Trần Thu Trang Rotating Header Image

Bữa tối hơi bị chối

Lưu ý: Câu chuyện sau hoàn toàn mang tính hư cấu và không mô tả bất cứ người hay sự việc thực tế nào.

Chàng làm trên tổng công ty. Nàng là nhân viên chi nhánh ở tỉnh. Lần đầu tiên chàng xuống tỉnh công tác, nàng được giao nhiệm vụ tiếp đón, hỗ trợ. Cách ăn mặc lịch lãm và cách ăn nói nho nhã của chàng trong buổi đầu làm việc giống như một hỗn hợp lạ hạ gục nàng – cô gái tỉnh lẻ xưa nay chỉ tiếp xúc với giai quê mặc áo sơ mi thụng kể chuyện cười thô. Nàng bắt đầu mơ mộng. Giấc mơ vẫn tiếp tục ngay cả khi chàng đã quay về thành phố.

Theo gợi ý của chàng, nàng chăm đọc sách và xem các kênh truyền hình nước ngoài hơn. Trong lúc đọc và xem, nàng còn lăm lăm điện thoại để sẵn sàng tra Google những chỗ không hiểu, lòng đầy hy vọng lần sau gặp mặt sẽ bắt kịp tất cả những đề tài mới lạ trong câu chuyện của chàng. Sau vài tháng, nàng chớp được cơ hội lên tổng công ty tập huấn, rụt rè đánh tiếng với chàng. Chàng nhiệt tình hẹn đón nàng đi ăn tối.

Không phụ sự chờ mong của nàng, chàng đến đúng giờ, vẫn lịch lãm nho nhã như buổi đầu gặp mặt. Mối quan hệ giữa hai người hẳn sẽ tiến lên một nấc thang mới nếu như chàng không đưa nàng đến một nhà hàng sang chảnh.

Khi chàng đọc sai cái tên tiếng Pháp tương đối đơn giản của nhà hàng, nàng vẫn mỉm cười nhìn chàng đầy nể phục.

Khi chàng gọi hải sản kèm vang đỏ chứ không phải vang trắng như trong các chương trình gì-đó-chef nàng mới xem, nàng vẫn mỉm cười nhìn chàng đầy nể nang.

Khi chàng bỏ thừa đến nửa non đĩa món chính rất ngon nhưng lại chê nó “lèo tèo, không đầy đặn”, nàng bắt đầu hoang mang.

Và khi chàng khăng khăng đòi đổi món kem cháy tráng miệng vì “bề mặt nhom nhem, không mịn”, nàng đành chấp nhận rằng trái tim mình sẽ tiếp tục hoang vắng.

Nàng kiên quyết dùng cách cam-pu-chia khi trả tiền bữa tối, từ chối lời đề nghị “đi dạo mát thêm” của chàng, gọi Go-Viet về khách sạn. TV của khách sạn không có kênh phát chuơng trình gì-đó-chef, nàng đành mở va-li lục tìm cuốn sách đang đọc dở. Vừa lật đến trang đã đánh dấu, nàng vừa lăm lăm điện thoại, lần này không phải để tra Google mà để vào Facebook cảm ơn chàng. Nếu khi ấy không có lời gợi ý bâng quơ của chàng về chuyện tăng cường đọc và xem, nàng hẳn sẽ chỉ dùng mấy tháng vừa qua để mơ mộng.

“Tỉnh rồi, ngủ thôi…”, nàng chọn một hình ảnh động có chữ THANK YOU gửi chàng thay cho lời nhắn rồi chép miệng. Mùi kem tươi và pho-ma của bữa tối hơi bị chối vừa xong vẫn trào lên, ngấy ặc!

Sponsored

3 Comments

  1. Joni says:

    Chị hư cấu dựa vào nhân vật nào có thật hay sao mà phải lưu ý ngay trên đầu thế =))

    1. Phải dựa trên nhiều nhân vật có thật mới xong, chứ một con én không làm nên mùa xuân em ạ. Suỵt!

  2. Nguyễn Phương Hà says:

    Cảm ơn Trang, đọc truyện nào của bạn cũng thích.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Để xác nhận bạn là người thật chứ không phải phần mềm gửi lời nhắn tự động, hãy điền vào phép tính đơn giản sau: *

Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt