là cơ hội cho đám thanh niên độc thân tụ tập tán tỉnh nhau. Nàng vừa quay lại tình trạng độc thân, nhưng không còn trẻ nữa, đặc biệt là trong tâm trí.

Thục đã từng tất bật chuẩn bị cho Halloween. Mới năm ngoái, khi con gái nàng còn là học sinh của một trường mẫu giáo tên nước ngoài nằm dưới tầng 1 chung cư, nàng cũng tự làm mũ phù thủy và vẽ mặt cho con theo phong cách zombie để nó đi dự liên hoan với lớp. Năm nay, con bé về sống với bố mẹ nàng ở một huyện ngoại thành và nếu không có gì thay đổi, năm sau nó sẽ vào học lớp 1 trường công của xã. Nơi đó hẳn không có mấy ai biết về Halloween chứ đừng nói là trang trí nhà cửa hay tổ chức vui chơi đón mừng gì cả, có lẽ con bé sẽ dần quên những cảnh rất Tây, rất sang chảnh mà nó đã trải qua trong giai đoạn đầu đời. Ít nhất nàng cũng hy vọng như vậy.

*

Thục không có dự định gì cho Halloween năm nay, mấy đồng nghiệp đã hỏi nàng cũng chỉ hỏi vì xã giao, nhưng Luyến – một cô bạn nàng mới quen trên nhóm phụ nữ ly hôn thì không chấp nhận như vậy. Còn vài phút mới hết giờ làm việc, Luyến đã gọi nàng liên tục trên Messenger, thuyết phục nàng tham gia một bữa tiệc “cực cool, cực nhiều trai Tây” ở một biệt thự tận bên khu Ecopark. Quãng đường xa và thái độ quá sốt sắng của cô bạn chưa thân khiến nàng ngại ngần, nhưng sau khi nhìn lại bản thân, nàng thấy mình cũng chẳng có gì để mất, ngoài một buổi tối lủi thủi trong căn nhà thuê bí bách, nên tặc lưỡi đồng ý. Và ngay khi vừa xuống khỏi chiếc xe buýt miễn phí nối nội thành với Ecopark, nàng đã tự hứa với bản thân là từ giờ sẽ không bao giờ quyết định mọi việc theo kiểu tặc lưỡi nữa. Bởi vì trời bắt đầu đổ mưa còn điện thoại của nàng bị sụt pin. Cảm giác không an toàn do thời tiết, hoàn cảnh xa lạ cũng như chiếc điện thoại chỉ chực tắt nguồn làm cử chỉ cũng như nụ cười vốn đã khá gượng gạo của nàng trở nên càng cứng nhắc. Luyến không để ý đến điều đó. Cô nàng còn bận lượn khắp sảnh ngoài phòng trong của căn biệt thự, chào hỏi người này, tỏ ra dễ thương với người khác, gây ấn tượng với một người khác nữa. Thục không hy vọng Luyến sẽ kè kè “dìu dắt” mình, nhưng cảm giác bị bỏ rơi ngay khi vừa vào cửa thực sự rất tệ. Thật may, nàng đã quen với những điều rất tệ từ nhiều tháng nay. Chọn lấy vài thứ trông ít dị hợm nhất trên chiếc bàn bày đồ ăn, nàng cầm đĩa lủi vào một góc gần cửa sổ, mái tóc xõa dài và chiếc áo cánh dơi màu đen làm nàng gần như chìm lấp vào lớp rèm cửa sẫm màu và những hình vẽ gợi cảm giác ma quái âm u.

Có lẽ nàng sẽ đóng vai một con ma xó bất đắc dĩ, lủi thủi trong góc cho đến tận khi bữa tiệc kết thúc với hy vọng Luyến chưa say đến mức quên mất là lúc đầu đi cùng ai, nhưng một người trong bộ dạng Edward Scissorhands* đã đến ngoắc lưỡi kéo giả trong tay vào chiếc rèm và nhấc nó lên, để ánh nến màu cam ấm áp từ chiếc đèn lồng bí ngô ở một góc phòng khác chạm được tới khuôn mặt chỉ vẽ qua loa mấy vết nước mắt đen đã bị nước mưa làm cho lem nhem của nàng. Bằng thứ tiếng Anh giọng Việt không lẫn vào đâu được, Người Tay Kéo hỏi nàng:

– You are waiting for your friend, aren’t you?

– Yes, Ms. Luyến, do you see her upstairs?

Dù câu trả lời đã tiết lộ nàng là người Việt, Người Tay Kéo vẫn tiếp tục cuộc đối thoại bằng tiếng Anh:

– I’m not sure. You had better book a Grab from now on. It’s quite difficult to call taxi here.

Lượng pin còn lại của điện thoại chắc chắn không thể cầm cự đến hết thao tác gọi xe trên ứng dụng, nhưng nàng cũng không muốn một người mà mình thậm chí còn không nhìn rõ mặt biết điều đó nên chỉ gật đầu nói “thanks” và nghiêng người tránh ra một bên. Người Tay Kéo chần chừ một lát rồi bỏ đi. Nàng chỉ vừa thở phào chứ chưa nghĩ gì thêm thì anh ta đã quay lại với một cục sạc dự phòng:

– I think it might help.

– Thank you. – Lần này, câu cảm ơn của Thục nghe thật lòng hơn rất nhiều.

Suốt gần một tiếng sau đó, màn hình ứng dụng dường như đóng băng ở thông báo đang tìm tài xế. Cơn mưa không ngớt từ đầu buổi tối đã biến khu vực này thành một ốc đảo, xe buýt miễn phí đã hết chuyến từ lâu, chẳng ai muốn đến hay đi. Thục đưa trả cục sạc cho Người Tay Kéo, cố nén tiếng thở dài.

– I think I have to look for an AirBnB room instead.

– Oh, right, that’s way easier. And if you don’t mind, I have one, just few steps from here.

Thục không kỳ vọng gì về khoảng cách “few steps” mà Người Tay Kéo vừa quảng cáo, quãng đường từ biệt thự thuộc khu Vườn Tùng về căn hộ Rừng Cọ cũng chẳng thể gọi là dài, nhưng chỉ chừng đó cũng là quá sức chịu đựng của… đôi giày hàng chợ nàng đang đi. Hai người vừa đi bộ qua khúc quanh thứ nhất, nó đã khiến gót chân nàng đã sứt ra một vệt nhỏ, chỉ rớm máu nhưng khá đau. Nàng cố chịu đựng, nhưng có lẽ đôi giày tai ác cảm thấy hành hạ nàng nhè nhẹ như thế là chưa đủ nên vừa đến khúc quanh thứ hai, nó đã há luôn một bên mõm ra. Thục đứng khựng lại, cố dằn vị đắng nghét đang dâng trong cổ họng để cúi xuống lục túi xách.

– What are you looking for? – Người Tay Kéo lộn lại ngay khi phát hiện nàng không theo kịp.

– Túi bóng. – Thục không hiểu tại sao anh ta cứ nhất quyết nói tiếng Anh, nàng thì đã giao tiếp bằng tiếng Anh cả ngày rồi và quyết định đến lúc không cần đến nó nữa.

– For your shoes or…?

– Vâng, để đựng giày thôi. – Thục vừa nói vừa lôi từ ngăn sâu nhất của túi xách ra một chiếc túi nylon được cuộn nhỏ như đầu ngón tay. – Trời mưa, đường sạch, tôi đi đất một đoạn cũng được.

Chiếc túi nylon đen mỏng nhẽo vốn được người bán hàng tạp hóa khăng khăng đưa dù nàng bảo không cần cuối cùng lại cứu nàng khỏi cảnh xách khơi khơi đôi giày há mõm đi ngoài đường. Người Tay Kéo nhìn nàng như để xác định nàng không phải đang giả vờ ổn. Nàng còn đang nghĩ xem có nên mỉm cười để tăng sức thuyết phục hay không thì anh ta đã quay đi. Có lẽ nàng đã giả vờ ổn quá điêu luyện, có lẽ anh ta cũng không thật quan tâm gì cả, chẳng quan trọng, tất cả những gì nàng cần chỉ là một căn phòng ở tạm qua đêm nay, tất cả những gì anh ta cần có lẽ cũng chỉ là một người lấp phòng trống cho căn hộ AirBnB đang ế ẩm mà thôi.

*

Sáng hôm sau, Thục biết mình đã phán đoán nhầm, ngay khi thấy Người Tay Kéo xuất hiện trong bộ dạng không hóa trang. Cả thắc mắc vẫn luẩn quẩn trong đầu nàng về chuyện tại sao đêm qua anh ta cứ dùng tiếng Anh cũng được giải đáp ngay lập tức. Người đàn ông đang đứng rán trứng trong bếp kia rõ ràng không xa lạ với nàng. Dù vậy, nàng vẫn giữ vẻ mặt và giọng nói ngờ ngợ khi cất tiếng hỏi:

– Anh Thắng, phải không?

Thắng trả lời nàng bằng nụ cười sáng bừng như những vệt nắng sớm đang kéo nhau qua cửa ban công. Anh đổ trứng ra đĩa, nướng bánh mì rồi rót nước sôi vào hai chiếc cốc đã đổ sẵn cà phê tan, động tác gọn ghẽ thành thạo như đã làm vậy hàng trăm lần. Mới đầu năm nay, trong kỳ nghỉ cùng cả nhóm mấy gia đình để “khai trương” căn biệt thự biển mà chồng cũ nàng vừa mua, Thắng thậm chí còn không biết ốp trứng thì phải cho bao nhiêu dầu.

– Hôm qua mà anh không nói tiếng Anh chắc em nhận ra anh ngay nhỉ? – Thắng bày bữa sáng ra bàn, hỏi bằng chất giọng miền Trung khá nặng.

Thục gật đầu, im lặng uống cà phê. Nếu như chưa ly hôn, hẳn nàng có thể hỏi anh nhiều câu, để vừa củng cố mối quan hệ xã giao làm sang cho chồng vừa thỏa mãn trí tò mò.  Giờ thì nàng chỉ còn lại mỗi lý do tò mò, mà như vậy tốt nhất chẳng nên hỏi. Vụ ly hôn của nàng vốn là một scandal khá ầm ĩ, những người quen sơ sơ còn có thể nói say sưa về nó như thể bao lâu nay họ vẫn phục dưới gầm giường nhà nàng, Thắng không thể không biết tin. Nàng nghĩ việc anh cố duy trì vỏ bọc Người Tay Kéo kiệm lời và lại toàn nói chuyện toàn bằng tiếng Anh đêm qua cũng xuất phát từ việc đã biết scandal ấy.

– Em vẫn làm ở HDA? – Anh nhanh chóng tìm được đề tài không đụng chạm vào chỗ đau của nàng.

– Vâng, em vẫn làm ở đó. Anh ra Hà Nội công tác ạ?

– Không, anh chuyển hẳn ra ngoài này. Chắc còn mất một thời gian đi đi về về nữa, thế nên anh mới tranh thủ làm AirBnB. Hôm nay thứ Bảy, em có chương trình gì không?

– Em định về quê đón Jojo đi chơi.

Jojo là tên tiếng Anh của con gái nàng. Nàng nhắc đến nó như một cách kết thúc mọi câu chuyện giữa hai người, hay nói đúng hơn là mọi ý định của Thắng, bất kể nó đã xảy ra hay chưa. Nàng mới ly hôn chưa lâu, nhưng cũng đã gặp khá nhiều người đàn ông có thói quen hễ thấy phụ nữ ly hôn là lao lên “tiếp cận” rồi. Chồng cũ thường nói nửa đùa nửa thật rằng Thắng ế vợ vì quá kén, nàng cũng chưa từng nghe điều tiếng gì về anh trong quá khứ, nhưng tiểu nhân phòng bị gậy, một vụ ly hôn đầy chất scandal đã là quá đủ, nàng không muốn tạo cơ hội cho bản thân mắc kẹt trong những tình huống giằng co éo le như phim truyền hình dài tập thêm lần nào nữa!

Không giống như nàng phán đoán, Thắng chẳng có vẻ gì là mất hứng hay lùi bước khi nghe nàng nhắc đến Jojo. Anh hỏi thăm con bé như thể Thục chưa hề ly hôn và anh chưa từng nghe qua những lời đồn ác ý về chuyện nó không phải con của chồng cũ của nàng, điều mà nàng chắc chắn bất cứ ai quen biết chồng cũ của nàng hoặc cô thư ký của anh ta đều đã từng được nghe. Khi tiễn nàng ra điểm đón xe buýt miễn phí quay lại nội thành, anh còn tỏ ý muốn lái xe đưa thẳng nàng về quê đón Jojo đi chơi. Nàng từ chối. Khi nàng chấm 5 sao cho listing của anh trên AirBnB, anh còn gửi tin nhắn qua đó hỏi Facebook mới của nàng để kết bạn. Nàng từ chối. Khi nàng quay lại chỗ làm vào thứ Hai, anh gọi điện vào số máy cố định ở văn phòng hỏi nàng một vài số liệu mà bên nàng nắm rõ và tiện thể mời nàng đi ăn trưa. Nàng giúp anh về số liệu nhưng từ chối đi ăn trưa.

Nàng đã chuẩn bị sẵn tinh thần rằng Thắng có thể phản ứng với những lời từ chối của nàng theo cách mà nàng từng gặp ở những người đàn ông nóng vội, họ luôn phản ứng khi “mở rộng diện tích canh tác rau sạch không thành công” bằng thái độ vừa hằn học vừa trịch thượng, giống con cáo chê chùm nho còn xanh. Nhưng suốt nhiều tháng sau đó, anh không hề tỏ ra “nho xanh” một lần nào. Khi nàng từ chối việc gì, anh không nhắc về việc đó nữa và chuyển sang vấn đề khác, thái độ vẫn vui vẻ bình thường. Dịp 1-6 vừa rồi, tự thấy ngại vì đã từ chối anh nhiều lần quá, nhiều đến mức chính nàng cũng cảm thấy mình kênh kiệu đáng ghét, nàng đã đồng ý để anh cùng đưa Jojo đi thăm trung tâm cứu hộ gấu ở Tam Đảo, nơi một bạn học cũ của anh và vài đồng nghiệp cũ của nàng đang công tác.

Con gái nàng đã gặp Thắng đôi lần hồi nhỏ nhưng không nhớ rõ. Sau chuyến đi Tam Đảo, nó kể với mọi người về anh với cách miêu tả như “chú lái xe rất chậm” và “chú biết nói tiếng gấu”. Thỉnh thoảng, có lẽ do người lớn ở quê xui, con bé hỏi nàng sắp tìm được bố mới cho nó chưa. Lần gần đây nhất, khi nghe nó hỏi câu ấy, gương mặt… Johnny Depp với tạo hình Edward Scissorhands lướt nhanh qua đầu nàng. Nàng đã nhanh chóng gạt đi hình ảnh có phần rùng rợn đó để tập trung cho những việc còn rùng rợn hơn mà lại vô cùng thiết thực: mua nhà, chuyển hộ khẩu và xin học cho con.

Khi quyết định đón Jojo lên ở và học lớp 1 trên thành phố, Thục vấp phải nhiều ý kiến phản đối. Rất nhiều người, bóng gió có, thẳng thừng có, khuyên nàng nên để con cho ông bà ngoại lo mà rảnh rang tính chuyện “tìm tập 2”. Chính nàng trước đây, dù không nghĩ gì cụ thể về chuyện đi bước nữa, cũng cho rằng con bé ở quê sẽ tốt cho tất cả mọi người, bố mẹ về hưu có cháu để chăm đỡ buồn, nàng không quá vất vả vì vừa đi làm vừa lo nuôi dạy con, con bé cũng tránh được những lời đồn ác ý do những người ở phe bố-trên-giấy-khai-sinh của nó tung ra. Nhưng càng gần đến thời điểm xin học lớp 1, càng tìm hiểu thực trạng giáo dục ở huyện nhà, đặc biệt là khi theo dõi những biểu hiện thay đổi về tâm lý và lối sống của con, nàng càng cảm thấy không ổn. Nàng quyết định dù thế nào, con cũng phải ở bên mình. Mấy chị lớn tuổi ở cơ quan bảo nàng dại. Luyến, cô bạn cùng cảnh ly hôn nhưng mãi không thân nổi, mắng nàng dở hơi. Bố mẹ nàng cũng khuyên nàng cân nhắc thêm. Chính nàng khi vấp phải những phiền toái trong chuyện vay vốn mua nhà, sửa nội thất, làm thủ tục hành chính, dồn tiền trả nợ… cũng có khoảnh khắc trộm ao ước được quay lại những ngày chỉ đi ở thuê khi “một người ăn no, cả nhà không ai đói”.

Chỉ có Thắng từ đầu đến cuối tỏ ra ủng hộ quyết định của nàng. Anh vẫn đi đi về về giữa Hà Nội và thành phố biển miền Trung nơi anh đã chuyển vào lập nghiệp từ khi mới ra trường nên không tận tay giúp nàng trong việc gì. Tuy vậy, không hiểu sao anh luôn liên lạc đúng lúc nàng cần, lắng nghe rồi cho nàng những lời khuyên hoặc lời chỉ dẫn đường đi nước bước chuẩn xác, hiệu quả. Và khi nàng tỏ ý muốn làm gì đó cảm ơn anh, anh thường chỉ yêu cầu đơn giản là cùng đưa Jojo đi chỗ nào đấy chơi.

Đôi lúc nàng tự hỏi tại sao một người cả IQ lẫn EQ đều rất cao và rõ ràng đang sẵn nhiều mối rất tốt cho dự định hôn nhân như anh lại có vẻ hứng thú với một phụ nữ ly hôn đã không có gì hấp dẫn hay thú vị lại còn tha theo cái đuôi biết khóc như nàng, và kiên trì với hứng thú có thể gọi là kỳ quặc này lâu đến vậy. Nàng băn khoăn đến nỗi gần đây đã dùng tài khoản ảo gia nhập một nhóm mang tên “Tâm sự Eva” trên Facebook để kể lể về chuyện này. Khá nhiều người vào chia sẻ, phân tích… Câu trả lời được nhiều người like nhất là “Cho hắn chịch một phát là xong, nếu vẫn chưa xong thì thêm phát nữa”. Thật điên rồ! Và điều còn điên rồ hơn là nàng thấy ý kiến đó có lý và quyết định sẽ làm theo.

*

Một chiều thứ Sáu sát Trung thu, nàng chủ động gọi cho Thắng, hỏi anh cuối tuần này có thể cùng nàng đưa Jojo đi chơi Hàng Mã không. Câu trả lời của anh vượt xa những gì nàng dự kiến. Không đồng ý với lịch trình sáo mòn của nàng, anh chủ động đưa ra một phương án khác, phải đi xa hơn, mất thời gian và mất công một chút nhưng cũng hứa hẹn nhiều bất ngờ thú vị hơn. Thục không chần chừ tìm cách bàn lùi như mọi lần mà vui vẻ tán thành. Kết quả là tối thứ Bảy, trong căn nhà gỗ ở một bãi cắm trại ngoại thành, khi đứa trẻ đã ngủ say sau một ngày tham dự đủ các hoạt động vui trung thu do khu du lịch tổ chức, từ chơi trò chơi dân gian, học làm đèn ông sao đến thi vẽ tranh và chạy theo đội múa lân, hai người lớn mới có cơ hội tìm kiếm những bất ngờ thú vị cho riêng mình.

– Em ở Hà Nội bao nhiêu năm mà không biết có khu này… – Thục nói bâng quơ khi đi sau Thắng men theo đường dốc thoai thoải dẫn từ bãi cắm trại lên khu rừng bạch đàn.

– Anh tư vấn thiết kế cho họ.

Câu trả lời của anh khiến bước chân nàng thoáng khựng lại. Thắng là kiến trúc sư chuyên thiết kế nội thất cho các khu nghỉ dưỡng. Nàng quen biết anh từ vài năm trước, khi chồng cũ bắt đầu đầu tư vào bất động sản ven biển. Nhắc đến công việc của anh, nàng không thể không nhớ đến chồng cũ và những “kỷ niệm” đáng quên trong quãng thời gian chuẩn bị ly hôn.

– Ra vậy. – Nàng hít sâu một hơi để dằn xuống những hồi tưởng có thể gây đau – Cảm ơn anh, Jojo hôm nay rất vui.

– Còn em thì sao?

– Em? – Nàng lại khựng bước, ngẩn ra như đứa học trò không thuộc bài.

– Từ năm ngoái đến giờ… – Thắng quay sang nhìn thẳng vào mắt nàng – Anh chưa thấy em cười lần nào, cười thật sự ấy.

Nàng đáp trả ánh nhìn không khoan nhượng của anh bằng một tiếng thở dài:

– Anh bảo em biết cười vì lý do gì bây giờ? Anh chắc cũng nghe anh Duẩn nói lý do bọn em ly hôn rồi, phải không?

Nàng và chồng cũ tìm hiểu rồi cưới xin chóng vánh vì mẹ anh ta, cũng là bạn học của mẹ nàng, bị ung thư. Giai đoạn nàng mang thai cũng là giai đoạn bệnh của mẹ chồng trở nặng còn sự nghiệp của chồng đang vào khúc ngoặt lớn nên anh ta vắng nhà liên miên, mọi việc trong gia đình chồng hầu như do nàng cáng đáng. Mẹ chồng mất được ít lâu thì nàng sinh con, chồng nàng khi ấy bắt đầu phất lên, nhưng tình cảm anh ta dành cho nàng và con gái càng lúc càng tỷ lệ nghịch với số tiền kiếm được. Có lẽ nàng và chồng cũ sẽ vẫn duy trì cuộc hôn nhân từ đầu đến cuối chỉ lưng lửng chút nghĩa này nếu như cô thư ký vạn năng của anh ta không “bỗng dưng” “vô ý” tiết lộ kết quả xét nghiệm ADN cho thấy Jojo không phải con ruột của anh ta, hay nói chính xác hơn là không phải con ruột của cả hai người.

Nàng sinh con khi chồng vắng nhà, mẹ chồng đã mất, em chồng vừa đi lấy chồng, bố mẹ đẻ thì còn bận công tác ở quê nên thiếu người chăm nom để ý, bệnh viện đã trao nhầm hai bé gái sinh cùng phòng cùng thời điểm. Giữa lúc nàng còn đang sốc và tìm cách liên lạc với đôi vợ chồng cùng cảnh ngộ nhầm con kia, bố của con nàng đã nhanh chóng vin vào câu “không có quan hệ cha con” trong kết quả xét nghiệm và khả năng mạnh gạo bạo tiền bấy lâu để phù phép ra một quyết định ly hôn với mục phân chia tài sản được ghi hết sức tượng trưng. Nhờ khả năng diễn xuất điêu luyện của chồng cũ và công tuyên truyền của cô thư ký vạn năng của anh ta, hầu như toàn bộ số người quen thân hai vợ chồng đều xót xa cho anh ta và sỉ vả nàng không thương tiếc. Ngay cả người đang đứng trước mặt nàng lúc này cũng có thể… Như ngăn cản ý nghĩ tiếp theo của nàng, giọng Thắng vang lên nặng trĩu trong tiếng xào xạc của gió và lá bạch đàn:

– Anh có nghe nhưng không tin.

– Nhưng sự thật đúng như vậy.

– Một nửa sự thật thôi.

– Sao anh biết là một nửa?

– Anh rủ Duẩn nhậu và chuốc cho nó say.

– Gì cơ?

– Ngay từ đầu anh đã không tin. Anh rủ nó đi nhậu để hỏi cho rõ. Anh muốn…

Anh ngừng ngang khiến nàng không thể không ngẩng lên nhìn. Trong một khoảnh khắc, ánh mắt hai người chạm vào nhau và cùng trở nên đăm đăm như bị thôi miên, hơi thở của họ trở nên gấp gáp y như tiếng tim đập, không ai thấy gì ngoài hình ảnh của chính mình trong mắt người kia.

– Sao anh không nói tiếp? – Nàng cố gắng để gương mặt đang nóng bừng vẫn có vẻ trấn tĩnh.

– Anh nghĩ anh cần làm hơn. – Anh nắm eo nhấc nàng tựa vào một thân cây bạch đàn.

Luyến, người ly hôn muộn hơn Thục cả tháng nhưng đến nay đã kịp trải qua thêm cả chục mối quan hệ thân mật (hay thân mệt!) với đủ mẫu đàn ông trong ngoài nước, từng tuyên bố đại ý rằng thời buổi này xác suất tìm được một phụ nữ suốt một năm sau khi ly hôn không “quan hệ” với ai còn thấp hơn xác suất trúng giải độc đắc mấy chục tỷ của Vietlott. Lời của cô nàng tuy ngoa ngoắt nhưng cũng phản ánh đúng một thực tế là phụ nữ ly hôn giờ đây rất dễ tìm thấy niềm an ủi về thể xác.

Nếu Thục ra khỏi cuộc hôn nhân bảy năm theo một cách nào đó đỡ uất ức cay đắng hơn, nếu trong bảy năm đó nàng biết đề cao cảnh giác để thu vén tiền riêng nhiều hơn và do đó đỡ vất vả ổn định cuộc sống sau ly hôn hơn, nếu nàng bớt coi trọng những giá trị tinh thần và lo lắng về tâm lý của con gái hơn, hẳn nàng cũng học theo Luyến, coi việc sưu tầm những ứng dụng hẹn hò và những thành viên nam trên đó là thú vui. Nhưng cuộc đời không có chỗ cho chữ “nếu”, gần hai mươi tháng qua, nàng phải dành thời gian tâm sức cho những vấn đề khác quan trọng hơn là niềm an ủi loanh quanh mười mấy centimet kia. Chính vì vậy, khi nó xộc vào thân thể nàng, nàng thậm chí còn thấy hoảng hốt, nửa hả dạ vì không còn bị trói buộc trong tình trạng chung thủy thể xác bất đắc dĩ với chồng cũ, nửa hoang mang vì không biết điều gì chờ đợi mình sau quyết định buông thả này. Thật may, Thắng không để cho nàng chìm đắm trong cảm giác khó tả ấy thêm một giây nào nữa. Anh nâng nàng lên, lấp đầy nàng, theo mọi nghĩa.

*

–  Anh có cái này cho em.

Thắng đưa cho nàng chiếc phong bì A4 khá dày khi hai người vừa vào đến cửa, còn chưa kịp tẩy đi lớp hóa trang trên mặt. Halloween năm nay rất giống năm ngoái, trời cũng mưa dai dẳng và hai người cũng lặng lẽ rút khỏi bữa tiệc ở ngôi biệt thự bên khu Vườn Tùng để trở lại căn hộ hai phòng ngủ của anh. Điểm khác biệt nhỏ là nàng đã sắm được một đôi giày tốt, không đắt tiền mà lại rất êm chân, chắc chắn, không làm sứt gót, cũng không há mõm giữa đường. Điểm khác biệt lớn là căn hộ của anh không cho thuê AirBnB nữa mà đã được sửa sang lại cho hợp với nếp sinh hoạt của một gia đình có con nhỏ.

Nếu tác giả câu trả lời mang tính xui dại trên nhóm “Tâm sự Eva” hôm trước được giao nhiệm vụ tường thuật diễn biến mối quan hệ của hai người trong vòng một tháng sau Trung thu, hẳn anh/cô ta sẽ buông một câu: “đã chịch nhiều lần mà vẫn chưa xong”. Mọi chuyện dường như đang phát triển theo hướng mà chỉ những ai luôn nhìn đời qua cặp kính màu hồng mới ngờ tới. Thay vì ngãng ra sau khi đã chinh phục được mục tiêu như nhiều người dự đoán, Thắng hòa nhập và gắn bó với cuộc sống của mẹ con Thục hơn. Từ chỗ chỉ có một cái đuôi nhỏ biết khóc, giờ đây nàng mọc thêm một cái đuôi to biết đủ việc, từ những việc rất vụn vặt nữ tính như gấp quần áo và làm bài tập thủ công của trẻ con lớp 1 đến những việc thực sự dành cho đàn ông như bảo dưỡng điều hòa và cãi lý với đại diện chủ đầu tư trong hội nghị bầu ban quản trị chung cư.

Từ khi “cái đuôi to” hiện diện thường xuyên trong nhà nàng, “cái đuôi nhỏ” nói nhiều, hỏi nhiều và nghịch ngợm hơn, vẫn hay khóc nhưng không im im lủi vào một góc thút thít mà chuyển sang kiểu đứng giữa nhà gào to kể lể, hiện tượng khiến nàng như bị chia làm hai nửa, nửa bà mẹ hiểu biết về tâm lý giáo dục thì cảm động rơi nước mắt, còn nửa bà mẹ bận rộn tầm thường thì điên hết cả đầu. Khi mới ly hôn, nhiều đêm nàng thức trắng nhìn con, nghĩ đến bố mẹ ruột của nó và đứa con ruột mình chưa một lần gặp mặt, nàng tự hỏi bao giờ mình mới tìm được ba người ấy và khi tìm được thì tất cả sẽ phản ứng với nhau thế nào, liệu họ có trách nàng vì đã làm xáo trộn tuổi thơ của hai đứa bé hay không… Xấp tài liệu trong chiếc phong bì A4 là lời giải đáp cho những thắc mắc luôn trĩu nặng trong lòng nàng.

Khi Thắng tắm gội xong và quay lại phòng khách, anh thấy Thục đang đứng tì trán vào ô kính của cánh cửa mở ra ban công, lớp phấn sặc sỡ trên mặt nàng ướt loang lổ dính cả sang tấm rèm mỏng cạnh cửa. Nàng ôm chặt chiếc phong bì A4 như thể muốn vịn vào nó để ngăn cơn run rẩy. Anh tiến lại kéo nàng vào lòng, mặc kệ lớp phấn màu tấn công chiếc áo phông sáng màu vừa thay.

– Nhà họ khai thông tin giả với bệnh viện, thảo nào em tìm mãi không ra manh mối gì.

– Ừ.

– Mai em muốn lên đó luôn, anh đi với em nhé.

– Ừ.

– Còn phải làm thủ tục nữa. Giấy tờ chứng minh thế nào đây…

– Đừng lo, rồi sẽ xong hết.

– Liệu khi biết chuyện con bé có trách em không? Rồi phải nói sao với Jojo?

– Đợi chúng nó lớn rồi nói.

– Vâng, nhưng tuổi này chúng nó cũng nhớ nhiều rồi, lỡ có người nào nói ra nói vào.

– Từ từ mình tính. Em vào tắm đi!

Khi Thục vừa đóng cửa phòng tắm, điện thoại Thắng rung lên. Lại một tin Duẩn dùng sim rác nhắn chửi rủa anh vì tội dám ngủ với vợ cũ của anh ta. Thắng lặng lẽ thêm số mới này vào danh sách chặn. Nếu anh ta biết anh đã mơ về Thục từ lúc gặp nàng chửa vượt mặt vẫn chạy ngược chạy xuôi lo liệu tang ma cho mẹ anh ta, liệu anh ta có phát điên lên không? Tết năm ngoái, khi dự tiệc khánh thành căn biệt thự biển mà Duẩn thuê anh làm nội thất, anh vô tình nghe được anh ta vừa vụng trộm với cô thư ký vạn năng vừa hỏi cô ta xem nên gõ cửa nào để đẩy nhanh tiến độ ly hôn cho kịp chớp thời cơ theo đuổi con gái một nhân vật trong bộ-ít-người. Phải kiềm chế lắm anh mới không xông vào đấm nát mặt đôi trai-gái chủ-tớ mèo mả gà đồng tởm lợm ấy. Khi chuốc Duẩn uống say, nghe anh ta nói tỉnh queo như thể Jojo và đứa con còn đang thất lạc chưa tìm thấy chỉ là con chó con mèo bỏ đi rồi thì thôi, anh thực sự đã đấm vỡ mũi anh ta, cú đấm trị giá gần như cả sự nghiệp, vì các dự án bất động sản nghỉ dưỡng của công ty Duẩn và cả những người trong mạng lưới làm ăn của anh ta không bao giờ thuê anh thiết kế nội thất nữa. Anh quyết định ra Hà Nội làm lại từ đầu, ổn định mọi thứ rồi sẽ đi tìm Thục. Việc gặp được nàng ở bữa tiệc hóa trang năm ngoái khiến mọi kế hoạch hơi xáo trộn. Chẳng sao cả…

– Anh à, tối anh uống thuốc chưa? Chưa thì nhớ uống nhé. – Thục gọi với từ trong phòng tắm ra.

Thắng “ừ” một tiếng nhưng vẫn đứng yên tại chỗ. Thuốc mà nàng vừa nhắc thực ra chỉ là một số loại vitamin và thực phẩm chức năng anh vẫn dùng thường xuyên từ vài năm nay để tăng cường hệ miễn dịch. Anh từng nằm cùng khoa với mẹ Duẩn nhưng may mắn hơn bà, vì được phát hiện bệnh và phẫu thuật kịp thời, và vì sẽ còn được ở bên người con dâu mà bà ca ngợi hết lời thêm một thời gian dài nữa.

Trời lại đổ mưa mau, chiếc đèn trang trí hình bí ngô Halloween ngoài ban công bị mưa tạt, trông như mặt một người vừa khóc vừa cười.

(Hết)

Sponsored

13 Comments

  1. Joni says:

    Ôi hấp dẫn quá, chị cho sến level max đi chị. Ngày mai HN trở lạnh rồi, chui trong chăn đọc truyện sến của chị thì còn gì bằng. Em nhớ cảm giác này mấy năm trước hồi theo dõi Để hôn em lần nữa quáaaa

  2. Haru says:

    Chị chị, em có thắc mắc. Thường người quen khi nói tiếng Anh em nghĩ người khác cũng sẽ nhận ra ah chị? Nếu Thắng đã quen Thục từ trước thì em nghĩ dù Thắng nói tiếng Anh Thục cũng sẽ nhận ra?

    1. Hai người này không quen thân đến mức nhận ra giọng nhau á em, thêm nữa là anh này giọng tiếng Việt là Việt – Nghệ An hoặc Quảng Bình, còn giọng tiếng Anh là Anh – Úc á. :D

  3. Joni says:

    Phần sau này hot bỏng tay, mà diễn biến bất ngờ quá chị. Nếu bôi dài hơn chắc được cả cuốn tiểu thuyết đó, hehe

    1. Cái này thực ra viết dài được, chỉ là chị ghét phải đào sâu đoạn về đám nhân vật phản diện và quần chúng ngu si nên mới rút ngắn thôi.

  4. Tân says:

    Em thấy như truyện nào của chị cũng dựng thành phim được.

  5. Luci Huynh says:

    Em thấy mấy truyện gần đây có vẻ hơi pr rầm rộ cho air bnb, có chăng đang là quảng cáo ngầm ;”).
    Em giỡn thôi chứ cứ có truyện chị viết là em phải đọc ủng hộ và cmt ủng hộ ngay, thả ngàn tim cho chị ❤️❤️❤️

    1. Không, không phải quảng cáo ngầm. AirBnB nó thèm quảng cáo với mình làm gì đâu. Mình ở trong nhóm AirBnB host trên FB nên có nhiều cảm hứng liên quan thôi.

  6. Bex says:

    Nguồn thực tế mà chị viết lên truyện hay quá. Ngoài đời chắc chả có mấy anh Thắng như truyện đâu chị. Duẩn thì nhiều, bắn không hết ý.

    1. Ô, phần thực tế nhất trong truyện này là có một anh giống anh Thắng ngoài đời nhá, giống ở chỗ ôm cô vợ và đứa con mà thằng bạn đểu đã bỏ rơi về nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa ấy. Còn các tình tiết này kia thì chị bịa hết đấy, mỗi tội cũng toàn bịa trên cơ sở sự thật nên cuối cùng thấy thật giả lẫn lộn. :D

  7. Qui Dang says:

    Hut hang qua nang oi, dang doc ngon lanh thi “het”. Viet tiep thanh truyen dai luon di nang. Khong thich dao sau vao doan nhan vat phan dien thi khai thac doan nam chinh tham thuong trom nho nu chinh va them doan tim va gap lai con. Quyet dinh vay di nha ;)

  8. Ty says:

    Chị ơi mau ra tiểu thuyết đi chị. “Lập” tái bản lần 2 của em bị bung gáy rồi. Chị lâu ra quá, “Hải Đăng” với “Thanh” của em cùng cảnh ngộ với Lập mất.

  9. Phủi says:

    Hóng truyện của chị, thật lâu rồi mới thấy web của chị gửi email nhắc bài đều như dạo này!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Để xác nhận bạn là người thật chứ không phải phần mềm gửi lời nhắn tự động, hãy điền vào phép tính đơn giản sau: *

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt